Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 916: Vân Nam Vương
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọc đường Ngô Tích Nguyên đều đang suy nghĩ, đến nỗi quá cũng .
A Hưng thấy qua cửa, còn tiếp tục về phía , chút nghi hoặc gọi một tiếng: "Lão gia, ngài còn chỗ khác ?"
Ngô Tích Nguyên gọi như , lúc mới hồn. Hắn dừng bước, đầu phát hiện quá .
Hắn xoay trở , nhàn nhạt lắc đầu với A Hưng: "Không nữa, lúc nãy đang nghĩ chuyện."
A Hưng gật đầu, bước tới đẩy cổng lớn viện nhà .
Hạng Lập Tân đợi bọn họ trong sân từ lâu, thấy Ngô Tích Nguyên trở về, vội vàng đón, hành lễ với Ngô Tích Nguyên: "Đại nhân, ngài cuối cùng cũng về !"
Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng, liếc xéo một cái, hỏi : "Sao ? Nhìn dáng vẻ của ngươi, là xảy chuyện gì ?"
Sắc mặt Hạng Lập Tân khó coi, lập tức trả lời: "Đại nhân, cửa tiệm gạo mì của chúng đập phá !"
Ngô Tích Nguyên sửng sốt: "Ồ, là sai đập phá, qua lâu , Cảnh lão gia sai giúp chúng sửa ."
Hạng Lập Tân xong vội vàng lắc đầu: "Đại nhân, đó, là đập phá !"
Sắc mặt Ngô Tích Nguyên đổi: "Lại đập phá ? Chuyện gì xảy ?"
Hạng Lập Tân kể quá trình sự việc cho : "Hôm nay nô tài đến cửa tiệm, đem gạo mì nô tài mang đến bán. mới treo cờ ngoài, một đám liền ùa , cầm đồ nghề đập phá đồ đạc trong tiệm chúng một lượt, còn khuân hai bao gạo của chúng . May mà mới khuân hai bao gạo ngoài, những thứ khác đều còn ở hầm, nếu chúng tổn thất lớn ."
Ngô Tích Nguyên như , lập tức nghĩ đến Dư gia, Ám Lục Ám Thất bọn họ dẫn chuyện lên đầu Dư gia, chừng chính là nuốt trôi cục tức tự động thủ .
"Đi, đưa qua đó xem thử." Ngô Tích Nguyên đặt cây cải thảo đang xách tay lên bàn đá trong sân, với Hạng Lập Tân.
Hạng Lập Tân chính là đợi về chủ trì đại cục, qua cửa tiệm, lập tức một tiếng, dẫn Ngô Tích Nguyên ngoài.
Cờ bên ngoài cửa tiệm vẫn còn, chữ "Gạo" đó tung bay trong gió, Ngô Tích Nguyên từ xa thấy .
Hắn theo Hạng Lập Tân đến cửa tiệm, cửa sổ cùng với đồ đạc bày biện bên trong đều đập phá hỏng hết.
Hai bản địa mà Hạng Lập Tân thuê vẻ mặt thấp thỏm giữa phòng, thấy hai bọn họ đến, vội vàng bước tới, vẻ mặt đau khổ : "Lão gia, Hạng chưởng quỹ, bọn họ đến một đám , tiểu nhân bọn họ đè sấp bàn thể động đậy, thật sự cản nha!"
Hạng Lập Tân cũng nhíu mày, liếc Ngô Tích Nguyên cũng đang nhíu mày, với : "Lão gia, là chúng tìm Cảnh lão gia?"
Ngô Tích Nguyên chậm rãi thốt hai chữ: "Báo quan."
Hôm nay dạo trong thành một vòng, sự tích của Vân Nam Vương càng nhiều, càng hội kiến ngài .
Tuy nhiên nếu tỏ rõ phận, địa vị chênh lệch quá xa với Vân Nam Vương, Vương gia căn bản sẽ gặp .
Lần cửa tiệm đập phá, cũng vặn thể thử xem Vân Nam giống như những bách tính đó , ai dám càn bậy bạ, trị an so với trong kinh thành còn hơn.
Hạng Lập Tân bọn họ lúc còn tự biên tự diễn đập phá một , lo lắng nếu tra sẽ xảy chuyện ngoài ý gì.
Hắn chút khó xử về phía Ngô Tích Nguyên: "Chuyện ..."
Ngô Tích Nguyên cầm lên một cái chân ghế, đầu liếc Hạng Lập Tân: "Đừng nghĩ nhiều nữa, trực tiếp báo quan , những chuyện khác trong lòng đều tính toán."
Hạng Lập Tân trong lòng tính toán, cũng yên tâm hơn một chút.
A Hưng đúng, nhân vật như Ngô đại nhân, phàm là chuyện gì nhất định nghĩ nhiều hơn bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-916-van-nam-vuong.html.]
A Hắc một tiếng, mới chạy khỏi cửa, về.
"Lão gia, Hạng chưởng quỹ, bên ngoài quan binh đến !"
Ngô Tích Nguyên kinh ngạc cửa một cái, vứt cái chân ghế trong tay xuống đất.
A Hắc thấy giải thích một câu: "Đoán chừng là lúc nãy bụng ngang qua, báo quan chúng chăng?"
Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, binh đến tướng chắn nước đến đất ngăn, hãy xem những quan binh thế nào .
Trong lúc chuyện, đám đến cửa.
Người dẫn đầu mặc nhuyễn khải giáp, tóc buộc cao, sinh lưng hùm vai gấu.
Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu rõ dung mạo của xong, cả liền ngây ngẩn.
Người giống với bức họa của Vân Nam Vương, lẽ nào là chính ngài đến ?
Người tới còn mở miệng, A Hắc trực tiếp quỳ xuống: "Bái kiến Vương gia! Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"
Ngô Tích Nguyên bảo Hạng chưởng quỹ một cái thế mà thật sự là Vương gia, cũng vội vàng theo hành lễ.
Vân Nam Vương tùy ý quét mắt một vòng trong phòng, bảo bọn họ lên: "Đứng lên ."
Ngô Tích Nguyên lên chỉnh lý y phục một chút, mới thấy Vân Nam Vương tiếp tục : "Cửa tiệm các ngươi đập phá khi nào? Có là kẻ nào ?"
Ngô Tích Nguyên liếc A Hắc một cái, A Hắc lập tức bước hồi đáp: "Hồi bẩm Vương gia, cửa tiệm là giờ Tỵ hôm nay đập phá, còn về phần là kẻ nào tiểu nhân cũng rõ."
Vân Nam Vương bảo chi tiết quá trình sự việc một chút, mới : "Chuyện bản vương sẽ sai điều tra rõ ràng, các ngươi đừng lo lắng."
Ngô Tích Nguyên một tiếng, nhưng ngay đó một câu của Vân Nam Vương lập tức khiến tim thót lên.
"Ngươi, theo bản vương."
Người ngài chỉ chính là Ngô Tích Nguyên, trong lòng Ngô Tích Nguyên "lộp bộp" một tiếng.
Hạng Lập Tân bên cạnh cũng sốt ruột: "Vương gia, lão gia nhà chúng cái gì cũng , nếu ngài hỏi chuyện, nô tài theo ngài."
Vân Nam Vương phóng một ánh mắt sắc lẹm qua, quát một tiếng: "Nhiều chuyện, bản vương lời với lão gia nhà ngươi."
Ngô Tích Nguyên ngoài mặt ngược còn tính là trấn định, dặn dò Hạng Lập Tân hai câu: "Ngươi dẫn bọn A Hắc dọn dẹp cửa tiệm cho sạch sẽ, theo Vương gia một chuyến."
"Vâng." Hạng Lập Tân nhận lời.
Đưa mắt Ngô Tích Nguyên theo Vân Nam Vương cùng rời khỏi cửa tiệm, mới lo lắng thu hồi ánh mắt.
Ngược là A Hắc ở bên cạnh khuyên giải : "Hạng chưởng quỹ, ngài đừng lo lắng, Vương gia chúng đạo lý, ngài nhất định sẽ khó lão gia nhà chúng ."
Hạng Lập Tân tựa khung cửa gật đầu: "Hy vọng là , , chúng dọn dẹp đồ đạc , còn mở cửa buôn bán nữa!"
Ngô Tích Nguyên theo Vân Nam Vương một mạch đến phủ Vân Nam Vương, phủ của Vân Nam Vương lớn lắm, ít nhất so với Lạc Dương Vương phủ nhỏ hơn ba phần.
Đến một chỗ hoa sảnh, Vân Nam Vương mới cho những xung quanh lui xuống, chỉ còn Ngô Tích Nguyên và ngài hai .
Ngay lúc Ngô Tích Nguyên tưởng rằng Vương gia hỏi chuyện về cửa tiệm, Vân Nam Vương mở miệng liền một câu khiến kinh hãi vạn phần.