Vương Khải Anh mới đến cửa, Kinh Triệu Doãn đón, chắp tay với : "Vương đại nhân! Đã lâu gặp a!"
Vương Khải Anh thấy ông nhiệt tình như , cũng chắp tay đáp lễ: "Còn ! Dạo thấy Trương đại nhân sắc mặt hồng hào, xem vụ án tiến triển tồi a?"
Kinh Triệu Doãn ha hả: "Nhờ phúc của ngài, quả thực chút tiến triển, xin Vương đại nhân theo , sẽ kể rõ ngọn ngành cho Vương đại nhân ."
Vương Khải Anh theo ông nhà chính, đợi tỳ nữ dâng xong, Kinh Triệu Doãn mới với Vương Khải Anh: "Vương đại nhân, tại hạ cũng vòng vo với ngài nữa. Hôm qua khi chúng bắt tên tiểu nhị của Phượng Tiên lâu, gã sợ dùng cực hình, nhanh khai nhận. Gã kẻ sai khiến gã cao hơn gã một cái đầu, chính giữa cằm một nốt ruồi cỡ hạt đậu xanh."
Vương Khải Anh thấy ông nhắc đến chính sự, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn nhiều, chủ động hỏi: "Kẻ đó sai khiến gã gì?"
"Chỉ là bảo gã khi Nhạc tướng quân và ngài ngất xỉu, thì đổ hết nước trong ấm và chén ." Kinh Triệu Doãn đáp.
Vương Khải Anh nhíu mày, trực tiếp phản bác: "Tiếp tục thẩm vấn, lời của kẻ pha nước."
Kinh Triệu Doãn trong lòng lờ mờ chút bất mãn, nhưng e ngại phận của mới đè nén chút bất mãn đó xuống.
Nha môn bọn họ tốn bao nhiêu công sức mới vất vả tra những thứ , chỉ dựa một câu của , đám bọn họ đều từ đầu.
Nếu vì là Vương Khải Anh, hôm nay ông chắc chắn tỏ thái độ .
"Vương đại nhân, ngài ý gì?" Kinh Triệu Doãn hỏi.
Vương Khải Anh đầu ông , thẳng: "Trương đại nhân, chỉ dựa việc gã thể trốn mí mắt ngài gần mười ngày, kẻ đơn giản . Ngài cảm thấy một nhân vật như thể là kẻ vì sợ cực hình mà khai tất cả ?"
Kinh Triệu Doãn xong lời , cũng đang khen tên tiểu nhị lợi hại, là đang trong nha môn của vô dụng.
khi bực tức qua , ông cũng cảm thấy Vương Khải Anh vài phần đạo lý.
"Đa tạ Vương đại nhân nhắc nhở, sẽ sai tiếp tục điều tra ngay!"
Vương Khải Anh lúc mới hài lòng, hỏi: "Những khác trong Phượng Tiên lâu lúc thì ? Có thẩm vấn gì ?"
Kinh Triệu Doãn gật đầu: "Tra , tên chưởng quỹ lẽ gì, chỉ là những khác trong lâu chút vấn đề."
"Ồ? Vấn đề gì?" Vương Khải Anh nổi hứng thú, ngay cả cũng màng uống.
"Những giống như tập dượt khẩu cung vô , chuyện hề vấp váp, hỏi gì đáp nấy, đối đáp trôi chảy, hơn nữa lời của mỗi bọn họ đều thể khớp với một cách hảo."
Ông như , Vương Khải Anh liền hiểu.
Quá hảo, chỗ nào sai sót cũng là bình thường.
Có lẽ tất cả trong bộ lâu đều khó thoát khỏi liên quan, duy nhất khả năng vô tội chính là tên chưởng quỹ chăng?
"Giam giữ tất cả bọn họ , điều tra kỹ lưỡng nhà và tộc của bọn họ, xem thể thứ gì ai ." Vương Khải Anh .
Theo lý mà , Vương Khải Anh quyền trực tiếp lệnh cho Kinh Triệu Doãn, nhưng Vương Khải Anh như , Kinh Triệu Doãn ngược còn vui mừng.
Xem , công phu phụ lòng , Vương đại nhân rốt cuộc cũng coi ông là nhà .
"Vâng! Vương đại nhân cứ yên tâm, đợi hạ quan tra rõ ràng xong, sẽ phái đến bẩm báo với ngài!"
Sau khi Vương Khải Anh từ nha môn , đang định tìm Điền Lâm Gia xem dạo Điền gia động tĩnh gì bất thường , thì lúc ngang qua một Phù Dung Quán tình cờ bắt gặp Tĩnh Vương đẩy từ bên trong .
Hắn một chiếc xe lăn bằng gỗ, thật khó tưởng tượng đến loại nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-904-diem-dang-ngo-trung-trung.html.]
Vương Khải Anh thấy bộ dạng của rõ ràng là đang đợi qua hành lễ, liền sải bước tới.
"Thần bái kiến Vương gia."
Tĩnh Vương đưa tay lên: "Vương đại nhân bình ."
Lúc Vương Khải Anh dậy bỗng nhiên ngẩng đầu lên, cả suýt chút nữa thì sững sờ.
May mà kịp thời phản ứng , thẳng , mới với Tĩnh Vương: "Thì Vương gia cũng là trong đạo a!"
Tĩnh Vương ho nhẹ một tiếng, gốc tai cũng đỏ bừng, mới giải thích một câu: "Vương đại nhân hiểu lầm , bổn vương đến Phù Dung Quán đó là để tìm ấu của Vương phi nhà , trong nhà nàng quản đứa trẻ đó, mới nhờ bổn vương nghĩ cách. Bổn vương lo lắng khác cho dù tìm tiểu t.ử đó cũng hết cách, lúc mới đích chạy một chuyến."
Vương Khải Anh vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ~ Thì là , thế Vương gia tìm ? Có cần thần giúp tìm ?"
Tĩnh Vương lắc đầu: "Không thấy nó ở đây, chắc hẳn tiểu t.ử đó phong thanh chạy mất . Nếu Vương đại nhân gặp nó, còn phiền Vương đại nhân báo tin cho Vương phủ của bổn vương."
Vương Khải Anh một ngụm nhận lời: "Dễ , dễ ."
Tĩnh Vương ho hai tiếng: "Bổn vương mệt , về phủ đây."
"Thần cung tiễn Vương gia!" Vương Khải Anh lớn tiếng .
Đợi đến khi Tĩnh Vương tiểu nội thị bên cạnh đẩy xa, Vương Khải Anh mới thu hồi ánh mắt vẫn luôn dừng .
Nếu lầm, chính giữa cằm của Tĩnh Vương một nốt ruồi cỡ hạt đậu xanh!
Không, nhất định sẽ lầm!
Như , càng lúc càng cảm thấy tên tiểu nhị vấn đề? Những kẻ chuyện đều là bảy phần thật pha lẫn ba phần giả, nhưng cố tình ba phần giả quan trọng thể khiến rơi khốn cảnh.
... đối phương cũng cần thiết trực tiếp khai Tĩnh Vương chứ?
Là Tĩnh Vương cố ý dùng chiêu để mê hoặc bọn họ, là lưng còn kẻ khuấy đục vũng nước đục ?
Vương Khải Anh suy nghĩ, mơ mơ màng màng dạo lung tung phố.
Đợi đến khi dứt khỏi dòng suy nghĩ ngẩng đầu lên, thấy đang cửa Điền gia.
Nghĩ đến việc vốn dĩ định đến gặp Điền Lâm Gia, liền hất cằm với Vương Thông, : "Vương Thông! Đi gọi cửa!"
Vương Thông đáp một tiếng, bước tới chính là một tấm biển sống, của Điền phủ thấy Vương Thông, liền là Vương Khải Anh đến.
"Thì là Vương đại nhân đến! Là đến gặp đại nhân nhà ? Hay là tìm thiếu gia?" Quản gia tiến lên hành lễ, hỏi.
Vương Khải Anh xua tay, thẳng: "Tìm đại nhân nhà ngươi gì? Tự nhiên là tìm thiếu gia nhà ngươi ! Thiếu gia nhà ngươi nhà ?"
Quản gia : "Thiếu gia ở phủ, hai ngày thiếu gia còn ngài đến tìm chơi, hôm nay nếu ngài đến, chắc chắn sẽ vui."
Vương Khải Anh bật : "Tiểu t.ử , bảo nó tô chữ nó tô ?"
"Tô ! Thiếu gia mỗi ngày đều cẩn thận luyện chữ." Quản gia đáp.
"Ồ? Chăm chỉ ? Vậy bổn đại nhân xem cho kỹ mới ." Vương Khải Anh , cất bước về phía viện t.ử của Điền Lâm Gia.
-- Tác giả lời :