Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 858: Không Thể Đi Đường Thủy

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:30:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên xong nhướng mày, : "Ồ? Là nhà nào hào phóng như a?"

 

"Chính là Thượng đô hộ Lưu đại nhân." Tô Cửu Nguyệt trả lời.

 

Thượng đô hộ Lưu đại nhân và Bình Vương qua khá mật thiết, ước chừng cũng là Bình Vương thụ ý.

 

"Những vị đại nhân thật đúng là giàu bình thường." Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng: "Xem Hoàng thượng tước phiên cũng lý."

 

Tô Cửu Nguyệt tán đồng gật đầu: " , ngàn lạng hoàng kim, cả đời còn từng thấy nhiều vàng như ."

 

Ngô Tích Nguyên cũng hùa theo : "Hai chúng cộng việc trong triều đình cả đời cũng kiếm ."

 

Tô Cửu Nguyệt xuống bên cạnh , vẻ mặt như điều suy nghĩ: "Nói như , cũng trách bọn họ dị tâm."

 

Ngô Tích Nguyên thuận tay kéo lấy bàn tay nhỏ bé nàng đặt đùi, xoa xoa: "Quyền thế và tài phú, con cả đời đều đang theo đuổi hai thứ , chỉ là một đủ mà thôi."

 

Tô Cửu Nguyệt thở dài: "Ngày bọn họ đến tặng quà, đều sẽ nhận, sẽ để khó xử."

 

Ngô Tích Nguyên bộ dạng đắn của nàng, khóe môi cong lên bật .

 

"Ngày trong nhà ngoài tới, nàng cứ từ chối ."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu một cái: "Ừm, cũng ngờ hôm nay Điền tiểu thư tới cửa là vì chuyện , nếu , nhất định sẽ cho nàng cửa ."

 

Vốn tưởng rằng đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, qua cũng coi như xong.

 

Thế nhưng ngày hôm lúc Lan Thảo mua thức ăn, lóc trở về.

 

"Phu nhân, đường cướp bạc, còn ý đồ bất chính với nô tỳ, nếu vặn đường ngang qua, nô tỳ..." Lời đến đây, nàng thành tiếng .

 

Lông mày Tô Cửu Nguyệt vặn thành một cục, theo nàng thấy loại chuyện triều đường , cũng thể đê tiện đến mức bắt nạt hạ nhân trong phủ nhà chứ?

 

chuyện vẫn xong, đợi đến chiều nàng trở về, liền thấy Trần Bách Linh dắt Mao Mao tìm tới.

 

"Cửu Nguyệt a, hôm nay dẫn ba tỷ Mao Mao ngoài chơi, dường như đang chằm chằm chúng ? Ta lo lắng bọn trẻ xảy chuyện gì, liền vội vàng đưa bọn chúng về hết ." Trần Bách Linh .

 

Nhược điểm của Tô Cửu Nguyệt chính là của nàng, nay nàng lập tức liền căng thẳng.

 

Nay Hoàng thượng mới đề xuất tước phiên, các loại mâu thuẫn còn gay gắt, lửa cháy đến nhà bọn họ . Nếu qua thêm hai tháng nữa, cuộc sống của bọn họ e là càng khó khăn hơn.

 

Buổi tối Tô Cửu Nguyệt cùng Ngô Tích Nguyên thương nghị một phen, cuối cùng hai vợ chồng nhất trí quyết định đưa gia đình Tô Đại Ngưu về Ung Châu .

 

Ung Châu bên đó trời cao Hoàng đế xa, cũng sẽ bọn họ liên lụy.

 

Tô Đại Ngưu và Trần Bách Linh xong, lập tức liền đồng ý: "Các con cũng là vì một nhà chúng , cha nương đều hiểu cả, các con yên tâm. Đợi về đến nơi nhỏ bé của chúng , bọn họ tìm tới cũng dễ dàng."

 

Tô Cửu Nguyệt vẫn yên tâm lắm, Ngô Tích Nguyên tỏ vẻ sẽ một bức thư cho Huyện lệnh huyện Thanh Thủy, bảo bọn họ chiếu cố bố vợ một chút, Tô Cửu Nguyệt lúc mới hài lòng.

 

"Cha, nương, hai dẫn theo Mao Mao bọn chúng lặng lẽ , dù chuyện hai đến phủ chúng con cũng nhiều, hẳn là sẽ chuyện gì." Ngô Tích Nguyên .

 

Tô Đại Ngưu gật đầu: "Sáng sớm ngày mai, chúng sẽ !"

 

Ông xong lập tức bảo Trần Bách Linh thu dọn đồ đạc, Tô Cửu Nguyệt sai A Hưng dẫn theo hai đưa bọn họ khỏi địa giới Kinh thành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-858-khong-the-di-duong-thuy.html.]

Mọi chuyện đều phân phó xong xuôi, chỉ đợi sáng sớm ngày hôm xuất phát.

 

Tuy nhiên, đêm hôm đó Tô Cửu Nguyệt mơ một giấc mơ.

 

Trong mơ cha nương nàng lúc trở về đường thủy, giữa đường gặp thủy tặc chặn đường cướp bóc, chỉ g.i.ế.c cha nương nàng và Mao Mao, còn cướp hai của nàng.

 

Tô Cửu Nguyệt bừng tỉnh từ trong giấc mộng đầy vết m.á.u, bên ngoài trời sắp sáng, nàng vội vàng nhảy xuống giường, tìm cha nương nàng.

 

Ngô Tích Nguyên nàng như , liền nàng đây là .

 

"Cửu Nguyệt? Sao thế?"

 

Tô Cửu Nguyệt mặc y phục, : "Không , cha nương thể đường thủy trở về, đường thủy nguy hiểm."

 

Ngô Tích Nguyên cũng hùa theo dậy, hỏi: "Có của đám chính khách đuổi kịp ?"

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Thiếp cũng là bọn họ , trong mơ là thủy tặc. rốt cuộc là thủy tặc thật còn quan trọng nữa, thể để cha nương đường thủy!"

 

Ngô Tích Nguyên giường, Tô Cửu Nguyệt vội vã khỏi phòng, dần dần chìm trầm tư.

 

Hắn cảm thấy lẽ sai , kiếp liên tiếp gặp biến cố lớn, cha nương cũng liên lụy mà sớm. Bên cạnh thê nhi già trẻ, việc căn bản cố kỵ.

 

Kiếp cũng mang theo phong cách và thói quen việc đó qua đây, nhưng bên cạnh vẫn còn.

 

Thỏ nóng nảy còn c.ắ.n cơ mà! Huống hồ là bao nhiêu phiên vương dã tâm bừng bừng .

 

Ngày việc lẽ đổi cách khác , thể để bên cạnh xảy bất kỳ sơ suất nào nữa.

 

Lúc Ngô Tích Nguyên đột nhiên nghĩ đến Vương Khải Anh, với ai trong triều đình cũng thể chuyện hai câu, đến lúc cuối cùng đồ cùng chủy kiến, đối với ai cũng thể híp mắt xưng gọi .

 

Có lẽ... cũng học hỏi vị nghĩa của thật .

 

Tô Cửu Nguyệt với cha nương nàng đường bộ, lỡ như thể khỏe còn thể nghỉ ngơi đường hai ngày khởi hành, nếu đường thủy, nhanh thì nhanh hơn một chút, nhưng nếu chỗ nào thoải mái, thì chỉ thể nhịn thôi.

 

Sau khi từ phòng Tô Đại Ngưu bọn họ trở về, Tô Cửu Nguyệt tìm A Hưng.

 

Vốn dĩ để dẫn hai đưa cha nương nàng khỏi địa giới Kinh thành trở về, hiện tại cũng yên tâm nữa. Nàng cầu xin mấy bọn họ đưa đến Ung Châu, cầm danh của bọn họ tìm A Phúc A Quý, xem xem bọn họ nay tìm công việc nào hơn , nếu thì xem xem thể đến nhà nàng hộ viện nữa , tiền công đều dễ .

 

Trở về phòng , liền thấy Ngô Tích Nguyên xong triều phục, chuẩn cửa.

 

Tô Cửu Nguyệt sửng sốt: "Hôm nay sớm ?"

 

Ngô Tích Nguyên vẻ mặt trịnh trọng, tiên xin nàng một tiếng: "Lát nữa nàng với cha nương một tiếng, cứ còn việc quan trọng trong , cần tiến cung một chuyến, thể tiễn bọn họ khỏi thành , mong bọn họ lượng thứ."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Đều là một nhà, , cứ bận việc của ."

 

Xe ngựa của Ngô Tích Nguyên chạy thẳng đến cửa hoàng cung, lúc các đại thần đến thượng triều còn tới. Ngô Tích Nguyên đưa thẻ bài , cầu kiến Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng đêm hôm đó vặn nghỉ cung của Điền quý nhân, lúc mới hầu hạ Hoàng thượng rửa mặt chải đầu xong, liền Triệu Xương Bình bẩm báo Ngô Tích Nguyên đại nhân cầu kiến.

 

Điền quý nhân nghĩ đến hôm qua cha nàng mới tiến cung với nàng, nàng đến Ngô phủ bái phỏng, tặng cho mũ hoa sen bằng ngọc dương chi bạch ngọc thượng hạng, đuổi ngoài.

 

Nàng nhíu mày, liền lên tiếng: "Sao sớm như ? Hoàng thượng còn dùng bữa sáng ! Cứ tiếp tục như thể Hoàng thượng chịu nổi a."

 

 

Loading...