Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 857: Nước Đến Chân Mới Nhảy
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:30:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù nay Hoàng thượng chống lưng, mỗi ngày tìm Ngô Tích Nguyên gây sự cũng là nhiều bình thường.
Ví dụ như cửa nhà sẽ thỉnh thoảng xuất hiện một con mèo c.h.ế.t đứt tay đứt chân, những thứ đều là trò chơi chán , cho nên Ngô Tích Nguyên cũng chỉ nhàn nhạt thoáng qua, liền sai hạ nhân dọn dẹp, hơn nữa còn dặn dò bọn họ bảo vệ Cửu Nguyệt.
Phàm là chuyện gì cũng tính tương đối, tìm gây rắc rối nhiều, nhưng tìm cửa chạy chọt còn nhiều hơn.
Ngay cả Tô Cửu Nguyệt ở trong Thái Y Thự cũng thanh tịnh, lấy cớ mời Tô đại nhân bắt mạch, rõ ràng bệnh tật gì lớn, cứ tặng một phần tạ lễ cực kỳ hậu hĩnh.
Tô Cửu Nguyệt là thông tuệ như , lập tức liền cảm thấy thích hợp.
Chẳng qua là chút phong thấp, đến mức tặng nàng ngàn lạng hoàng kim ?
Nàng từ chối thứ nhất, liên tiếp mấy tới, Tô Cửu Nguyệt lúc mới nhíu mày, dự định đợi tối về sẽ cùng Ngô Tích Nguyên chuyện t.ử tế một phen.
nàng mới về đến phủ, còn đợi Ngô Tích Nguyên trở về, tam tiểu thư phủ Quốc T.ử Giám Tế t.ửu Điền đại nhân đến bái phỏng.
"Quốc T.ử Giám Tế t.ửu? Điền đại nhân?" Đây là ai? Nàng đừng là gặp, ngay cả cũng là đầu tiên .
Đối phương tới là nữ quyến, tự nhiên là đến gặp nàng, Tích Nguyên mấy ngày nay chuyện gì ?
Người đều tới , nàng cũng thể đuổi về.
Vì , Tô Cửu Nguyệt thở dài một , liền với Lan Thảo: "Mời , mặc kệ bọn họ ý đồ gì, luôn gặp mới ."
Lan Thảo một tiếng, liền lui khỏi phòng.
Không bao lâu , Lan Thảo dẫn Điền tam tiểu thư và nha của nàng bước .
Điền tam tiểu thư tên là Điền Như Thị, phụ nàng là Quốc T.ử Giám Tế t.ửu, nhưng cũng là cữu cữu của Tĩnh Vương.
Nàng cửa liền thấy Tô Cửu Nguyệt mặc một quan phục, hiển nhiên là mới trở về.
Nàng ngượng ngùng , hành lễ với Tô Cửu Nguyệt: "Mạo đến thăm, phiền nhiều ."
Đưa tay đ.á.n.h mặt , Tô Cửu Nguyệt cũng ôn hòa mỉm với nàng : "Không , chỉ là Điền tam tiểu thư đột nhiên tới cửa, là vì chuyện gì ?"
Điền Như Thị thoáng qua Minh Nguyệt theo phía , Minh Nguyệt dâng chiếc hộp đang bưng lên.
Nàng đưa tay nhận lấy, với Tô Cửu Nguyệt: "Nghe Tô đại nhân mới qua lễ cập kê mười lăm tuổi, món quà đến muộn của , còn mong Tô đại nhân đừng chê."
Điền Như Thị từ sớm vị Tô đại nhân cũng giống như nam nhân của nàng đều là xuất chốn thôn dã, nội hàm gì, nghĩ hẳn cũng từng thấy qua đồ gì, món quà nàng tặng chính là mũ hoa sen bằng ngọc dương chi bạch ngọc thượng hạng, nam nữ đều dùng .
Chỉ cần nàng mở xem, tuyệt đối sẽ dời mắt .
ai ngờ Tô Cửu Nguyệt hai ngày nay tặng quà tặng đến mức sợ , căn bản đưa tay nhận.
Nàng , : "Điền tam tiểu thư, lễ cập kê của qua gần mười ngày , thể nhận quà của ngài nữa? Món quà ngài vẫn là mang về ."
Điền Như Thị nhíu mày: "Tô đại nhân, vẫn là phụ ngài là một nữ t.ử vô cùng ưu tú, bảo học hỏi ngài nhiều hơn, lúc mới mang quà tới cửa. Ngài thể nhận a, nếu ngài nhận, ngày dám tới nữa !"
Tô Cửu Nguyệt thầm nghĩ: Vậy thì thật sự là quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-857-nuoc-den-chan-moi-nhay.html.]
Nàng tới cũng thôi , nàng tới, mí mắt trái của nàng giật liên hồi thế ?
Tuy nhiên trong lòng dù buông thả thế nào, lời cũng dám thật sự như , nếu chỉ sợ sẽ đắc tội c.h.ế.t mất.
Hai đùn đẩy một hồi lâu, bên ngoài mới truyền đến giọng của Ngô Tích Nguyên: "Sao thế, trong phủ khách tới ?"
Ngay đó là tiếng trả lời cung cung kính kính của Lan Thảo: "Là tam tiểu thư phủ Quốc T.ử Giám Tế t.ửu Điền đại nhân tới ạ."
Ngô Tích Nguyên mím môi suy nghĩ một chút, khóe miệng lộ một nụ trào phúng, cũng nghĩ đến việc tị hiềm, trực tiếp vén rèm cửa bước .
Điền tam tiểu thư thấy rèm cửa vén lên, một nam nhân vóc dáng cao lớn từ bên ngoài bước .
Nàng mới mắng một câu mãng phu, liền thấy khuôn mặt của Ngô Tích Nguyên, nàng lập tức ngẩn .
Vị Ngô đại nhân đều thành , vẫn còn bộ dạng phiên phiên công t.ử thế ? Sinh cũng thật là mắt.
Ngô Tích Nguyên đưa mắt quét qua vị Điền tam tiểu thư , cứ coi như thấy nàng , liền chuyển sang hỏi Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt, dùng bữa ? Có cùng ăn ?"
Tô Cửu Nguyệt chút khó xử thoáng qua Điền Như Thị, Điền Như Thị lúc cũng hồn .
Nếu Ngô Tích Nguyên bộ dạng nàng còn phản ứng đối phương hoan nghênh nàng , nàng khỏi chút quá ngu xuẩn .
Nàng vội vàng dậy hành lễ với Ngô Tích Nguyên: "Ngô đại nhân."
Ngô Tích Nguyên tùy tiện gật đầu một cái, coi như là đáp lễ.
Điền Như Thị một đại gia tiểu thư lúc cũng cảm thấy chút xuống đài , trách hổ, liền gượng, : "Là tới đúng lúc, về đây. Tô đại nhân, đợi lúc ngài mộc hưu, đến bái phỏng."
Tô Cửu Nguyệt tuy rằng cũng cảm thấy Ngô Tích Nguyên như là đường đột cô nương nhà , nhưng trong lòng nàng càng tin tưởng Ngô Tích Nguyên hơn, sẽ vô duyên vô cớ vô lễ như , nhất định lý do của .
Nàng khẽ vuốt cằm, sai tiễn chủ tớ Điền Như Thị hai ngoài.
Ngô Tích Nguyên lúc mới tới ôm lấy nàng, chút mệt mỏi tựa đầu lên vai nàng.
Tô Cửu Nguyệt thương xót vuốt ve mái tóc đen của , dịu dàng hỏi: "Sao thế? Có gặp rắc rối gì ?"
Ngô Tích Nguyên thở dài gật đầu, cằm tì lên vai Tô Cửu Nguyệt, nàng ngứa ngáy: "Còn là rắc rối bình thường , là một rắc rối lớn."
Tô Cửu Nguyệt nhướng mày: "Ồ? Có liên quan đến Điền đại nhân ?"
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Cũng hẳn là liên quan đến ông , Hoàng thượng tước phiên, nay mỗi vị Vương gia đều bắt đầu sốt ruột ."
Tô Cửu Nguyệt kinh hãi: "Hoàng thượng giao chuyện cho ?"
Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng, đưa tay cưng chiều xoa xoa mái tóc mềm mại của Tô Cửu Nguyệt: "Chuyện lớn như há một thể ? Chỉ là nay đang trực ở Đốc Sát Viện, phụ trách điều tra chuyện của mấy vị Vương gia , chẳng là đắc tội ?"
Tô Cửu Nguyệt lúc mới hiểu : "Thảo nào mấy ngày nay luôn tặng quà cho , hơn nữa quà cáp cái còn nặng hơn cái , nãy vị Điền tam tiểu thư cũng , xem cái hộp nàng bưng , cho dù mở , cũng đồ bên trong giá trị xa xỉ."
"Ồ? Bọn họ tìm đến đầu nàng ? Ta bảo A Khuê bọn họ theo bảo vệ nàng cho ?" Ngô Tích Nguyên chút lo lắng.
Tô Cửu Nguyệt : "Haiz, phòng thắng phòng, cũng trách bọn họ, ai mà ngờ lấy cớ sinh bệnh mời đến nhà chứ? Lại mượn cớ chữa trị bệnh tình cho bọn họ, tặng cho nhiều quà. Nếu đen tối một chút, hôm nay thể ôm ngàn lạng hoàng kim về ."