Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 845: Thần ủy khuất
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:29:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Hiếu Đế cũng là một tính tình kỳ lạ, ai cái gì, cứ cố tình treo đó cho. nếu đối phương bày dáng vẻ quan tâm, cái gì cũng thể cần, cứ cảm thấy ban thưởng cho chút gì đó.
Thấy Vương Khải Anh từ chối nhận Thư Ngân Cao của , mặt lập tức sầm xuống: "Sao thế? Trẫm còn thể ban thưởng đồ cho ngươi ? Đồ cái gì! Chẳng qua là đồ Trẫm dùng thừa ! Bảo ngươi nhận thì ngươi nhận !"
Lời , quả thực giống như một lão già đang hờn dỗi với đám trẻ con. Vương Khải Anh cũng cảm thấy Hoàng thượng thực là một dễ chung đụng, chỉ cần vuốt ve thuận lông , thỉnh thoảng trêu chọc một cái cũng .
Hắn hì hì nhận lời: "Vậy thần liền nhận lấy, Thánh thượng long thể an khang, nhất định là dùng đến loại đồ , vẫn là để thần ngài chia sẻ nỗi lo !"
Lời quả thực là diệu, ngay cả Cảnh Hiếu Đế cũng lộ nụ vui mừng.
Một câu hai ý nghĩa, một là Hoàng thượng san sẻ Thư Ngân Cao của , hai là Hoàng thượng việc, chuyện thương để .
Cảnh Hiếu Đế Hoàng đế sáu năm, Hoàng t.ử hơn bốn mươi năm, những lời a dua nịnh hót thực sự quá nhiều , dễ gì mà cảm động.
tên tiểu t.ử Vương Khải Anh câu nào cũng lấy lòng bán t.h.ả.m, trần trụi bày suy nghĩ của mặt , tươi mát vẻ như , khiến đốn sinh hảo cảm.
Cảnh Hiếu Đế cảm động như , một lọ Thư Ngân Cao đột nhiên cảm thấy chút lấy tay .
Tên tiểu t.ử bán mạng cho , mới ban thưởng một món đồ nhỏ như , thực sự chút ngại ngùng.
Hắn lúng túng sờ sờ cằm , ánh mắt rơi Vương Khải Anh, lên tiếng hỏi: "Vương ái khanh, ngươi còn thứ gì ? Nói , Trẫm cho ngươi."
Trong đầu Vương Khải Anh lập tức liền nảy một ý nghĩ, về nghỉ phép một năm rưỡi, dạo thực sự là quá mệt mỏi , tâm lực tiều tụy.
nếu lúc buông gánh nặng, đừng là Hoàng thượng, về nhà cha cũng đ.á.n.h c.h.ế.t .
Hắn lo lắng nghĩ nhiều nữa, kiềm chế thì bây giờ?
Cảnh Hiếu Đế dáng vẻ suy nghĩ nghiêm túc của , sảng khoái rộ lên: "Ngươi cũng cần lập tức trả lời Trẫm, cho ngươi ba ngày thời gian, nghĩ kỹ đến cho Trẫm là . Suy nghĩ cho kỹ, cái gì cũng ."
Trạch t.ử, bạc, mỹ nhân, quan chức... cái gì cũng thể.
Vương Khải Anh nhẹ nhàng lắc đầu : "Khởi bẩm Hoàng thượng, cần đợi lâu như , thần nghĩ kỹ ."
Lần ngược đến lượt Cảnh Hiếu Đế kinh ngạc: "Ồ? Vậy ngươi cái gì?"
Vương Khải Anh quỳ mặt đất hành một đại lễ với : "Khởi bẩm Hoàng thượng! Thần quả thực còn một cọc tâm sự, thần thể ủy khuất c.h.ế.t mất."
Cảnh Hiếu Đế nhướng mắt lên, càng thêm tò mò: "Tâm sự gì? Trẫm chủ cho ngươi!"
Vương Khải Anh quỳ phiến đá xanh, : "Thần chính là tổ chức hôn sự một nữa, dạo thần ở bên ngoài việc, ngày thành kịp trở về. Tức phụ nhi của thần chính là ôm một con gà trống lớn bái đường thành đấy! Hoàng thượng, ngài xem thần ủy khuất ? Thần vũ bất phàm như , thể một con gà trống lớn thế ?"
Cảnh Hiếu Đế xong, lập tức ha hả, Vương Khải Anh , quả thực là một kẻ thú vị.
Có thể một lời hứa hẹn của Hoàng thượng, đó là chuyện dễ dàng bao, thế nhưng cứ như nhẹ bẫng dùng mất lời hứa hẹn ! Lại còn cố tình dùng một chỗ vô thưởng vô phạt.
như , Cảnh Hiếu Đế cũng hiểu rõ, trong lòng càng thêm yên tâm.
Hắn một ngụm liền đáp ứng: "Được! Trẫm lập tức hạ chỉ cho Lễ Bộ, chọn ngày lành tháng cho ngươi, tổ chức linh đình!"
Vương Khải Anh lúc vui vẻ , vội vàng hành đại lễ tam bái cửu khấu: "Thần tạ chủ long ân!"
Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Được , về ! Mấy tháng ở nhà, tức phụ nhi mới qua cửa của ngươi e là ngươi còn từng gặp mặt nhỉ? Mau về xem thử ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-845-than-uy-khuat.html.]
Vương Khải Anh lúc mới lui khỏi điện, thở hắt một ngụm trọc khí thật dài, lắc đầu, sải bước về phía nhà .
Cũng vị tân hôn thê t.ử của , nữa gặp sẽ thái độ như thế nào?
Không kịp thành , cũng nàng giận .
Vương Khải Anh suy nghĩ miên man một hồi, lúc bước khỏi cổng cung tình cờ gặp mấy vị đại nhân của Hình Bộ, liền tụ tập hàn huyên hồi lâu.
Đợi đến khi về đến nhà, chuyện đều muộn, tức phụ nhi của Cố gia đón về .
Lúc Cố gia tới đón , bản Cố Diệu Chi cũng ngơ ngác. tới đón nàng là tứ thúc của nàng, tứ thúc nàng luôn luôn trầm , sẽ bậy bạ trong loại chuyện .
Cố Mẫn Hành cho nàng , Hoàng thượng hạ chỉ, tổ chức hôn sự cho nàng và Vương Khải Anh, bảo nàng về phủ đợi gả !
Làm gì còn chuyện thành hai chứ? Lần coi như là bỏ ?
Chuyện thế nào cũng lộ một cỗ hoang đường, nhưng ai bảo là Hoàng thượng đích hạ chỉ, ai cũng dám thêm gì, chỉ đành theo.
Vương lão thái thái và Vương phu nhân hai trơ mắt tôn tức phụ nhi ngoan ngoãn của đưa khỏi cửa, hai mới một cái, hẹn mà cùng thở dài.
"Nương, ngài xem chuyện gọi là chuyện gì a?" Vương phu nhân .
Vương lão thái thái cũng hùa theo tán thành : " mà, tôn tức phụ nhi qua cửa đón về , thằng Anh T.ử rốt cuộc đang giở trò quỷ gì ?"
Vương phu nhân nhíu mày: "Xem nó về thu thập nó thế nào!"
Vương lão thái thái xua tay: "Thôi , ngươi nỡ ?"
Vương phu nhân chuyện nữa, nếu bà nỡ, cũng sẽ nuôi nhi t.ử thành một tên khố. Bất quá cũng may, nhi t.ử của bà rốt cuộc mọc lệch.
Vương lão thái thái thấy thế tiếp tục : "Dù qua một dạo nữa một nữa bái đường thành , ngươi cũng đừng lo lắng, xem trong phủ còn gì cần lo liệu, chúng để tâm thêm một chút. Phủ nhà khác thường xuyên hỉ sự, phủ chúng tổng cộng chỉ một mống độc đinh , cũng chỉ náo nhiệt một thôi."
Hai chuyện, về phía hậu viện, đúng lúc , Vương Khải Anh bước qua ngưỡng cửa .
Liếc mắt một cái liền thấy nãi nãi và nương , mắt sáng lên, gọi một tiếng: "Nãi nãi! Nương!"
Vương lão thái thái và Vương phu nhân vội vàng đầu : "Anh T.ử a! Cuối cùng con cũng về ! Nhớ c.h.ế.t nương !"
"Anh Tử, con rốt cuộc đang giở trò gì ? Sao lúc nãy Cố gia sai tới dẫn tức phụ nhi của con về ?"
Vương Khải Anh cũng sửng sốt: "Dẫn về ? Chuyện gì xảy ?"
"Nói là Hoàng thượng hạ chỉ tổ chức hôn sự cho các con." Vương phu nhân trả lời.
Vương Khải Anh nhíu mày, là nghĩ chuyện quá đơn giản .
Vốn dĩ tưởng chẳng qua chỉ là hai bái đường , ngờ Hoàng thượng cho từ đầu đến cuối một nữa.
"Thành một chắc tốn ít tiền nhỉ?" Vương Khải Anh vẻ mặt xót xa.
Hắn nay nguyệt bổng mới hai mươi lượng bạc...