Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 815: Trắc Thất

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:29:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Phu nhân, nô tỳ mang nước nóng đến cho đây." Lan Thảo nhẹ giọng ngoài cửa.

 

Tô Cửu Nguyệt mới sắp xếp xong đồ đạc của , liền thấy tiếng của nàng, bước tới mở cửa cho nàng.

 

"Ta còn đang định lấy nước nóng đây! Ngươi thật sự nhanh nhẹn." Tô Cửu Nguyệt nhận lấy chậu gỗ từ tay Lan Thảo.

 

Lan Thảo tiếp tục : "Vừa mới nhóm lửa, nước nóng là mang đến cho ngay, lát nữa nước sôi sẽ pha cho ."

 

Tô Cửu Nguyệt đóng cửa , xoay đặt chậu gỗ lên giá, mới gọi Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, rửa mặt , đợi lát nữa đun thêm nhiều nước, tắm rửa một cái."

 

Ngô Tích Nguyên dậy đến bên cạnh nàng, cúi giúp nàng xắn tay áo lên, mới dịu dàng : "Nàng rửa , nàng rửa xong rửa."

 

Tô Cửu Nguyệt mới sững sờ một chút, liền Ngô Tích Nguyên : "Sao ? Còn vi phu giúp nàng rửa ?"

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới bật , tự bước tới : "Đâu cần đến , rửa thì rửa ."

 

Nàng dùng khăn tay nhúng ướt nước, liền Ngô Tích Nguyên tiếp tục : "Lát nữa còn cung một chuyến, thể sẽ về muộn một chút. Nàng tắm rửa xong cứ nghỉ ngơi sớm , cần đợi ."

 

Tô Cửu Nguyệt đáp một tiếng: "Được."

 

Đợi khi Tô Cửu Nguyệt rửa mặt xong, Ngô Tích Nguyên cũng tắm rửa sạch sẽ, một bộ quan phục mới mới dẫn A Hưng khỏi cửa.

 

Tô Cửu Nguyệt ở nhà đem những bệnh án bọn họ ghi chép ở Khai Phong Phủ dạo gần đây cùng với biểu hiện của bệnh nhân trong các giai đoạn uống t.h.u.ố.c đều chỉnh lý , ngày mai nàng đến Thái Y Thự còn giao những thứ cho Triệu ma ma.

 

Mặt trời dần ngả về Tây, Tô Cửu Nguyệt mới xoa xoa chiếc cổ nhức mỏi thẳng lưng lên.

 

Lan Thảo ở bên cạnh thấy , vội vàng bước lên một bước giúp nàng xoa bóp vai.

 

Chiếc cổ cứng đờ của Tô Cửu Nguyệt lúc cũng thả lỏng: "Ngươi xoa bóp thật thoải mái."

 

Lan Thảo Tô Cửu Nguyệt khen ngợi một câu, vui mừng khôn xiết, vội vàng : "Phu nhân nếu thích, nô tỳ sẽ thường xuyên xoa bóp cho ."

 

Tô Cửu Nguyệt bật : "Vậy thì cũng cần, nhưng lát nữa ngươi cùng ngoài một chuyến."

 

Lan Thảo cũng ít khi một ngoài, lúc cùng phu nhân ngoài, lập tức hai mắt sáng rực: "Được ạ! Phu nhân! Người ?"

 

"Dạo ở Khai Phong Phủ cũng món gì ngon, ăn chay lâu như , định mua chút thức ăn, về cũng cải thiện bữa ăn cho ." Tô Cửu Nguyệt .

 

Lan Thảo nàng thì đau lòng c.h.ế.t, động tác xoa bóp tay cũng nhẹ nhàng hơn ít.

 

"Phu nhân, chịu khổ , đáng lẽ nên đưa nô tỳ cùng."

 

Tô Cửu Nguyệt bật , trở tay vỗ vỗ lên bàn tay nhỏ bé của Lan Thảo: "Ngươi theo thì ích gì? Chẳng qua cũng chỉ là theo chịu khổ cùng thôi. Có bột mới gột nên hồ, chỗ đó ngoài nước thì là bùn, gạo cũng là gạo cũ, còn thể nấu cơm, đều là nấu cháo. Lúc đầu cháo uống đều loãng toẹt, lương thực cứu tế trong kinh thành đưa đến, ngày tháng của mới dễ thở hơn chút."

 

Lan Thảo chỉ nàng , hốc mắt đỏ hoe: "Thảo nào hôm nay thấy đại nhân và phu nhân đều gầy , hôm nay chúng mua một con gà về nhé? Bồi bổ cơ thể cho và đại nhân."

 

Tô Cửu Nguyệt đáp một tiếng: "Được, đều về , tiếp theo cứ tẩm bổ cho . Ngươi mau chuẩn một chút, mang theo cái gùi, chúng ngoài."

 

Lan Thảo vui vẻ đeo gùi theo phu nhân kính yêu của nàng ngoài, mới đến cửa Thôi Khánh cản .

 

"Phu nhân, ngoài ?"

 

Tô Cửu Nguyệt cảm nhận rõ ràng lúc lời hai mắt sáng rực: " , hai chúng chuẩn mua thức ăn."

 

Thôi Khánh chút kích động: "Vậy cùng hai nhé?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-815-trac-that.html.]

Hắn liếc cái gùi tay Lan Thảo, liền : "Mang theo, còn thể giúp hai đeo gùi."

 

Nói còn chút câu nệ xoa xoa tay, hì hì: "Ta đây trải sự đời , vẫn là đầu tiên đến kinh thành, cứ để dạo cùng hai ."

 

Tô Cửu Nguyệt những lời , dùng khăn tay che môi khẽ thành tiếng: "Được thôi, thì mang ngươi cùng."

 

Thôi Khánh vui mừng khôn xiết, vội vàng nhận lấy cái gùi lưng Lan Thảo.

 

Mấy tên thuộc hạ của thấy cũng hai mắt sáng rực, mới bước lên một bước, Thôi Khánh hiểu ý của bọn họ, lập tức lườm bọn họ một cái, quát lớn: "Thu hết mấy cái suy nghĩ đó của các ngươi ! Một đám theo mua thức ăn ? Người còn tưởng ăn cướp đấy! Đều thành thật chút cho lão t.ử!"

 

Những khác lúc mới bĩu môi, bước chân bước cũng thu .

 

Tô Cửu Nguyệt chút nhịn , mới : "Mọi nghỉ ngơi , ngày mai bảo A Khuê dẫn dạo trong kinh thành."

 

Những khác lúc mới lời cảm tạ, hướng về phía nàng hành một cái lễ giang hồ: "Đa tạ phu nhân!"

 

Tô Cửu Nguyệt dẫn Lan Thảo và Thôi Khánh hai khỏi cửa, đường Thôi Khánh luôn tò mò đông ngó tây, còn hạ thấp giọng với Tô Cửu Nguyệt: "Phu nhân, kinh thành thật sự phồn hoa! Còn phồn hoa hơn cả Lạc Dương nữa!"

 

Lúc Tô Cửu Nguyệt mới đến kinh thành cũng chẳng khá hơn là bao, liền mỉm gật đầu: "Đó là tự nhiên , nơi dẫu cũng là chân thiên t.ử."

 

Bọn họ mua chút rau, mua chút sườn, xách hai con gà sống.

 

Lan Thảo còn tiện thể mua chút lòng lợn, Tô Cửu Nguyệt hiểu nàng mua thứ gì, trong nhà cũng nuôi súc vật gì.

 

Lan Thảo lén cho nàng : "Phu nhân, những thứ ngon thì còn thơm hơn cả thịt đấy! Trước lúc nương còn sống, trong nhà mua nổi thịt, trong thôn mổ lợn, nương liền mua một ít lòng lợn, ăn ngon..."

 

Tô Cửu Nguyệt nàng , cũng dần dần cảm thấy thèm ăn: "Vậy thì quá, nếu ngươi , chúng liền mua một ít."

 

Trong nhà đông , một cái gùi đủ, ba sáu tay đều xách đầy ắp, về phía nhà.

 

Trên đường bọn họ trở về, đột nhiên một đội nhân mã ngược chiều tới.

 

Ba Tô Cửu Nguyệt vội vàng tránh sang một bên, Thôi Khánh tò mò ngước mắt một cái, sững sờ.

 

Huy hiệu gia tộc nhận !

 

"Phu nhân, là của Lạc Dương Vương phủ ?" Hắn hạ thấp giọng hỏi một câu.

 

Tô Cửu Nguyệt cũng gật đầu: " ."

 

Nói xong còn quên dặn dò một câu: "Trong kinh thành nhiều quyền quý, nhiều chúng đắc tội nổi, ở kinh thành vẫn là nên nhiều."

 

Thôi Khánh nhận lời, Tô Cửu Nguyệt một nữa rơi trầm tư.

 

Nàng nghi hoặc bao lâu, những tiếng bàn tán xung quanh cho nàng đáp án.

 

"Trắc thất của Lạc Dương Vương Thế t.ử, là một cô nương Dương Châu."

 

"Cô nương Dương Châu chứ, dịu dàng như nước đấy!"

 

"Thật sự là diễm phúc cạn a! Vị Công chúa Karil cũng là một bậc tuyệt sắc."

 

--

 

Lời tác giả:

 

 

Loading...