Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 814: Ngươi Mới Là Huyện Lệnh Nơi Này

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:29:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên phái theo Vương Khải Anh cùng vận chuyển lương thực và vải vóc bọn họ mang đến trong, bá tánh xung quanh cũng nhao nhao bước khỏi lều, bên ngoài.

 

Thấy đồ chở đến là lương thực và vải vóc, mặt đều là sự phấn khích.

 

Những ngày lục tục ít lương thực đưa đến, hôm nay chở đến nhiều đồ như , đủ cho bọn họ ăn một thời gian dài đấy!

 

Mạnh Ngọc Xuân đích chiêu đãi đám Vương Khải Anh, mặc dù cơm canh bọn họ chuẩn tận tâm , nhưng đối với những hạ nhân của Bạch gia thương hội cả ngày ăn sung mặc sướng ở thành Lạc Dương mà , vẫn là bữa ăn ngon lành gì.

 

Mọi chỉ ở một đêm, sáng sớm hôm rời .

 

Tô Cửu Nguyệt lưu luyến rời bóng lưng nghĩa rời , thở dài : "Lần từ biệt , gặp thật là khi nào nữa."

 

Ngô Tích Nguyên vỗ vỗ lên vai nàng: "Đừng nghĩ nhiều quá, nghĩa lập công lớn, đợi về kinh Hoàng thượng nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh."

 

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng, theo xoay về phía lều.

 

Vừa mới về đến nơi, Mạnh Ngọc Xuân hào hứng bước , với hai vợ chồng bọn họ: "Tích Nguyên , tẩu t.ử! Ta thấy Bạch gia thương hội còn sai đưa đến hạt giống rau củ. Ta định dẫn hương tự trồng chút rau, đợi rau lớn , lương thực cũng thể ăn chậm một chút."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng liên tục gật đầu theo: "Quả thực là một cách , nghĩ cách nuôi thêm vài con heo con, ngày tháng dần dần sẽ ngày càng lên thôi."

 

Mạnh Ngọc Xuân chắp tay niệm một câu A Di Đà Phật: "May mà hai vợ chồng các đến, cũng cứu . Nếu đợi đến ba năm thuật chức, công tích của gì còn mặt mũi nào mà nữa."

 

Ngô Tích Nguyên an ủi : "Đây đều là thiên tai, con cách nào ? Hoàng thượng trong lòng tự tính toán, cứ việc của ngươi ."

 

Hắn , đem những việc cần bàn giao ở đây đều giao phó cho Mạnh Ngọc Xuân.

 

Mạnh Ngọc Xuân lúc đầu còn liên tục gật đầu, đến cũng nhận điều .

 

Hắn đột ngột ngẩng đầu Ngô Tích Nguyên, hỏi : "Đều giao phó cho , còn ngươi thì ?"

 

Ngô Tích Nguyên thoạt còn kinh ngạc hơn cả , thần sắc cũng trịnh trọng hơn: "Mạnh Ngọc Xuân!"

 

Hắn gọi cả họ lẫn tên Mạnh Ngọc Xuân, còn Mạnh Ngọc Xuân giật nảy , liền Ngô Tích Nguyên tiếp tục : "Ngươi mới là huyện lệnh nơi , . Hai vợ chồng chỉ đến đây trị thủy, giúp ngươi khôi phục dân sinh. Hiện giờ dịch hạch cũng cơ bản khống chế, phương t.h.u.ố.c cũng để cho các ngươi , thứ khác cũng trở nên đấy, hai chúng về kinh phục mệnh Hoàng thượng ."

 

Mạnh Ngọc Xuân bọn họ , ngũ quan đều nhăn nhúm với .

 

Hắn tự nhiên nỡ để bọn họ , nhưng cũng hiểu rõ, thiên hạ bữa tiệc nào tàn.

 

Hắn thở dài một tiếng, khẽ gật đầu: "Ta , Tích Nguyên , chúng còn gặp ."

 

Ngô Tích Nguyên giúp phủi bụi đất vô tình dính quần áo, dặn dò : "Ngươi ở đây cũng cẩn thận, đợi quan bên ngoài kiếm thêm chút công tích, về kinh thành mưu cầu một chức quan kinh thành, chúng sẽ thường xuyên gặp mặt thôi."

 

Mạnh Ngọc Xuân nhận lời, đợi từ trong lều của đám Ngô Tích Nguyên bước , mới bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Làm quan kinh thành ? Làm gì chuyện dễ dàng như chứ?

 

.

 

Ngô Tích Nguyên đem tất cả việc ở đây bàn giao thỏa, mới dẫn theo nương t.ử nhà và Lưu Trung Thế cùng trở về kinh thành.

 

Lúc kinh thành còn nóng bức như nữa, đang náo nhiệt chuẩn đón Tết Trung Thu.

 

Hai vợ chồng Ngô Tích Nguyên về đến cửa nhà , Mai T.ử tung tăng chạy lên gõ cửa.

 

Không bao lâu bên trong thò một cái đầu nhỏ, chính là Lan Thảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-814-nguoi-moi-la-huyen-lenh-noi-nay.html.]

 

"Lan Thảo!" Mai T.ử kích động gọi một tiếng.

 

Lan Thảo cũng kích động kém, vội vàng mở cửa , liền ôm chầm lấy Mai Tử: "Mai T.ử tỷ! Cuối cùng tỷ cũng về ! Nhớ c.h.ế.t !"

 

Hai tỷ ôm chầm lấy , lúc Lan Thảo mới chợt nhớ .

 

Nếu Mai T.ử về , thì đại nhân và phu nhân nhà nàng chẳng cũng về ?

 

Nàng vội vàng thò đầu phía Mai T.ử một cái, thấy phu nhân và đại nhân đang cỗ xe ngựa quen thuộc, nàng thật sự là mừng sợ, vội vàng buông Mai T.ử tiến lên hành lễ.

 

"Nô tỳ bái kiến đại nhân! Bái kiến phu nhân!"

 

Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt cũng trách cứ sự thất lễ của nàng, mà là thiết mỉm : "Không cần đa lễ, giúp Mai T.ử tỷ của ngươi chuyển đồ trong ."

 

Lan Thảo một tiếng, hai vợ chồng Tô Cửu Nguyệt bước cổng lớn, mới vội vàng xoay giúp chuyển đồ.

 

Thôi Khánh dẫn theo đám của cửa, tiểu viện của Ngô gia, trong lòng chỉ một cảm khái.

 

Ngô đại nhân quả thực là một vị quan ! Tiểu viện thoạt cũng quá thanh bần ...

 

Hắn và đám của đó còn ở ?

 

Hắn bảo đợi bên ngoài , tự theo vợ chồng Ngô Tích Nguyên bước .

 

"Đại nhân, chúng ngài an bài gì ?"

 

Ngô Tích Nguyên vốn dĩ định đổi trạch viện cho gia đình, ngờ cứ lữa mãi kéo dài đến tận bây giờ.

 

Hắn cũng ngờ đám Thôi Khánh đều theo đến kinh thành, chuyện ... còn lo chỗ ở nữa chứ?

 

Hắn suy nghĩ một lát, liền : "Không các ngươi tiếp theo dự định gì? Là hộ viện ở phủ ? Hay là suy nghĩ khác?"

 

Thôi Khánh cũng suy nghĩ nhiều như , theo thấy, cứ theo hai vợ chồng Ngô đại nhân cũng . Nhân vật như chức quan chắc chắn sẽ ngày càng cao, chừng cũng thể thơm lây, ngoài kính trọng.

 

mà, đám của thì chắc, cũng thể chủ cho tất cả .

 

"Đại nhân, chắc chắn là theo ngài , còn những khác... thì hỏi qua mới ." Thôi Khánh .

 

Hắn như , Ngô Tích Nguyên cũng vòng vo với nữa: "Phủ chúng nuôi quá nhiều , nếu thật sự chỉ hộ viện, cũng chỉ thể nhận thêm hai mươi . Nếu ... chút nguyệt bổng của thật sự đủ ."

 

Thôi Khánh cũng từng chi tiêu ở kinh thành lớn, đối với chuyện , cũng cảm thấy lời Ngô Tích Nguyên gì quá đáng, bèn đáp một tiếng: "Để hỏi bọn họ xem ."

 

Ngô Tích Nguyên thấy liền bổ sung thêm một câu: "Nếu bản bọn họ cũng dự định gì, là... chúng mua một trang t.ử ở ngoại ô kinh thành, cũng thể cho bọn họ một chốn dung , chúng đổi trạch viện lớn hơn, cần nhiều nhân thủ hơn, gọi bọn họ tới, ngươi thấy thế nào?"

 

Đám đó của đều theo phiêu bạt nhiều năm, nếu thể một nơi an cư lạc nghiệp thì cũng tồi.

 

Thôi Khánh gật đầu: "Để cho bọn họ thử."

 

.

 

Lan Thảo giúp chuyển những đồ dùng thường ngày của phu nhân trong xong, nàng mới nhớ điều gì đó, vội vàng chạy bếp, nhóm lửa đun nước.

 

Nha đầu việc cũng nhanh nhẹn, bao lâu bưng một chậu nước đến cho Tô Cửu Nguyệt.

 

 

Loading...