Tô Cửu Nguyệt cạnh Ngô Tích Nguyên dám nhúc nhích, thậm chí ngay cả quả trứng gà Lưu Thúy Hoa chia cho nàng cũng đặt chỗ cũ.
Lại ngờ nam nhân bên cạnh nàng đột nhiên đưa quả trứng gà bóc vỏ xong đến mặt nàng: "Nương t.ử, cho nàng ăn."
Tô Cửu Nguyệt sửng sốt một chút, liền thấy những bàn đều hai họ, nàng nhất thời cũng .
Thấy nàng nửa ngày động tĩnh, Ngô Tích Nguyên vui, thúc giục: "Nàng ăn , mau ăn , ăn đồ ăn sẽ cao lên , nàng xem nàng lùn bao nhiêu a."
Đây đầu tiên nàng lùn, Tô Cửu Nguyệt trầm mặc. Người nhà họ Ngô vốn dĩ vóc dáng cao, Ngô Tích Nguyên càng cao hơn, mới mười sáu tuổi mà cao hơn tám thước, cao hơn nàng một cái đầu còn dư.
Nàng lùn thì chứ?! Nàng mới mười ba tuổi, nàng vẫn sẽ còn cao lên nữa!
Tô Cửu Nguyệt như hờn dỗi, há to miệng c.ắ.n một miếng quả trứng gà Ngô Tích Nguyên đưa đến tận miệng.
Bầu khí kỳ lạ bàn ăn đột nhiên tan biến, Lưu Thúy Hoa cũng rộ lên: "Hài t.ử ngoan, ăn phần của con , trong nhà thiếu miếng ăn của con."
.
Ngày đầu tiên Tô Cửu Nguyệt đến nhà họ Ngô, vốn dĩ ở nhà luôn hết việc, nhưng ở nhà họ Ngô luôn cảm thấy thứ đều sắp xếp đấy, căn bản bắt đầu từ .
Nàng vặn vẹo chạy tìm Lưu Thúy Hoa: "Nương, việc gì cho con ?"
Nam nhân trong nhà đều núi , xem thử săn con thú nào , hiện nay khẩu phần ăn eo hẹp, chỉ thể nghĩ cách từ chỗ khác.
Hai vị tẩu tẩu cũng đồng đào rau dại , chỉ là lúc các nàng cửa cũng gọi Tô Cửu Nguyệt.
Lưu Thúy Hoa đang thêu khăn tay, mỗi tháng ngày rằm nhà chợ phiên trấn, bà sẽ nhờ mang đổi lấy chút tiền.
Chỉ tiếc là bây giờ thời tiết , ngay cả khăn tay cũng khó bán.
Thấy Tô Cửu Nguyệt đến, bà đặt công việc trong tay xuống, cái đuôi nhỏ theo lưng nàng một cái, bất đắc dĩ : "Hay là con và Tích Nguyên cũng đào rau dại?"
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Được a! Đi đào rau dại ạ?"
Nàng mới hỏi miệng, Ngô Tích Nguyên lưng nàng hào hứng giơ tay : "Ta ! Ta ! Nương t.ử, dẫn nàng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-8-tre-con-khong-biet-kieng-de.html.]
Tô Cửu Nguyệt mấy tin tưởng tên đại ngốc , liền ngẩng đầu về phía Lưu Thúy Hoa.
Lưu Thúy Hoa gật đầu: "Trước đây nó từng theo , ở ."
Tô Cửu Nguyệt cầm một cái giỏ, mới khỏi cửa Ngô Tích Nguyên giật lấy: "Ta giúp nàng cầm!"
Hắn một tay cầm giỏ, một tay bá đạo kéo nàng, đó cúi đầu ngốc nghếch với nàng.
" là một kẻ ngốc." Tô Cửu Nguyệt thầm oán thán trong lòng, nhưng trong lòng mạc danh chút ngọt ngào.
Hai còn khỏi đầu thôn, thấy mấy đứa trẻ ranh đang chơi đùa ven đường, thấy hai họ tay trong tay, liền xúm : "Tay nắm tay! Xấu hổ !"
"Tay nắm tay! Xấu hổ !"
Tô Cửu Nguyệt từng đối xử như bao giờ, nàng giật nảy , vội vàng hất tay , Ngô Tích Nguyên nắm c.h.ặ.t hơn, bĩu môi vẻ mặt tủi : "Ta nắm tay nương t.ử của , nương sai."
"Nương t.ử của ngươi? Đại ngốc cũng nương t.ử !"
"Ồ ồ ồ! Đại ngốc nương t.ử !"
"Nương t.ử ngốc!"
...
Ngô Tích Nguyên tức giận: "Nương t.ử của kẻ ngốc!"
"Không kẻ ngốc thì thể nương t.ử cho ngươi ?!"
" !"
...
"Nàng ! Các ngươi đừng bậy!"
Tô Cửu Nguyệt thấy gấp đến mức sắp , còn che chở ở phía , trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, những đứa trẻ ngày thường cảm thấy đáng yêu cũng đều trở nên đáng ghét.