Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 794: Nước lớn rút đi
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:28:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Ngọc Xuân còn kịp chuyện, Mai T.ử vỗ một cái m.ô.n.g ngựa, hướng về phía phu xe hô: "Mau đưa Mạnh đại nhân trở về!"
Xe ngựa chuyển động, Mạnh Ngọc Xuân bám ván xe ngựa đầu : "Tẩu t.ử, các ngàn vạn cẩn thận a!"
Tô Cửu Nguyệt hướng về phía vẫy vẫy tay, Mạnh Ngọc Xuân lúc mới nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Bên cạnh tẩu t.ử cũng đều là tìm ở , từng thoạt hung thần ác sát, một cô nương duy nhất một man lực."
Mai T.ử bên cạnh Tô Cửu Nguyệt cùng với đám A Khuê nhận sự dặn dò của Ngô Tích Nguyên, theo nàng đó gọi là nửa bước rời, nàng cái gì đều tác dụng.
Cuối cùng hết cách, đành bảo bọn họ cũng đều bọc kín mít một chút, cẩn thận đề phòng.
Càng về phía bên đó, càng thấy mà giật .
Có còn sống, c.h.ế.t ai , nỡ bỏ nhà ở một bên bầu bạn chờ c.h.ế.t, cũng kéo c.h.ế.t sang một bên chôn cất...
Thậm chí một đám bọn họ tới, đều ai chịu phí sức nhấc mắt bọn họ một cái.
Tô Cửu Nguyệt thở dài, dỡ đồ đạc một chiếc xe mà bọn họ đẩy tới xuống.
Bảo ở một bên nhóm lửa, chuẩn nấu chút cháo cho bọn họ, những còn thì đem túi vôi duy nhất bọn họ mang tới pha với nước rắc xuống .
Đây là khi nàng tới, sư phụ nàng dặn dò, sư phụ như thể ngăn chặn căn bệnh lây lan.
Mọi bọn họ đang gì, lên phản kháng cũng sức lực, dứt khoát bỏ qua.
Dù ... bọn họ trái cũng sống mấy ngày nữa.
Đợi mùi cháo và mùi t.h.u.ố.c trong nồi cùng bay , đám đang đói meo lúc mới về phía bọn họ.
Tô Cửu Nguyệt đích bưng cháo tiến lên, đút một bát cháo cho một đứa trẻ lớn trong đó, những khác thấy thế lúc mới to gan hỏi: "Cháo ... là cho chúng ăn ?"
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Nếu các còn sức lực, thì tự uống, chúng đủ nhân thủ."
Người của các thôn xung quanh, cùng với phần lớn của huyện Tam Hoa đều tập trung tại chỗ . Lúc đầu khi nước lớn rút , Mạnh Ngọc Xuân tổ chức nhân thủ đưa bọn họ đều tới đây.
Sau mới từ từ phát hiện nhiễm bệnh, đưa bọn họ đều tới đây, một hai ngàn .
Có là cam tâm tình nguyện tới, bọn họ cũng của sống tiếp, nhưng cam tâm.
Lúc động tác của những bọn họ cũng rõ , nữ nhân mang theo những rõ ràng là tới cứu bọn họ!
Nếu thể sống, ai sống cho chứ?
"Ta sức lực, giúp các đút!"
"Đỡ dậy, thể tự uống."
...
Mỗi tiên uống một chút cháo loãng, qua một lúc chia một bát t.h.u.ố.c.
Tự Tô Cửu Nguyệt cũng chắc t.h.u.ố.c rốt cuộc tác dụng , đút cho đứa trẻ hai bữa, thấy trạng thái tựa hồ là hơn nhiều, hy vọng đối với những cũng thể phát huy tác dụng !
Một gọi tỉnh Tô Cửu Nguyệt bọn họ cũng giúp đỡ chôn cất , mãi bận rộn đến khi mặt trời sắp lặn, Ngô Tích Nguyên và Lưu Trung Thế mới tìm tới.
"Vừa nãy Vu đại nhân phái đưa tới lương thảo và lượng lớn d.ư.ợ.c liệu, những cứu ." Ngô Tích Nguyên thấy Tô Cửu Nguyệt liền vui vẻ với nàng.
Tô Cửu Nguyệt cũng theo: "Thật sự là quá !"
Ngô Tích Nguyên nàng bọc kín mít, lúc mới yên tâm, dự định của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-794-nuoc-lon-rut-di.html.]
"Cửu Nguyệt, huyện Tam Hoa Mạnh Ngọc Xuân cai trị , đỡ cho chúng ít việc. tình hình thiên tai ở huyện Danh Dương cũng vô cùng nghiêm trọng, chúng thể quản, sáng sớm ngày mai sẽ huyện Danh Dương, bên liền giao cho nàng."
Tô Cửu Nguyệt dù nỡ xa , lúc cũng là lúc nhi nữ tình trường, liền gật đầu, đáp ứng: "Được."
Lưu Trung Thế ở một bên cũng mở miệng theo: "Bệnh nhân núi xử lý một phần bệnh nặng , những còn ngươi bớt chút thời gian khám cho họ. Bên phía huyện Danh Dương Ngô đại nhân một cũng yên tâm cho lắm, vẫn là theo cùng , đại phu luôn là ."
Tô Cửu Nguyệt Lưu Trung Thế, Ngô Tích Nguyên.
Liền thấy Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Cứ theo lời Lưu đại nhân , nàng yên tâm, sẽ bảo vệ Lưu đại nhân."
Tô Cửu Nguyệt thở dài: "Thôi bỏ , hai ngàn vạn cẩn thận."
Đêm nay, bọn họ cũng chỉ chợp mắt một lát. Trời còn sáng hẳn, Ngô Tích Nguyên và Lưu Trung Thế hai liền mang theo một phần lương thực và thảo d.ư.ợ.c xuất phát về hướng huyện Danh Dương.
Huyện Danh Dương cách huyện Tam Hoa xa xa, gần cũng gần.
Bọn họ mang theo những thứ , kiểu gì cũng trọn một ngày .
Sau khi Tô Cửu Nguyệt tiễn bọn họ , lương thực bọn họ để , bắc nồi lên.
Hôm nay lương thực sung túc, ngược thể cho bọn họ uống cháo đặc hơn một chút .
Trải qua sự cứu chữa ngày hôm qua, khi ăn cơm xong, thể cử động liền nhiều hơn.
Bọn họ lo lắng đám Tô Cửu Nguyệt cũng nhiễm căn bệnh lạ , đến lúc đó ngay cả chăm sóc bọn họ cũng , liền giúp đỡ lẫn đút t.h.u.ố.c, chạm cũng cho bọn họ chạm .
.
Tình hình huyện Tam Hoa định , đám Ngô Tích Nguyên cũng đến địa giới huyện Danh Dương trong đêm.
Nơi so với huyện Tam Hoa của bọn họ tình thế càng nghiêm trọng hơn, thậm chí nơi ngay cả nước cũng rút hết, càng bên trong, bọn họ thậm chí xắn ống quần lội .
Ngô Tích Nguyên chút may mắn, may mà nương t.ử nhà theo.
Trong tình huống , xe cộ liền càng khó .
Ngô Tích Nguyên thấy thế, trực tiếp vác một bao lên hướng về phía những binh sĩ khác : "Chúng vác ! Xe quá nặng sẽ lún trong bùn."
Ngô đại nhân đều lấy gương , ai còn dám một chữ ? Hơn nữa, những việc của Ngô đại nhân mấy ngày nay quả thật khiến bọn họ kính phục.
Đều bách vô nhất dụng thị thư sinh (thư sinh trói gà c.h.ặ.t), nhưng Ngô đại nhân thư sinh hữu dụng hơn những bọn họ nhiều.
Đội ánh trăng, bọn họ mãi đến đêm, mới thấy bóng .
Có mấy nóc nhà xa, thấy bọn họ ngang qua lập tức lớn tiếng kêu cứu.
Đám Ngô Tích Nguyên vui mừng, cuối cùng cũng gặp sống !
Mấy hẳn là một nhà bốn , nam nhân và nữ nhân dính đầy bùn lầy, ống quần cũng ướt sũng, hai đứa trẻ thoạt ngược còn tính là sạch sẽ, ước chừng là hai lớn cõng đứa trẻ đường.
"Mau , chúng qua đó xem thử." Ngô Tích Nguyên .
Sau khi bọn họ qua, cũng học theo động tác của bọn họ nóc nhà, Ngô Tích Nguyên đầu liền đối diện với đôi mắt đen láy trong veo của đứa trẻ.
Sắc mặt dịu nhiều, hướng về phía hai lớn hỏi: "Các là từ huyện Danh Dương trốn ?"
Nữ nhân một tay ôm một đứa trẻ gì, ngược là nam nhân nhà nàng trả lời: " , ngày đó thấy tình thế đúng, liền vội vàng mang theo nương t.ử và đứa trẻ trèo lên nóc nhà, cũng may mà bên chúng mực nước thấp hơn một chút, nếu chắc chắn cũng mất mạng ."