Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 781: Mượn tiền
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:28:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cửu Nguyệt cũng ngờ Nhị tẩu đề cập đến chuyện mượn tiền, nhưng bình tâm mà xét trong nhà từng phiền bọn họ chuyện gì, ngay cả lúc Tích Nguyên sách cũng là trong nhà chu cấp. Lúc đó Đại tẩu và Nhị tẩu một chút oán ngôn cũng , theo suy nghĩ của nàng, chuyện nếu thể giúp , vẫn đưa tay giúp một tay.
Bởi , nàng liền mở miệng hỏi: "Nhị tẩu, các tẩu còn thiếu bao nhiêu bạc?"
Nàng nhắc tới cái , Điền Tú Nương càng ngượng ngùng hơn.
Chỉ thấy nàng ngượng ngùng, như để che giấu mà vuốt vuốt tóc mai tai, mới với Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nha, cũng đó, bạc của nhà chúng đều ở chỗ nương. Ta cùng Nhị ca tích cóp nhiều năm như , cũng chỉ tích cóp sáu mươi lượng bạc..."
Nàng trong tay sáu mươi lượng, Tô Cửu Nguyệt xong cũng vô cùng kinh ngạc. Xem vị Nhị tẩu của nàng so với trong tưởng tượng của nàng còn cần kiệm lo liệu việc nhà hơn.
Lúc nàng còn ở thôn Hạ Dương, nhà họ Ngô tuy rằng ngày tháng dư dả, nhưng so với hiện tại tự nhiên là thể sánh bằng, tiền tiêu vặt cho con dâu cũng chỉ mấy đồng tiền lớn, lúc lễ tết sẽ cho nhiều hơn một chút.
Một hai năm gần đây ngày tháng ngược hơn nhiều, nhưng dựa theo tính tình của nương nàng, cũng sẽ cho Nhị tẩu nhiều bạc như .
cho dù là trong cảnh như , Nhị tẩu vẫn để dành sáu mươi lượng, thật sự là lợi hại.
Chỉ dựa điểm của nàng , Tô Cửu Nguyệt liền cảm thấy tiền mượn .
nàng vẫn một ngụm đáp ứng ngay, mà là hỏi Điền Tú Nương: "Nhị tẩu, tẩu ngóng kỹ ? Ở trong kinh mở một quán mì cần bao nhiêu bạc?"
Nói đến cuối cùng cho dù là nàng cũng chút thiếu tự tin, dù trong tay bọn họ chỉ sáu mươi lượng, cách ba trăm lượng còn kém xa.
Nàng giống như sợ Cửu Nguyệt đồng ý, vội vàng : "Lão tam gia, nếu như các chịu giúp , trở về cùng nương chuyện đàng hoàng, nương nhất định cũng sẽ lấy cho chúng một ít tiền, đến lúc đó cửa tiệm mở lên, kiếm bạc liền trả cho các !"
Tô Cửu Nguyệt ở kinh thành mở một cửa tiệm chỉ sợ đơn giản như , ước chừng ba trăm lượng đều đủ.
Dù khoản bạc là tiền nhỏ, Tô Cửu Nguyệt cân nhắc nửa ngày, cuối cùng vẫn : "Nhị tẩu, chuyện trong nhà một cũng chắc , đợi lát nữa Tích Nguyên trở về, cùng thương lượng xem thể lấy bao nhiêu bạc, tẩu xem ?"
Điền Tú Nương chỉ sợ nàng một ngụm cự tuyệt, dù bọn họ ở trong kinh thành chi tiêu cũng nhỏ, lúc thấy còn đường sống để thương lượng, mặt lập tức chính là vui vẻ.
"Được ! Không thể hơn nữa, nương các mười ngày nghỉ mộc một ? Vậy Nhị tẩu mười ngày qua đây?" Nàng hỏi.
Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng, "Được."
Mai T.ử ở phòng bếp nấu cơm, thấy hai các nàng tiến , đầu thoáng qua.
"Phu nhân! Sao tới đây? Có gì ăn ? Để Lan Thảo tới truyền một lời là mà?"
Tô Cửu Nguyệt , "Dù ở nhà cũng nhàn rỗi, thể ngươi một bận rộn? Liền nghĩ tới giúp ngươi một tay."
Mai T.ử một bên thái rau, một bên : "Có thể nấu cơm cho phu nhân, trong lòng cao hứng lắm! Đa tạ phu nhân , cha nay thương thế đều hơn nhiều, hai ngày nay đều thể cùng A Khuê đại ca qua hai chiêu ."
Lúc ở phố cứu cha Mai Tử, thương thế của ông nghiêm trọng như , Tô Cửu Nguyệt còn tưởng rằng dưỡng lâu, ngờ lúc mới tới hai tháng, hơn nhiều, xem gân cốt của tập võ quả thật tương đối rắn chắc.
Tô Cửu Nguyệt xua xua tay, "Ta đó là tiện tay mà thôi, thật sự đến, vẫn là ngươi giúp nhiều hơn đấy!"
Mai T.ử hì hì, "Thật may mắn thể giúp phu nhân, phu nhân nếu còn gì cần , cứ việc phân phó là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-781-muon-tien.html.]
Tô Cửu Nguyệt rửa tay, tới bên cạnh nàng , "Vậy để nha, tới thái rau, ngươi cầm muôi ."
Mai T.ử nhường chỗ, Nhị tẩu ở bếp lò, giúp đỡ xem hỏa hầu, mới nhăn mũi ngửi ngửi, hỏi: "Trong nồi là cái gì ? Sao ngửi thơm như ?"
Mai T.ử hai vị phụ nhân hôm nay tới là tẩu t.ử của phu nhân, đó cũng là quý khách, quý khách thể cẩn thận chiêu đãi?
Đặc biệt hầm canh gà, còn dự định xào thêm mấy món tủ.
Lúc vị tẩu t.ử hỏi tới, Mai T.ử lập tức trả lời: "Hồi bẩm phu nhân, đang hầm canh gà ạ! Nghe các tới, sáng sớm hầm ."
Nhị tẩu vẫn là đầu tiên gọi phu nhân, lúc trong thôn đều gọi nàng là Nhị Thành gia, nàng xong trong lòng cao hứng, vẻ khắc nghiệt mặt đều nhạt vài phần.
"Cô nương, tay nghề của ngươi thật , ngửi thấy mùi thơm , sâu tham ăn trong bụng đều câu ." Điền Tú Nương cũng ngại hai câu dễ .
Mai T.ử xong cũng đầy mặt ý , "Phu nhân, ngài là khách, trong phòng chờ ăn cơm là , nơi cần ngài bận rộn ."
Điền Tú Nương lắc lắc đầu, "Mau đừng, khách khứa cái gì, phu nhân nhà ngươi chính là chị em dâu ruột của . Đều là một nhà, cần khách sáo, nhiều việc nhanh."
Nói xong, nàng chợt nhớ tới cái gì, " , đồ ăn gì sẵn ? Đại tẩu nhà thai, buổi sáng sớm, ước chừng tẩu hẳn là đói bụng ."
Điền Tú Nương quen thói thích châm chọc Trần Chiêu Đệ, nhưng lúc cần chiếu cố nàng cũng một chút cũng hàm hồ.
Nhớ lúc nàng ở cữ, hai đứa b.úp bê nhà nàng đều là Đại tẩu giúp đỡ trông nom.
Mai T.ử vội vàng buông công việc trong tay xuống, : "Vừa vặn canh gà hầm cũng gần xong , là múc cho vị phu nhân một bát ?"
Điền Tú Nương lắc lắc đầu, "Đại tẩu nhà t.h.a.i tượng , ngửi mùi , ngươi xem xem còn cái khác ?"
Mai T.ử từ trong nồi lấy bánh bột ngô nàng nướng buổi sáng, hỏi: "Cái ?"
Điền Tú Nương lúc mới gật đầu, "Cái !"
Mai T.ử lưu loát đập một quả dưa chuột, để nàng cùng bưng ngoài.
Đợi ăn xong bữa sáng, Tô Cửu Nguyệt dẫn hai vị tẩu tẩu của nàng dạo phố một vòng.
Đây vẫn là đầu tiên Điền Tú Nương tới kinh thành, nàng cái gì trong kinh cũng đều là mới mẻ, nghĩ tới ngày nàng cũng khả năng ở con phố mở một cửa tiệm, trong lòng càng kích động hơn.
Ngược Trần Chiêu Đệ trầm hơn một chút, thành thành thật thật theo bên cạnh Tô Cửu Nguyệt.
Điền Tú Nương thấy đồ ăn vặt gì, liền kéo Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Lão tam gia, thứ đồ chơi là mùi vị gì a? Nàng thành như thể ngon ?"
Ánh mắt chằm chằm sạp hàng của , chỉ thiếu điều chữ ăn lên mặt.
Tô Cửu Nguyệt thật sự bất đắc dĩ vô cùng, thảo nào Nhị tẩu của nàng thể để dành sáu mươi lượng, nàng cũng là thật sự keo kiệt a!
Nghĩ đến trong nhà còn mấy đứa nhỏ, Tô Cửu Nguyệt liền : "Nếu Nhị tẩu nếm qua, liền mua một ít, Nhị tẩu các tẩu cũng mang về cho cha nương bọn nhỏ nếm thử."