Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 772: Di Tỷ Nhi Cứu Mạng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:28:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Di tranh cãi với nàng về chuyện nữa, Hạ Hà hỏi chuyện lúc : "Vương phi, ngài định tra vụ án như thế nào?"
Tô Di oán trách thì oán trách, cũng thể thật sự bỏ gánh giữa đường, thế thì thành kháng chỉ bất tuân .
Nàng bưng chén uống từng ngụm nhỏ nước , mới nhẹ nhàng : "Chuyện chúng thể chỉ lời từ một phía, hỏi Thục phi xem thế nào."
Hạ Hà nhận lời: "Vậy ngài ăn cơm xong ? Hay là bây giờ luôn?"
Tô Di hừ một tiếng: "Ngày mai hẵng , mặc kệ bà rốt cuộc cố ý , đều ngày mai . Đỡ cho bà thấy bản Vương phi là vãn bối, dùng bối phận để chèn ép . Cứ lạnh nhạt với bà một chút, để bà hiểu rõ chỉ bản Vương phi mới thể giúp bà tra án hẵng ."
Hạ Hà thấy trong lòng nàng đều chương trình, lúc mới yên tâm: "Vâng, hôm nay tiểu trù phòng cá nóc, cần dọn cơm bây giờ ?"
Tô Di lắc đầu: "Cửu Nguyệt ? Muội còn về ? Ngươi sai qua đó hỏi thử, nếu về thì bảo qua đây cùng dùng bữa. Ăn cơm a! Vẫn là đông cùng ăn mới ngon!"
Hạ Hà quan hệ của hai bọn họ thiết, một tiếng, lúc mới cầm khăn tay khẽ lui ngoài.
Tô Cửu Nguyệt Hạ Hà gọi qua ăn cơm, liền về phòng ngủ.
Hành cung ở Thừa Đức quả thực mát mẻ hơn trong Kinh thành nhiều, chỉ là muỗi buổi chiều tối nhiều hơn một chút.
Hôm nay Di tỷ nhi hỏi nàng gửi thư về nhà , nàng cho Tích Nguyên một bức, đợi đến lúc xong gửi đến chỗ nào ở Lạc Dương, liền dứt khoát gửi về nhà , đợi về tự xem.
Rửa mặt chải đầu một phen, liền xuống giường, góc giường treo bốn cái túi thơm do chính tay nàng phối.
Hương thơm nhàn nhạt vấn vít nơi ch.óp mũi nàng, ngửi mùi hương quen thuộc của , nàng cũng dần dần chìm giấc ngủ.
.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, hôm nay vớt một t.h.i t.h.ể nữ trong ao ở Hà Viên, y phục mặc cùng với dung mạo, hẳn là y nữ Tô cô cô của Thái Y Thự." Tiểu Toàn T.ử rũ tay, mặt chút tiếc nuối. Nghe Ngô đại nhân tình thâm nghĩa trọng với phu nhân của ngài , nay phu nhân của ngài xảy t.a.i n.ạ.n như , nếu ngài sẽ đau buồn đến nhường nào.
Tô Cửu Nguyệt lời cũng sửng sốt, nàng... c.h.ế.t ?
Nàng còn kịp suy nghĩ kỹ, thấy Hoàng thượng tháp tiếp tục hỏi: "Có là c.h.ế.t vì nguyên nhân gì ?"
"Hồi bẩm Hoàng thượng, bởi vì Tô cô cô là phu nhân của Ngô đại nhân, nô tài dám mạo phạm di thể Ngô phu nhân, cũng mời ngỗ tác, vẫn xin ngài đưa một chủ ý! Nay trời nóng, chuyện ..."
Trời nóng, t.h.i t.h.ể để bao lâu.
Bản Tô Cửu Nguyệt cũng sắp sợ c.h.ế.t khiếp , nàng một đang yên đang lành c.h.ế.t chứ?
Ngay đó nàng liền thấy Hoàng thượng hạ lệnh bảo Tiểu Toàn T.ử mời ngỗ tác nghiệm thi, nàng vội vàng theo xem cho rõ ngọn ngành, ngờ từ xa thấy nữa, chỉ thể thấy bên đó là một mớ hỗn độn.
Hồi lâu mới thấy Tiểu Toàn T.ử bẩm báo với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, nguyên nhân cái c.h.ế.t của Tô cô cô là vật tày đập đầu, khi ngất ném xuống nước c.h.ế.t đuối."
Tô Cửu Nguyệt mà rùng một cái, rốt cuộc là ai tay tàn độc với nàng như ?
Cái rùng , cả nàng cũng sợ hãi tỉnh , ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên đôi hài thêu giường nàng.
Không vì giấc mộng nàng mơ quả thực chút khiến lạnh sống lưng, là vì ban đêm ở Thừa Đức chút lạnh, nàng kéo c.h.ặ.t chiếc chăn nhỏ mềm mại, bĩu môi, vẻ mặt đầy tủi .
Có chút nhớ Tích Nguyên .
Lúc bình thường gặp ác mộng, ở bên cạnh cũng sợ như a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-772-di-ty-nhi-cuu-mang.html.]
Nửa đêm về sáng Tô Cửu Nguyệt thật sự ngủ nữa, trằn trọc giường hồi lâu, mãi cho đến khi bên ngoài tờ mờ sáng, nàng mới nhắm mắt ngủ một lát.
"Phu nhân, đến giờ dậy ." Lan Thảo bộ dạng ngoan ngoãn nhắm mắt của nàng, thực sự chút nỡ gọi nàng dậy, thật để nàng ngủ thêm một lát.
phu nhân đêm qua khi ngủ đặc biệt dặn dò nàng , bảo nàng giờ Mão ba khắc nhất định gọi nàng dậy.
Tô Cửu Nguyệt mở mắt thấy Lan Thảo, ý thức dần dần trở .
, hôm nay còn sắc t.h.u.ố.c cho Trang phi nương nương, lúc bọn họ đến mang đủ nhân thủ, nhiều việc đều tự đích .
Nàng vội vàng dậy mặc y phục, một bên còn dặn dò Lan Thảo giúp nàng đ.á.n.h một chậu nước lạnh tới.
"Nước lạnh là , rửa mặt cho tỉnh táo."
Mặc xong y phục bên mép giường, đợi đến khi đôi chân nhỏ nhắn xỏ đôi hài thêu giường, nàng mới bừng tỉnh.
Có g.i.ế.c nàng! Bình thường theo bên cạnh nàng chỉ Lan Thảo, trong giấc mộng đêm qua cũng rõ Lan Thảo rốt cuộc thế nào , vì nàng mà c.h.ế.t ?
Nghĩ như , Tô Cửu Nguyệt quả thực chút rầu rĩ, sớm nên trả Lục Liễu cô nương về cho nghĩa .
Nàng bình thường đối xử với ai cũng hòa nhã, thực sự hiểu nổi nhiều g.i.ế.c nàng như chứ?
Thôi bỏ , nàng còn gặp Tích Nguyên, chồng nàng còn đang đợi nàng về cơ mà! Nàng mới c.h.ế.t.
Tô Cửu Nguyệt quả nhiên nhận túng, lúc tìm Di tỷ nhi tay tương trợ nghi ngờ gì là cách nhất.
Viện của nàng và Tô Di sát , cũng là lúc đó Tô Di tự đích chọn, chính là vì để hai bọn họ chiếu cố lẫn .
Đợi lúc Tô Cửu Nguyệt đến cửa viện của Tô Di, Tô Di sớm tỉnh , thậm chí đ.á.n.h xong hai bài quyền pháp, chuẩn đến viện của Thục phi một lát.
Nghe Tô Cửu Nguyệt đến còn chút kinh ngạc: "Muội bình thường sáng sớm đều tìm sư phụ cơ mà? Sao hôm nay đổi tính ? Muốn lười biếng ?"
Hạ Hà : "Cửu Nguyệt tiểu thư chăm chỉ lắm, chừng là tìm ngài chuyện gì đấy?"
Tô Di nghĩ cũng : "Đi thôi, chúng ngoài."
Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu thấy Tô Di tới đón, nàng gọi một tiếng: "Di tỷ nhi!"
Tô Di đáp một tiếng: "Sao thế, hôm nay đến sớm ?"
Tô Cửu Nguyệt nhíu mày thở dài một tiếng, kéo tay nàng qua, : "Di tỷ nhi, quả thực chút chuyện, nhờ tỷ giúp một việc."
Tô Di nàng lời , lập tức thần sắc liền trở nên trịnh trọng: "Muội ."
"Sáng sớm hôm nay phát hiện viện của dường như từng đến, bãi cỏ ngoài cửa sổ dường như dấu vết giẫm đạp." Nói đến đây, trong lòng nàng cũng chút áy náy, nàng cũng cố ý lừa gạt Di tỷ nhi, nhưng chuyện mộng thật sự thể a.
"Tỷ cũng đấy, ở trong Kinh thành cũng dăm ba bận sát thủ với , sợ... thể mượn tỷ hai ?" Tô Cửu Nguyệt .
Tô Di xong lập tức liền bùng nổ: "Sao còn đuổi tới tận đây ? Hành cung của Hoàng thượng là phòng thủ cực kỳ sâm nghiêm ? Sao thể mò ?! Thật là vô lý!"
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Muội cũng rõ lắm, chỉ là trong lòng chút hoảng sợ."
Tô Di thể hiểu tâm lý một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng của nàng, lập tức tỏ thái độ: "Muội đừng sợ, lập tức phái hai bảo vệ , nhất định sẽ để xảy chút xíu ngoài ý nào!"