Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 733: Hậu sinh khả úy
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:27:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thái sư thở dài, giả tình giả ý : "Vậy thì thật sự là quá đáng tiếc , hai đứa trẻ thoạt còn khá xứng đôi."
"Người , t.h.u.ố.c của bản vương ?" Lạc Dương Vương gọi.
Lục Thái sư ông đây là đang đuổi , ông cũng ở lâu, liền dậy, chắp tay hành lễ với ông : "Đã Vương gia uống t.h.u.ố.c, lão phu liền quấy rầy nữa. Hôm khác tìm lúc Vương gia tinh thần, truyền lão phu tới chuyện phiếm với ngài, lão phu xin phép cáo lui ."
Lạc Dương Vương thấy ông rốt cuộc cũng chịu , lập tức cất cao giọng : "Tiễn Lục Thái sư về."
Lục Thái sư vẻ mặt cung kính hành một lễ, đó mới xoay rời .
Văn Yển ngay khoảnh khắc Lục Thái sư bước qua ngưỡng cửa, lập tức đưa tay đỡ lấy cánh tay ông: "Lão gia, ngài cẩn thận một chút."
Một chủ một tớ sự dẫn đường của quản gia Vương phủ chậm rãi rời khỏi Vương phủ, xe ngựa của phủ bọn họ cũng kéo .
Văn Yển đỡ Lục Thái sư lên xe ngựa, đợi rèm buông xuống, mới xuống bên cạnh phu xe, xe ngựa chậm rãi về phía Thái sư phủ.
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh hai ở Thái sư phủ đợi đến mức chút sốt ruột : "Sao ngoại tổ lâu như còn về, liệu xảy chuyện gì ngoài ý ?"
Ngô Tích Nguyên so với Vương Khải Anh thì còn thể bình tĩnh hơn một chút, Lục Thái sư thể khang kiện, là đại trí tuệ.
Kiếp đều c.h.ế.t , Lục Thái sư vẫn còn sống sờ sờ đấy! Ở trong kinh thành, Lạc Dương Vương còn gan dám trực tiếp tay với Lục Thái sư.
Vậy thì tương đương với việc trực tiếp dâng nhược điểm của tay Lục Thái sư, Lục Thái sư cũng lương thiện như vẻ bề ngoài, ông chỉ trung thành với Hoàng thượng, bất kỳ việc nào đe dọa đến thiên t.ử, đều sẽ đối mặt với thủ đoạn sấm sét của ông.
Quả nhiên, bao lâu hai đợi xe ngựa của Thái sư ở cửa.
Xe ngựa còn dừng hẳn, Vương Khải Anh xông tới, một tay vén rèm lên: "Ngoại tổ! Ngài chứ!"
Lục Thái sư đang nhắm mắt dưỡng thần thấy tiếng gọi , mở mắt , hóa là đứa cháu ngoại ngoan của ông.
Ông một tiếng: "Ta thể chuyện gì?"
Vương Khải Anh truy hỏi: "Ngoại tổ, Lạc Dương Vương gọi ngài tới phủ ông , rốt cuộc là vì chuyện gì a?"
Lục Thái sư đưa tay vỗ một cái gáy : "Sao lớn chừng , còn hiểu chuyện? Đây là chuyện thể đường cái ?"
Vương Khải Anh thè lưỡi, hắc hắc, mặt dày biện minh cho : "Quan tâm tắc loạn, đây là lo lắng cho ngài ? Nào, tôn nhi đỡ ngài xuống xe, chúng về ."
Văn Yển đặt chiếc ghế xuống xe chân Lục Thái sư, Vương Khải Anh ân cần đỡ ông xuống xe ngựa.
Lục Thái sư xuống xe, mới thấy Ngô Tích Nguyên đang bên cạnh.
Đối với loại rường cột quốc gia , thái độ của Lục Thái sư hơn nhiều, thấy Ngô Tích Nguyên hành lễ với ông, ông gật đầu: "Hài t.ử ngoan, , chúng về phòng ."
Ngô Tích Nguyên cũng ông, đáp án.
Lục Thái sư cũng úp mở với bọn họ, trực tiếp : "Cũng gì, chẳng qua là lão phu giúp ông vài câu mặt Hoàng thượng, để Hoàng thượng thả ông về Lạc Dương."
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, lờ mờ cảm thấy chút đúng.
Vương Khải Anh cũng nhíu mày: "Chỉ thôi ?"
Lục Thái sư ha hả: "Tự nhiên chỉ , lão phu là của Hoàng thượng ai mà ? Ông cho dù tùy tiện tìm một cũng đáng tin cậy hơn tìm lão phu, e là âm mưu khác."
Vương Khải Anh xoa cằm, loanh quanh trong phòng hai vòng, cũng nghĩ gì.
Lúc Ngô Tích Nguyên chợt mở miệng: "Thái sư, ngài kiểm tra xe ngựa của ngài ?"
Lục Thái sư chợt rộ lên, đáy mắt tràn đầy vẻ tán thưởng: "Quả thật là hậu sinh khả úy a!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-733-hau-sinh-kha-uy.html.]
Ông cất cao giọng gọi bên ngoài một tiếng: "Văn Yển!"
Văn Yển mặc áo xanh bước , cung kính hành một lễ: "Lão gia."
Lục Thái sư cũng kiêng dè Vương Khải Anh và Ngô Tích Nguyên, trực tiếp phân phó: "Đi sai kiểm tra chiếc xe ngựa lão phu lúc nãy một chút, xem manh mối gì ."
Văn Yển đáp một tiếng, lui ngoài, đích dẫn tới chỗ xe ngựa, nhưng ai ngờ bọn họ gần như kiểm tra xe ngựa một lượt, cũng tìm thấy chỗ nào khác thường.
"Lão gia, bất kỳ phát hiện nào."
Lục Thái sư và Ngô Tích Nguyên đều chút dám tin, thể? Thế mà cái gì cũng phát hiện ? Chẳng lẽ là bọn họ nghĩ nhiều ?
Ngô Tích Nguyên lập tức dậy bày tỏ: "Đại nhân, thể để hạ quan đích xem một cái ?"
Vương Khải Anh cũng hùa theo : "Ta cũng !"
Lục Thái sư xua tay: "Đi , nếu các ngươi thể tìm , cũng đỡ mất công lão phu đích tìm."
Ngô Tích Nguyên một tiếng đa tạ, dẫn theo Vương Khải Anh cùng ngoài.
Xe ngựa Lục Thái sư đang đỗ ở chuồng ngựa viện bên cạnh, thấy bọn họ tới, quản sự chuồng ngựa lập tức cung kính dẫn bọn họ qua đó.
"Biểu thiếu gia, bọn nô tài kiểm tra chiếc xe ngựa , cũng phát hiện gì cả."
Vương Khải Anh đáp một tiếng, xua tay: "Các ngươi đừng quản nữa, chúng tự xem."
Ngô Tích Nguyên quanh xe ngựa một vòng, thể , bọn họ quả thực kiểm tra qua .
Rèm xe cùng với đồ trang sức đệm mềm bên trong đều dọn ngoài, bên trong trống rỗng giống như bộ dạng thể giấu đồ.
Hắn gõ gõ vách xe ngựa, là gỗ đặc.
Hắn suy nghĩ cẩn thận một chút, khom lưng kiểm tra gầm xe ngựa, vẫn gì cả.
Vương Khải Anh còn gọi tháo cả bánh xe , cũng vẫn thứ gì.
Cuối cùng, ánh mắt Ngô Tích Nguyên rơi nóc xe, liệu giấu ở đó ?
Hắn vỗ vỗ vai Vương Khải Anh, thấy Vương Khải Anh về phía , liền chỉ lên nóc xe ngựa: "Nghĩa , liệu giấu ở đó ?"
Mắt Vương Khải Anh sáng lên, cũng dừng động tác trong tay dậy: "Ta lên xem thử!"
Hắn sai bê hai cái ghế tới, xếp chồng lên giẫm lên trèo lên.
Nóc xe ngựa giống lọng che, Vương Khải Anh gõ gõ, liền thấy một tấm ván gỗ trong đó dường như lỏng lẻo.
Hắn sai rút tấm ván gỗ , quả nhiên, tấm ván gỗ đó giấu một tờ giấy da bò.
Hắn mở xem, là một tấm bản đồ!
Tấm bản đồ so với còn khó nhận hơn, những đường nét đan chéo chằng chịt đó, mà suy nghĩ của cũng rối tung lên.
Hắn dứt khoát ném thẳng bản đồ cho Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, xem bản đồ !"
Ngô Tích Nguyên nhận lấy, mở xem, bản lĩnh gặp qua quên, chỉ phần rìa, hiểu , đây rõ ràng chính là bản đồ của địa cung Tẩu Mã nhai !
Quả thật là mòn gót giày tìm thấy, đến khi đạt chẳng tốn công a!
Lạc Dương Vương chỉ nghĩ đến nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất, nhưng ông ngờ, nơi nguy hiểm sở dĩ nguy hiểm cũng cái lý của nó...