Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 726: Có tin gia phong tỏa lầu của các ngươi không
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:26:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên bộ dạng lo lắng mặt của kỹ nữ , hiển nhiên quan tâm đến kẻ tên Hứa Dương , nhịn trong lòng hừ lạnh một tiếng. Hai nếu chút tư tình, mới tin. Thê t.ử của ở quê nhà sinh con đẻ cái, hầu hạ cha cho , bản ở kinh thành hồng nhan tri kỷ khác.
Vương Khải Anh hiển nhiên cũng cảm thấy sự quan tâm của Điệp Mộng đối với Hứa Dương chút thái quá, nhưng xưa nay việc công tư phân minh, chuyện riêng của khác sẽ hỏi nhiều.
Đối với câu hỏi của Điệp Mộng, hiển nhiên ý định trả lời: "Ngươi đừng hỏi nhiều, chìa khóa là Ngôn đại ca của ngươi đưa cho , cũng là bảo tới tìm ngươi."
" mà..." Điệp Mộng còn hỏi thêm.
Lại Vương Khải Anh lên tiếng ngắt lời: "Không nhưng nhị gì hết, chuyện Ngôn đại ca của ngươi há thể tùy tiện cho ngoài ?"
Điệp Mộng nghĩ nghĩ, lẽ cảm thấy cũng vài phần đạo lý, lúc mới nhíu mày : "Những d.ư.ợ.c liệu đó để ở một tòa trạch viện bên ngoài, nếu lấy, còn ngoài cùng các ngài. trong lầu chúng , ngoài qua đêm là một cái giá khác ."
Vương Khải Anh hừ một tiếng, đây là coi thường ai chứ? Mấy bọn họ thoạt giống trả nổi giá ? Có Chương lão ca của ở phía chống lưng, cho dù nàng đòi một ngàn lạng cũng trả nổi.
"Không , ngươi chỉ cần dẫn chúng tìm đồ, những chuyện khác cần ngươi bận tâm." Vương Khải Anh vô cùng hào phóng ném một câu.
Trên mặt Điệp Mộng hiện lên vẻ vui mừng, xem ma ma sai, mấy vị gia quả thực thiếu tiền. Hôm nay cần chịu mệt mỏi, còn thể kiếm thêm chút bạc, quả thật là còn gì hơn.
"Mấy vị gia uống chén , lát nữa nô gia sẽ tìm ma ma."
Chương Lỗ nào tâm trạng uống ở đây, liền trực tiếp thúc giục: "Ngươi vẫn là bây giờ luôn ."
Ngô Tích Nguyên cũng ở bên cạnh gật đầu, nơi đốt huân hương, bước cảm thấy cả thoải mái, thật sự quá ngấy .
Điệp Mộng lúc cũng hiểu , mấy vị hẳn là tới tìm hoan mua vui, liền đồng ý: "Vậy mấy vị gia chờ một lát, nô gia một lát về."
Nàng bảo thị nữ ở cửa gọi Lan ma ma tới, thị nữ vẫn còn đang giận nàng, mấy vui vẻ chạy chuyến nàng.
Tức giận đến mức Điệp Mộng véo một cái cánh tay nàng : "Bảo ngươi , thì ngươi mau , cẩn thận để Lan ma ma , đến lúc đó ngươi chịu khổ đấy."
Nha phồng má đáp một tiếng, vẫn tình nguyện tìm .
Không bao lâu Lan ma ma theo nàng , Điệp Mộng vẫn luôn đợi ở cửa, thấy mụ tới, vội vàng tiến lên hai bước, gọi mụ một tiếng: "Lan ma ma."
Lan ma ma vội vã, lên cầu thang mà thở dốc, thấy nàng liền hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì a? Hối thúc gấp gáp như ."
Điệp Mộng lúc mới : "Chính là ba vị gia lúc nãy, đưa nô gia ngoài qua đêm, ngài xem..."
Điệp Mộng ở bên cạnh hiến kế: "Ma ma, ngài thể đòi thêm chút bạc a, ngài ? Mấy đều là thiếu tiền, cho dù đòi thêm một hai trăm lạng, chắc hẳn bọn họ cũng sẽ để tâm."
Lan ma ma nghĩ cũng đúng, liền : "Đi, chúng trong chuyện với bọn họ."
Cửa "kẽo kẹt" một tiếng từ bên ngoài đẩy , ba Ngô Tích Nguyên đều đầu sang, liền thấy Lan ma ma tươi rạng rỡ bước , phía dẫn theo Điệp Mộng.
"Ba vị gia, ba vị gia đưa Điệp Mộng ngoài qua đêm?"
Vương Khải Anh ừ một tiếng: "Căn phòng của ngài các gia ở thoải mái, Điệp Mộng ngày mai sẽ đưa về cho ngài, ngài giá ."
Lan ma ma khi cửa nghĩ xong giá, lúc trực tiếp sư t.ử ngoạm : "Một ngàn năm trăm lạng."
Chương Lỗ mới uống ngụm nước miệng liền phun : "Cái gì? Ngươi bao nhiêu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-726-co-tin-gia-phong-toa-lau-cua-cac-nguoi-khong.html.]
Lan ma ma còn tưởng ông rõ, lặp một câu: "Vị gia , là một ngàn năm trăm lạng."
Chương Lỗ xong thầm tặc lưỡi, trong lòng khỏi may mắn, may mà ngày thường ông tật dạo kỹ viện, bao nhiêu năm nay, tiết kiệm cho trong nhà bao nhiêu bạc .
Một ngàn năm trăm lạng đều đủ cho phu nhân nhà ông mua cả một vườn hoa , cái thứ gì ! Chỉ đưa một nữ nhân như cửa mà mụ dám đòi một ngàn năm trăm lạng?!
Ngô Tích Nguyên cũng vẻ mặt khiếp sợ, chi tiêu ở đây lớn như , thế mà vẫn ít đại thần tới. chỉ dựa bổng lộc hàng tháng của bọn họ, thì xa xa đủ, bọn họ rốt cuộc lấy nhiều bạc như ?
Chỉ Vương Khải Anh sắc mặt như thường, chỉ thấy từ trong n.g.ự.c móc một tấm lệnh bài: "Ta là Đại Lý Tự Thiếu khanh Vương Khải Anh, tới đây phá án, các ngươi to gan cản trở triều đình mệnh quan phá án, quả thật là to gan lớn mật."
Lan ma ma: "..."
Không đưa tiền thì đưa tiền, lôi cờ lớn gì? Đại thần tới đây cũng ít, nếu ai ai cũng giở trò vô như , đám oanh oanh yến yến trong lầu bọn họ lấy gì ăn a?
"Ây dô! Đại nhân a! Tiểu nhân cũng dám cản trở ngài phá án, nhưng phàm là chuyện gì cũng quy củ, ngài đưa bạc Điệp Mộng chẳng sẽ theo ngài ?"
Vương Khải Anh khẽ một tiếng, xem chủ nhân Di Hồng viện cũng thể khinh thường, bằng cũng sẽ khi để lộ phận mà vẫn dám những lời .
Mọi đều là hậu đài, ai sợ ai? Trong thiên hạ còn ai hậu đài lấy hơn ?
"Bản đại nhân vì triều đình phá án, còn tự bỏ bạc ? Ngài nghĩ cũng thật đấy, hôm nay gia sẽ phong tỏa cái lầu của ngươi! Gia ngược xem xem ngươi thể bớt kiếm mấy cái một ngàn năm trăm lạng!"
Lan ma ma vẫn là đầu tiên gặp loại cứng đầu , mụ vội vàng : "Chuyện a! Để đông gia chúng , chúng đều quả ngon để ăn ."
Vương Khải Anh chờ chính là câu của mụ : "Vậy thì bảo đông gia của ngươi tới tìm gia! Hôm nay cái lầu của ngươi gia cũng phong tỏa chắc !"
Lan ma ma đau đầu thôi, mặc kệ mấy vị đại nhân rốt cuộc sợ đông gia bọn họ , phong tỏa lầu một đêm, bọn họ sẽ tổn thất nhỏ, mụ chắc chắn sẽ chịu trách phạt.
Chi bằng để bọn họ đưa Điệp Mộng cho xong, cùng lắm cũng chỉ là một cô nương mà thôi.
Cho nên, mụ vội vàng đáp lời: "Vị gia , ngài đừng giận a! Phàm là chuyện gì cũng dễ thương lượng, Điệp Mộng các ngài cứ đưa , lát nữa phá án xong, bảo nàng tự về là ."
Vương Khải Anh liếc xéo mụ một cái: "Vậy bạc thì ?"
"Còn cần bạc gì nữa a, thể giúp đại nhân phá án, là phúc khí của Điệp Mộng."
Vương Khải Anh lúc mới đặt chén xuống: "Coi như ngươi điều."
Sau khi bọn họ đều rời khỏi Di Hồng viện, Lan ma ma mới nhổ một bãi nước bọt: "Thứ gì , cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi gái chùa."
Nói xong, liền gọi một hạ nhân tới, thì thầm vài câu với , liền sai truyền tin cho Lạc Dương Vương phủ.
Mấy Vương Khải Anh đưa Điệp Mộng ngoài xong, liền trực tiếp hỏi nàng: "Thứ ngươi ở ."
Điệp Mộng bọn họ là phá án, trong lòng càng thêm sốt ruột, nhưng cũng dám càn, nghĩ cách thể giúp Ngôn đại ca, dẫn bọn họ Vương Khải Anh lòng vòng đường để câu giờ.
--
Tác giả lời :
[Ta đoán , Vương Khải Anh sống giống như một nhân vật chính.]