Chương Lỗ sửng sốt, lập tức khóe mắt giật giật, nếu bọn họ thật sự phá án, thì hiểu lầm lớn ...
Tay ông nắm thành quyền, đặt bên miệng khẽ ho hai tiếng, mới chuyển lời hỏi: "Các ngươi tới Di Hồng viện phá án? Vụ án gì?"
Vương Khải Anh cũng lúc mới nhớ , đó lúc thẩm vấn Hứa Dương, từng báo cáo chuyện Di Hồng viện cho Chương Lỗ .
"Hôm nay Ngô đại nhân tới Thiên Lao tra án, tra Di Hồng viện lẽ liên quan tới Chu gia, cũng lẽ là liên quan tới Lạc Dương Vương . Thêm đó đây lúc thẩm vấn Hứa Dương, cũng từng nhắc tới Di Hồng viện, cho nên chúng cảm thấy Di Hồng viện cần thiết tra xét kỹ lưỡng một phen."
Sau khi nghiêm túc xong, mới nháy mắt hiệu với Chương Lỗ: "Thế nào? Chương đại ca, cùng ?"
Chương Lỗ Lạc Dương Vương lẽ lòng phản nghịch, nhiều vụ án đây cũng chút liên quan tới ông , nay manh mối thể tra?
Vương Khải Anh bọn họ cũng sai, Di Hồng viện quả thực là nơi đắn gì. Hai bọn họ đang độ tuổi thanh xuân, chuyến , lúc về chắc chắn sẽ nhà hiểu lầm.
Ông suy nghĩ một lát trong lòng, cuối cùng vẫn thở dài đồng ý: "Thôi bỏ , vẫn là cùng hai các ngươi một chuyến ! Đến lúc đó cũng thể các ngươi giải thích đôi câu."
Vương Khải Anh rộ lên: "Chương lão ca! Vẫn là ngài trượng nghĩa! Chọn ngày bằng gặp ngày, chúng bằng hôm nay luôn?"
Chương Lỗ hai ngày nay cũng việc gì bận, liền gật đầu đồng ý: "Cũng , sớm tra rõ ràng, chúng cũng dễ sớm nghỉ ngơi. Đợi đến tháng trời càng ngày càng nóng, đừng để dồn hết ngày nóng bức phá án."
Vương Khải Anh nghĩ tới mùa hè ở kinh thành , cũng chút sợ hãi: "Ngài lý, trời nóng bức đừng là , ngay cả ch.ó cũng mất tinh thần."
Ba cũng mang theo hạ nhân, cứ mặc nguyên bộ quan phục , liền nghênh ngang tới Di Hồng viện.
Chương Lỗ đường còn chút lo lắng, liền hỏi Vương Khải Anh: "Vương lão , ngày mai liệu Ngự sử đàn hặc chúng với Hoàng thượng ? Nói chúng trong lúc nhiệm vụ thế mà dạo thanh lâu?"
Vương Khải Anh nghĩ nghĩ, cũng là khả năng , dù Ngự sử đại phu nổi tiếng là nhàn rỗi, cứ mỗi ngày bới móc văn võ bá quan trong triều.
Ngô Tích Nguyên : "Chúng là phá án, cây ngay sợ c.h.ế.t , hai vị đại nhân cần lo lắng. Chỉ cần chúng thể tra manh mối trong đó, đến lúc đó cho dù đàn hặc cũng lời để ."
Vương Khải Anh tán thành gật đầu, Chương Lỗ cảm thấy hai bọn họ quả thực chút quá lạc quan .
Ngộ nhỡ... bọn họ cái gì cũng tra thì ?
Ông còn kịp lên tiếng, thấy hai tên tiểu t.ử tới cửa Di Hồng viện.
Di Hồng viện và Túy Tiên Lầu thể giống , Túy Tiên Lầu ăn đắn, sáng sớm mở cửa.
Còn Di Hồng viện thì là chốn trăng hoa, chỉ ban đêm mới là lúc náo nhiệt nhất.
Lúc bọn họ tới là cuối giờ Tỵ, Di Hồng viện cũng mới mở cửa, vắng vẻ lạnh lẽo chỉ mấy hạ nhân quét tước đang dọn dẹp phòng ốc.
Thấy Vương Khải Anh bọn họ tới, hạ nhân của Di Hồng viện cũng thật sự chút kỳ lạ, hiển nhiên cũng nghĩ giữa ban ngày ban mặt dạo kỹ viện.
khách đến nhà là khách, tới đây đều là mang bạc tới, bọn họ chỉ cần tiếp đãi t.ử tế là .
"Ba vị gia, thoạt giống như là đầu tiên tới, cần giúp các ngài giới thiệu vài cô nương ?" Một nữ nhân ăn mặc lộng lẫy bước uyển chuyển về phía bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-724-chung-ta-la-nguoi-dung-dan.html.]
Ngô Tích Nguyên lời cũng chút kinh ngạc, và Chương đại nhân là đầu tiên tới cũng thể hiểu , Vương Khải Anh cũng là đầu tiên? Hắn là khố ?
Người đường thấy cô nương xinh liền bước nổi chân, thế mà là đầu tiên dạo kỹ viện? Chuyện quả thực khiến chút kinh ngạc.
Hắn kinh ngạc Vương Khải Anh một cái, Vương Khải Anh căn bản chú ý tới ánh mắt của , mà trực tiếp mở miệng : "Ngươi là ma ma quản sự ở đây ?"
Nữ nhân cũng rộ lên: "Chính , nô gia là Lan cô ở đây, các cô nương gọi một tiếng Lan ma ma."
Vương Khải Anh khẽ vuốt cằm, tìm quản sự thì đơn giản : "Lan cô, Điệp Mộng ở đây ?"
Ngô Tích Nguyên xong lập tức bừng tỉnh đại ngộ, hóa là trách lầm nghĩa , tuy là khách quen của chuyện , nhưng ở nơi cũng quen cũ a!
Lan ma ma là tới tìm Điệp Mộng, mặt cũng lộ vẻ khó xử: "Chuyện ..."
Đây đều là những lời hổ lang gì ?!
Chương Lỗ một từng trải xong đều đỏ bừng cả mặt, huống hồ là Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh loại thanh niên trai tráng nửa điểm kinh nghiệm cũng .
Vương Khải Anh nghiêm mặt cố gắng che giấu vẻ hổ của , thẳng: "Bớt nhảm ! Chúng chính là nhắm Điệp Mộng mà tới, ngươi cứ !"
Hắn , móc một xấp ngân phiếu, quơ quơ trong tay.
Chương Lỗ động tác của , quả thực là đau lòng thôi.
Đại Lý Tự của bọn họ vốn dĩ thiếu kinh phí, là xuất huyết nhiều, xem tìm lúc nào đó gặp Hoàng thượng ...
Nữ nhân thể bước chân nghề đều là kẻ thấy tiền sáng mắt, Lan ma ma thấy xấp ngân phiếu dày như , lập tức hai mắt sáng rực lên.
"Được! Được! Cho dù cũng !" Lan ma ma , đưa tay định nhận ngân phiếu.
Vương Khải Anh trở tay nhét ngân phiếu về trong n.g.ự.c, Lan ma ma ngượng ngùng, mới tiếp tục : "Chỉ là đêm qua Điệp Mộng mới tiếp khách, lúc hẳn là vẫn tỉnh ngủ, nô gia bảo Điệp Mộng cô nương rửa mặt chải đầu một phen tới gặp mấy vị quý khách."
Vương Khải Anh xua tay, mất kiên nhẫn thúc giục: "Nhanh lên , các gia nhiều kiên nhẫn , ngươi giúp hối thúc một chút."
Lan ma ma đồng ý, nhưng căn bản .
Vương Khải Anh cũng coi như là hiểu rộng, thể mụ gì, từ trong n.g.ự.c móc năm lạng bạc ném cho mụ : "Đi an bài !"
Lan ma ma thấy tay hào phóng như , liền vớ cá lớn, liền liếc mắt đưa tình với bọn họ, : "Ba vị gia, thật sự gọi thêm vài cô nương ? Doanh Hương, Hồng Tụ ở chỗ chúng ai nấy đều là đại mỹ nhân đấy!"
Nói xong mụ sáp tới mặt Ngô Tích Nguyên một cái, e thẹn cúi đầu che môi khẽ: "Vị gia sinh tuấn tú như , nếu để các cô nương trong lầu chúng , chừng tranh cướp hầu hạ ngài đấy!"
Mặt Ngô Tích Nguyên đều cứng đờ, nếu nghĩ tới chuyện phá án, suýt chút nữa phất tay áo bỏ .
Vương Khải Anh thấy bộ dạng của , nhịn , với Lan ma ma: "Bảo ngươi gọi Điệp Mộng thì ngươi , gì mà nhiều lời vô ích như ?! Nghe hiểu lời gia ?"