Lưu Thúy Hoa hiểu ý của ông, liền : "Thực cũng tư tâm, nếu ngài thể ở , khám bệnh cho Tích Nguyên cũng tiện hơn một chút..."
Hoàng Hộ Sinh suy nghĩ một chút, liền gật đầu: "Cũng , những ngày liền phiền các vị ."
Hoàng Hộ Sinh là một văn nhân, tuy từng thi đỗ tú tài, nhưng đó cũng là chữ.
Thêm đó ở trong kinh thành theo đồng liêu cũng mở mang chút kiến thức, đương nhiên giống với những hán t.ử nông bình thường trong thôn.
Trong thôn buổi sáng sớm khói bếp lượn lờ, ánh nắng tươi sáng, Ngô Truyền dẫn theo hai đứa con trai của sáng sớm lên núi.
Hoàng Hộ Sinh bệnh nặng mới khỏi, quấn thật dày, bê một chiếc ghế nhỏ trong sân sách.
Thứ gì khác, chính là cô bản mà lúc Tô Cửu Nguyệt bán cho ông.
Tô Cửu Nguyệt chẻ củi ở một bên, thỉnh thoảng ông hai cái.
"Hoàng lão gia, trong sách về cái gì ?" Nàng khó tránh khỏi chút tò mò, nàng từng sách, cũng từng ai dạy nàng chữ.
Hoàng Hộ Sinh cũng cảm thấy mất kiên nhẫn, nhà họ Ngô dường như đều cách với ông, luôn khiến ông cảm giác hợp , hiếm khi với ông hai câu.
"Thực cũng gì, chỉ là một cuốn du ký, kể về những kiến văn ở khắp nơi đại lục Cửu Châu."
Tô Cửu Nguyệt là du ký, lập tức tỉnh táo tinh thần: "Hoàng lão gia, ngài thể kể một chút ? Ta lớn ngần , nơi xa nhất từng chính là trấn Ngưu Đầu."
Hoàng Hộ Sinh cô bé chiếc ghế nhỏ , trong lòng buồn bực thở dài.
Đừng nàng, con gái chẳng cũng , từ lúc sinh từng khỏi kinh thành, bất quá cảnh tượng phồn hoa của kinh thành rốt cuộc vẫn sầm uất hơn trấn Ngưu Đầu nhiều.
Cũng là một đứa trẻ đáng thương.
Ông lật sách đến trang đầu tiên cho Tô Cửu Nguyệt , nhưng Tô Cửu Nguyệt thể hiểu những chi hồ giả dã chứ?
Liền ngắt lời ông: "Hoàng lão gia, hiểu."
Hoàng Hộ Sinh sửng sốt, nghĩ đến nàng chẳng qua chỉ là một thôn phụ, học vấn gì, liền ha hả: "Là quên mất chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-70-nuong-co-loi-muon-noi-voi-con.html.]
Ông kể du ký, Tô Cửu Nguyệt cũng chẻ củi nữa, bưng chiếc ghế nhỏ nhích tới bên cạnh ông, chuyên tâm ông kể về thế giới bên ngoài.
Lúc , Ngô Tích Nguyên cũng từ trong nhà .
"Nương t.ử, hai đang gì ?"
Tô Cửu Nguyệt vẫy vẫy tay với : "Hoàng lão gia đang kể chuyện, tới cùng ?"
Hai mắt Ngô Tích Nguyên sáng lên, giòn giã đáp: "Được nha!"
Nữu Nữu và Quả Quả khi thức dậy, cũng theo tới kể chuyện.
Tuy Hoàng Hộ Sinh kể quá thú vị, nhưng những thứ mà bọn họ từng qua , rốt cuộc vẫn khơi dậy vài phần hứng thú của bọn họ.
Lưu Thúy Hoa đang bận rộn trong bếp, dáng vẻ già trẻ vui vẻ hòa thuận bên ngoài, chợt trong đầu lóe lên một tia sáng, nghĩ một cách.
Buổi trưa khi ăn cơm xong, Tô Cửu Nguyệt đang định dọn dẹp bát đũa, Lưu Thúy Hoa gọi .
"Cửu Nha, con qua đây xâu kim giúp nương, tuổi tác lớn mắt cũng ngày càng kém."
Trần Chiêu Đệ thuận tay nhận lấy bát đũa nàng đang bưng tay, một câu: "Đi ."
Tô Cửu Nguyệt tiếng cảm ơn với nàng , lúc mới xoay về phía nhà chính.
đợi khi nàng trong nhà, mới phát hiện Lưu Thúy Hoa sớm xâu xong chỉ đang khâu đế giày.
Lưu Thúy Hoa ngẩng đầu vặn thu hết vẻ nghi hoặc đầy mặt nàng đáy mắt, bà ha hả: "Có con còn đang nghi hoặc nương nếu xâu xong kim , còn gọi con tới gì?"
Tô Cửu Nguyệt hiểu gật đầu, liền thấy Lưu Thúy Hoa khẽ vuốt cằm với nàng: "Cửu Nha, qua đây, nương lời với con."
--
Tác giả lời :
[Ta đến muộn ~ Tác giả ngốc nghếch hôm nay quên hẹn giờ, bận rộn cả một ngày, mới về đến nhà, các tỷ tha thứ cho nha~ Moah moah~ Chúng ngày mai gặp ~]