Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 698: Mang Gai Chịu Tội

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:26:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Thạch trở về Vương phủ báo cáo với Tô Di, Tô Di lúc mới hài lòng.

 

Tên nhóc Châu Ngọc đừng tưởng nát thì cứ nát, sắp c.h.ế.t còn tìm c.h.ế.t chung.

 

Thứ đồ ý , c.h.ế.t cũng xuống mười tám tầng địa ngục dầu sôi lửa bỏng!

 

Chỉ là... bây giờ nàng ăn thế nào với Ngô Tích Nguyên, đây là một vấn đề nan giải khác.

 

Người giao cho nàng một vợ khỏe mạnh, hai ngày suýt hành hạ đến c.h.ế.t, Ngô Tích Nguyên tức giận, chính nàng cũng tin.

 

Nàng chiếc ghế quý phi của , tay chống đầu, thở dài một nặng nề.

 

Mục Thiệu Linh vén rèm châu bước , thấy tiếng thở dài của nàng, liền hỏi một câu: "Sao ? Có ai Vương phi nhà tức giận ?"

 

Vốn dĩ xuất hiện, Tô Di gần quên mất chuyện tìm , cố tình xuất hiện lúc .

 

Tô Di lườm một cái, "Lúc bảo điều tra vụ án của Châu Ngọc ?"

 

Mục Thiệu Linh ghé sát bên cạnh nàng, mặt dày chen chúc với nàng cùng một chiếc ghế quý phi, hì hì kể công: "Chuyện Di nhi giao phó, nào dám ? Đây , điều tra rõ ràng rành mạch cho , tiện thể cả những chuyện xa của cha cũng điều tra hết, sáng mai trong buổi triều sớm sẽ Ngự sử đến cáo trạng với phụ hoàng."

 

Tô Di đẩy xuống, nhưng ai ngờ ôm nàng thật c.h.ặ.t, cả khuôn mặt đều dán khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

 

Nàng chỉ thể đơ mặt hỏi : "Ta hỏi , những lời đồn bên ngoài về Châu Ngọc là do tung ?"

 

Mục Thiệu Linh còn tưởng Tô Di sắp khen ngợi , liền ngẩng mặt lên chút kiêu ngạo : "Tuy do đích , nhưng ít nhiều cũng liên quan đến . Ta đưa hết những chuyện xa của Châu Ngọc mà điều tra cho Giang Nam Tuần phủ Triệu đại nhân... Ái da—"

 

Hắn từ đất dậy, ôm cái m.ô.n.g ngã đau mà tố cáo Vương phi của : "Nàng đá thế? Muốn mưu sát chồng ?"

 

Tô Di tức giận cũng dậy từ ghế quý phi, "Chàng xem, lúc thật nghĩ gì nữa? Chàng là một Vương gia, việc thể dứt khoát một chút ! Trực tiếp bắt chẳng sẽ những chuyện rắc rối ?"

 

Mục Thiệu Linh còn cợt nữa, cảm thấy chút , ngày thường Di nhi nhà châm chọc nàng, trắng cũng chỉ là đùa vui, là tình thú nhỏ giữa vợ chồng họ.

 

hôm nay, thể cảm nhận rõ ràng Di nhi nhà tức giận, mà còn là tức giận bình thường.

 

Hắn bình tĩnh , liền hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"

 

"Tên Châu Ngọc lẽ sống bao lâu nữa, nên nát thì cứ nát, tìm đến Cửu Nguyệt, còn hạ độc nàng, Cửu Nguyệt bây giờ đang chịu khổ!"

 

Thì mấu chốt là ở đây!

 

Mục Thiệu Linh chỉ hiểu tầm quan trọng của Tô Cửu Nguyệt đối với Di nhi, mà còn hiểu tầm quan trọng của nàng đối với Ngô Tích Nguyên, hai đều quan trọng, một cũng thể đắc tội.

 

"Độc đó t.h.u.ố.c giải ?"

 

Tô Di Hạ Hà đang bên cạnh, "Hạ Hà, ngươi đưa phương t.h.u.ố.c giải cho ."

 

Mục Thiệu Linh nhận lấy phương t.h.u.ố.c giải xem qua, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng an ủi Tô Di: "Di nhi, những thứ tuy khó tìm, nhưng cũng đến mức tìm , sẽ lập tức cho thu thập ngay!"

 

Thái độ của Tô Di cũng dịu nhiều, liền với : " chúng ăn thế nào với Ngô đại nhân đây?"

 

Mục Thiệu Linh ngẩn , nàng đang đùa đấy ? Tuy Ngô Tích Nguyên tương lai thể lợi hại, nhưng rốt cuộc vẫn là thần t.ử, sinh trong hoàng tộc, là Vương gia, cần giải thích với ai ?!

 

Thế nhưng ngay đó thấy Tô Di buồn bực vặn chiếc khăn tay, "Chỉ sợ Ngô đại nhân cho Cửu Nguyệt đến phủ chúng nữa, chẳng sẽ buồn c.h.ế.t ?"

 

Mục Thiệu Linh nàng đến chữ c.h.ế.t, sắc mặt lập tức đổi, "Đừng bậy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-698-mang-gai-chiu-toi.html.]

 

Tô Di nay thích nàng chuyện sống c.h.ế.t, bĩu môi, trong đầu nhỏ bé suy nghĩ lung tung một hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên.

 

"Quan Hoài Viễn! Đi bảo phòng củi chuẩn hai bó củi đây!"

 

Quan Hoài Viễn ngẩn một lúc, lập tức phản ứng , "Vâng!"

 

Đợi hai bó củi mang đến, Tô Di tự xách một bó, chỉ bó còn với Mục Thiệu Linh: "Chàng vác cái ! Ta vác cái !"

 

Mục Thiệu Linh trợn tròn mắt, nàng, "Vác cái gì?"

 

Tô Di nhún vai, : "Đi đến chỗ Ngô đại nhân mang gai chịu tội."

 

Nói xong gọi Hạ Hà một tiếng, "Hạ Hà, ngươi đến giúp ."

 

Hạ Hà lập tức tiến lên giúp đỡ, sắc mặt Mục Thiệu Linh sa sầm xuống, "Ta... cần nhỉ? Dù cũng giúp họ điều tra rõ vụ án, công tội bù trừ, ?"

 

Tô Di nghiêm mặt, vô cùng nghiêm túc, "Không , chuyện nào chuyện đó, chỗ cần cảm ơn chúng , tự nhiên sẽ ghi nhớ nhân tình. chúng bảo vệ cho Cửu Nguyệt là sự thật!"

 

Nói ngũ quan của nàng nhíu thành một cục, "Lúc đầu hùng hồn vỗ n.g.ự.c đảm bảo với Ngô đại nhân, nhất định sẽ chăm sóc cho Cửu Nguyệt, mới hai ngày tự vả mặt còn gì?"

 

Đang chuyện, nàng đột nhiên nhớ điều gì đó, ngẩng đầu Mục Thiệu Linh, "Chàng thấy mất mặt ?"

 

Nụ mặt Mục Thiệu Linh suýt nữa giữ , đương nhiên là thấy mất mặt, mất mặt Yến Vương phủ của họ, vẻ vang cho nhà họ Ngô.

 

Di nhi hỏi như , đương nhiên thể thuận theo mà !

 

Ngoài , còn một lý do khác, đột nhiên nghĩ đến nếu thật sự những chuyện coi trọng thể diện như , trong lòng phụ hoàng chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng về ...

 

Vậy thì quá !

 

, lập tức lắc đầu: "Không chuyện đó! Di nhi đúng, cùng nàng, thái độ thành khẩn! Ta vác một bó ít ? Hay là vác thêm một bó nữa?"

 

Tô Di vốn định lý lẽ với , thuyết phục cho đàng hoàng, nhưng ai ngờ thái độ của đổi nhanh như .

 

Đến nỗi những lời nàng chuẩn sẵn đều còn đất dụng võ.

 

Nàng há miệng, cuối cùng cũng chỉ một câu, "Vậy thì thôi."

 

.

 

Yến Vương dẫn theo Yến Vương phi, hai vợ chồng đến Ngô phủ mang gai chịu tội, chuyện gần như chấn động cả triều đình.

 

Thêm đó, lúc họ đến nhà họ Ngô, cũng mới tan , nhiều ở cùng ngõ với Ngô Tích Nguyên đều thấy.

 

Vợ chồng Yến Vương đang diễn trò gì đây? Mọi vô cùng khó hiểu.

 

Ngay cả Ngô Tích Nguyên cũng khó hiểu kém, "Vương gia, Vương phi, hai vị đây là..."

 

Hắn Mục Thiệu Linh, Tô Di, và nhiều hầu phía họ, chỉ duy nhất thấy vợ .

 

Trong lòng lập tức một dự cảm lành, chẳng lẽ vợ xảy chuyện?

 

Quả nhiên, ngay đó liền thấy Yến Vương thở dài một , : "Ngô đại nhân, bản vương với ngài!"

 

 

Loading...