Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 669: Anh hùng cứu mỹ nhân
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:25:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên mà buồn , vị đại cữu hời của đúng là một sống thật với bản tính.
Lại về phía chỗ của Cố gia, chỉ thấy Cố gia cũng đang lén lút đ.á.n.h giá Vương Khải Anh, lẽ cũng cảm thấy hành động của Vương Khải Anh chút lên mặt bàn, bất giác nhíu mày.
Ghế nữ khách cách bọn họ khá xa, Ngô Tích Nguyên cũng rõ lắm, cũng Cố gia tiểu thư vì mà thành kiến với Vương Khải Anh .
Bản ngược cảm thấy trong một đám đại nhân, chỉ vị nghĩa của sống chân thật nhất.
Động tác của Vương Khải Anh tùy tiện, cũng giấu giếm, Cố Diệu Chi tuy ở xa, nhưng cũng rõ mồn một.
Trên mặt tổ mẫu nhà đầy vẻ vui, nhưng nàng cảm thấy khá thú vị.
Một nam nhân ngay cả mỹ nhân Tây Vực cũng thèm , chỉ lo ăn nho, ngày chẳng là tùy tiện bảo tiểu trù phòng chút đồ ăn ngon là thể lừa gạt qua chuyện ?
Yến tiệc mở một nửa, ca múa cũng múa một nửa, liền lượt ngoài hóng gió.
Vị công chúa Ba Tư cũng ngoại lệ, nơi đông chút oi bức, nàng ngoài hít thở khí, liền lấy cớ vệ sinh lui ngoài.
Nơi là hoàng cung của hoàng đế Đại Hạ, thể để nàng một lung tung bên trong, bên cạnh luôn cung nhân cùng.
Karil con đường lát đá cuội, cảnh trí sân vườn xung quanh, dọc đường đều khen ngợi ngớt.
Lúc đến bên hồ cảnh quan, nàng còn dừng chút hưng phấn khen ngợi: "Thật quá! Nguồn nước của Đại Hạ quả thực nhiều hơn Ba Tư chúng nhiều."
Nàng cho tỳ nữ của , liên đới cũng cho cung nhân Đại Hạ .
Tỳ nữ bên cạnh nàng cũng hùa theo: "Lúc chúng tới cũng thấy ít sông ngòi hồ nước, quả thực ."
Công chúa Karil đến bên mép nước xuống, cảm nhận làn gió nhẹ ẩm ướt lướt qua khăn che mặt của nàng, cả thật sự thoải mái.
Tỳ nữ bên cạnh nàng cũng theo đó thả lỏng hơn nhiều, dẫu đến một nơi mới, khó tránh khỏi tò mò ngó xung quanh.
Bỗng nhiên chỉ thấy công chúa Karil kinh hô một tiếng, các nàng vội vàng đầu , liền thấy công chúa rơi xuống hồ.
Mùa hè phi tần hậu cung thỉnh thoảng còn đến hồ chèo thuyền, thể thấy nước hồ sâu cỡ nào.
Tỳ nữ của nàng sợ hãi nhẹ, nhưng các nàng cũng đều bơi, thể cứu công chúa lên ?
Chỉ thể dùng tiếng Hồ dùng quan thoại lớn tiếng kêu cứu, mới kêu hai tiếng, bỗng nhiên liền thấy một bóng vội vã chạy tới, nhanh ch.óng cởi giày và áo khoác ngoài nhảy xuống nước.
Tỳ nữ thấy xuống cứu , nhao nhao xúm mép nước, đưa tay kéo bọn họ lên, càng ngày càng nhiều xúm , còn vội vàng bẩm báo hoàng thượng, trong lúc nhất thời bên hồ một mảnh binh hoang mã loạn.
Lúc Tô Cửu Nguyệt gọi tới, công chúa cứu lên , tỳ nữ của nàng ôm c.h.ặ.t lòng.
Bên cạnh nàng còn một ướt sũng, khoác một chiếc áo khoác ngoài.
Tô Cửu Nguyệt chỉ một cái, liền cúi đầu xuống, lúc đúng lúc cung nhân hô: "Y nữ tới , mau tránh , tránh ! Để y nữ xem thử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-669-anh-hung-cuu-my-nhan.html.]
Những vây quanh tự giác nhường đường cho nàng, Tô Cửu Nguyệt cúi đầu lên phía , xổm xuống bên cạnh nàng, công chúa nhắm nghiền hai mắt ngất xỉu một cái, dịu dàng với tỳ nữ của nàng: "Ta là y nữ Đại Hạ, xin hãy để lộ cổ tay của công chúa , cần bắt mạch cho nàng."
Tỳ nữ vội vàng theo lời nàng , Tô Cửu Nguyệt bắt mạch, lật mí mắt của công chúa lên xem thử, mới : "Công chúa hẳn là sặc nước, giúp nàng nôn nước ."
Lúc chỉ cần thể cứu công chúa, bảo các nàng gì các nàng cũng bằng lòng, các tỳ nữ vội vàng gật đầu lia lịa.
Tô Cửu Nguyệt hai tay giao ấn nhanh n.g.ự.c nàng, cho đến khi công chúa ho một trận, nôn nước trong l.ồ.ng n.g.ự.c , Tô Cửu Nguyệt ấn thêm vài , ghé n.g.ự.c nàng thử, mới thu tay về.
Nàng mới thu tay về bao lâu, công chúa Karil liền tỉnh .
Cảm giác sặc nước thật sự khó chịu, nàng mở mắt thấy tỳ nữ của liền ôm lấy các nàng lên, Tô Cửu Nguyệt ở một bên nhắc nhở: "Vẫn là để công chúa điện hạ về ? Bên hồ gió cẩn thận nhiễm phong hàn."
Công chúa hòa rơi xuống nước, hoàng thượng tự nhiên cũng mất hứng thú mở yến tiệc.
Ông để hoàng hậu đích thăm công chúa, khi xác định nàng , mới hỏi một câu: "Là ai cứu công chúa lên?"
Thôi hoàng hậu cung kính cúi đầu trả lời: "Là Trấn Bắc Hầu thế t.ử."
Cảnh Hiếu Đế nhíu mày, liền hoàng hậu tiếp tục : "Trấn Bắc Hầu thế t.ử và công chúa Karil da thịt cận, danh tiết của công chúa... e là gả cho khác chút thích hợp."
Cảnh Hiếu Đế bà một cái, trầm ngâm một lát: "Ý của t.ử đồng là... gả công chúa Ba Tư cho Trấn Bắc Hầu thế t.ử?"
Thôi hoàng hậu vẫn cúi đầu: "Thần từng như , chuyện còn cần hoàng thượng chủ."
Cảnh Hiếu Đế gật đầu, tỏ vẻ : "Nàng lui xuống , trẫm suy nghĩ thêm."
Hoàng hậu mới lui xuống, Tiểu Toàn T.ử từ bên ngoài bước , hành lễ với Cảnh Hiếu Đế, : "Hoàng thượng, Đại Lý Tự Thiếu khanh Vương Khải Anh Vương đại nhân cầu kiến."
Cảnh Hiếu Đế đây là một kẻ vô sự bất đăng tam bảo điện, nay đang ở nơi đầu sóng ngọn gió , tiểu t.ử đó nếu chuyện gì khẩn cấp, tuyệt đối sẽ sáp tới mặt ông.
"Cho !" Cảnh Hiếu Đế .
Vương Khải Anh mới từ bên ngoài bước , liền trực tiếp bái lạy mặt đất: "Thần bái kiến hoàng thượng! Hoàng thượng vạn phúc kim an!"
Cảnh Hiếu Đế phẩy tay: "Ngươi lên , đột nhiên cầu kiến chuyện gì quan trọng?"
Nho Vương Khải Anh lén lút cất sớm giao cho Vương Thông cầm, lúc thấy hoàng thượng gọi bình , lưu loát bò dậy từ đất, mới vững , liền vội vàng : "Hoàng thượng, thể ban hôn cho Trấn Bắc Hầu thế t.ử và công chúa Ba Tư!"
Cảnh Hiếu Đế ném qua một ánh mắt sắc bén: "Ồ? Tại ?"
Vương Khải Anh thở dài một tiếng, tuy áp lực trong lòng cực lớn, nhưng một lời vẫn rõ ràng: "Hoàng thượng, thần lúc điều tra vụ án của Dụ Nhân quận chúa Trấn Bắc Hầu qua thiết với Bùi phò mã, Bùi phò mã lẽ dã tâm bất thần, nếu lúc đẩy cơ hội hòa với công chúa Ba Tư đến mặt bọn họ... chẳng là cho bọn họ cơ hội liên thủ ?"
Nói xong liền chắp tay bái lạy: "Hoàng thượng, lẽ là thần lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, nhưng chuyện quan hệ trọng đại, dám đ.á.n.h cược a!"
Danh tiết của công chúa Ba Tư và tương lai của Đại Hạ triều, cái nào nặng cái nào nhẹ?
Vương Khải Anh lời nào, Cảnh Hiếu Đế cũng lời nào, nhưng sắc mặt ông càng ngày càng trầm trọng, Vương Khải Anh liền lời của hoàng thượng ít nhiều cũng lọt tai một chút.