Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 625: Lời khuyên trung thành

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:24:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc hai bọn họ về đến nhà, Mạnh Ngọc Xuân và Củng Trị Nghi hai đang bậu cửa lớn, một chút hình tượng cũng màng, cứ trơ mắt chằm chằm đầu hẻm.

 

Cho đến khi Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên hai xuất hiện ở đầu hẻm, hai bọn họ mới lập tức nhảy dựng lên từ bậu cửa, nhào về phía Ngô Tích Nguyên.

 

Tô Cửu Nguyệt lập tức buông tay đang nắm Ngô Tích Nguyên , ngay giây tiếp theo hai cánh tay của Ngô Tích Nguyên Mạnh Ngọc Xuân và Củng Trị Nghi hai ôm c.h.ặ.t lấy.

 

"Trời ơi, chúng thế mà sống chung một viện t.ử với Trạng nguyên lang!"

 

"Trạng nguyên a!! Mau cho ôm một cái để dính chút hỉ khí."

 

"E rằng đợi chúng , viện t.ử cũng tăng giá theo, đùa , viện t.ử Trạng nguyên lang từng ở, đó là viện t.ử bình thường thể sánh bằng ?"

 

...

 

Hai ríu rít ngừng, Tô Cửu Nguyệt theo ba bọn họ, khóe miệng và đáy mắt đều là ý .

 

Ngô Tích Nguyên gần như hai bọn họ kẹp nách đưa viện t.ử, trong tay còn cầm một cái kẹo đường cực kỳ phù hợp với hình tượng Trạng nguyên lang của .

 

Thu Lâm thấy ba bọn họ , mới chạy đến bên cạnh Tô Cửu Nguyệt, giơ ngón tay cái lên với nàng.

 

Tô Cửu Nguyệt khác khen Tích Nguyên cũng giống như khen chính , vui vẻ : "Chàng quả thực lợi hại."

 

Thu Lâm kéo nàng về phía chợ thức ăn: "Đi , hôm nay chúng mua chút thức ăn ngon rượu ngon, chuyện vui lớn thế tự nhiên ăn mừng đàng hoàng."

 

"Được." Tô Cửu Nguyệt chuẩn sẵn sàng hôm nay mua thêm nhiều món mặn .

 

Hai đường, chuyện phiếm, liền Thu Lâm : "Ta nam nhân của , Tân Tiến sĩ mỗi khi cập , sẽ dùng chữ vàng đính kèm trong thư nhà, gửi đến thích làng xóm, theo lệ sẽ dùng âm nhạc để chúc mừng. Có đưa tin vui về nhà cho các , nhất định sẽ nhanh hơn nhiều so với các tự gửi thư."

 

Tô Cửu Nguyệt nàng , ngược còn cảm thấy chút khao khát: "Thật là đáng tiếc, chắc chắn náo nhiệt, chỉ là chúng ở xa nhất thời nửa khắc về , nhất định là xem ."

 

Thu Lâm lời còn nàng: "Không thấy xướng tin vui thì gì mà tiếc nuối? Vài ngày nữa lẽ còn xem Tam giáp dạo phố đấy! Đó mới thật sự là đặc sắc."

 

Tô Cửu Nguyệt xong lập tức mong đợi: "Cưỡi ngựa dạo phố đúng là từng , chỉ là đều xem trong kịch văn, từng thấy bao giờ, cũng là như thế nào."

 

Thu Lâm khoác tay nàng : "Đến lúc đó sẽ , nhất định náo nhiệt hơn xem kịch văn nhiều."

 

Tô Cửu Nguyệt thầm quyết định đến lúc đó một bộ y phục mới, xem nam nhân của nàng dạo phố!

 

Thu Lâm còn đặc biệt nhắc nhở nàng một câu: "Cửu Nguyệt , gọi một tiếng tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng coi như ruột, một chuyện, tỷ tỷ như thật sự nhắc nhở một câu."

 

Tô Cửu Nguyệt thấy giọng điệu của nàng đột nhiên trở nên trịnh trọng, liền cũng nghiêm mặt , : "Thu Lâm tỷ tỷ, tỷ , cứ việc ."

 

"Nam nhân của vốn dĩ trẻ tuổi sinh mã, còn học vấn như , e rằng sẽ bảng bắt rể nhắm trúng a!"

 

Tô Cửu Nguyệt còn nhớ lúc xảy chuyện của Quách Lệnh Nghi, nam nhân của nàng còn từng thề với nàng, đời chỉ một nàng là nữ nhân.

 

khi Thu Lâm nhắc tới, nàng cũng chỉ mỉm : "Không , Tích Nguyên sẽ từ chối bọn họ."

 

Thu Lâm vốn ý , thấy bộ dạng để tâm của Tô Cửu Nguyệt, nàng cũng chút sốt ruột.

 

Theo nàng thấy của nàng nhất, sinh giỏi giang, tính tình còn , nhưng những thứ thể so sánh với những đại gia tiểu thư xuất cao môn đó ?

 

Từ xưa đến nay, lên bảng vàng ruồng bỏ vợ con cũng nhiều.

 

Không nàng tin Ngô Tích Nguyên, thật sự là khi đối mặt với cám dỗ đủ lớn, nhân tính căn bản chịu nổi thử thách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-625-loi-khuyen-trung-thanh.html.]

 

"Muội ngốc của , những cao môn đó giống chúng , những gia đình nghèo như chúng , cưới một vợ là . những gia đình giàu đó nhà nào mà chẳng tam thê tứ ? Ta chỉ sợ..."

 

Nàng một nửa, sắc mặt Tô Cửu Nguyệt dường như chút , nàng mới tiếp tục thở dài : "Chỉ sợ nam nhân của , nhưng nếu cấp của khăng khăng kết với thì ?"

 

...

 

Tô Cửu Nguyệt xách giỏ thức ăn về nhà, cả đều ủ rũ.

 

Thu Lâm tỷ tỷ là vì cho nàng, nàng , nhưng nàng cũng ?

 

Dường như ngoài việc tin tưởng nam nhân của nàng, còn lựa chọn nào khác.

 

Ngay cả lúc thái rau nàng cũng đang thẫn thờ, một chút sơ ý liền cứa tay.

 

"Xuy——" Nàng hít một ngụm khí lạnh.

 

Thu Lâm thấy động tĩnh, vội vàng sang, thấy Tô Cửu Nguyệt đang ôm ngón tay , nàng giật .

 

"Cắt tay ?" Nàng nâng tay Tô Cửu Nguyệt lên, kéo nàng ngoài, "Phải mau ch.óng băng cho ."

 

Tô Cửu Nguyệt ngược hoảng hốt lắm: "Không vết thương lớn lắm, trong phòng t.h.u.ố.c mỡ, về bôi một chút là , Thu Lâm tỷ tỷ tỷ cần lo cho ."

 

Thu Lâm nghĩ cũng đúng: "Được, về phòng bảo nam nhân của băng cho ! Cũng để đau lòng một chút."

 

Tô Cửu Nguyệt cúi đầu, mím môi , nhỏ giọng phản bác nàng : "Đau lòng với đau lòng cái gì, đừng bậy."

 

Thu Lâm nàng vén rèm cửa bước , cũng theo, hy vọng là nàng nghĩ nhiều , nàng thích nha đầu Cửu Nguyệt , là hy vọng nàng hạnh phúc cả đời.

 

Ngô Tích Nguyên thấy bên ngoài thê t.ử đang chuyện, băng bó gì đó, cũng rõ lắm.

 

Thấy Tô Cửu Nguyệt bước , mới bỏ sách xuống, về phía Tô Cửu Nguyệt.

 

Chỉ thấy nàng đang nắn nắn ngón tay , theo bản năng nhíu mày, hỏi: "Tức phụ nhi, tay nàng ?"

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Vừa lúc thái rau cẩn thận cắt trúng, nghiêm trọng lắm, băng một chút là ."

 

Ngô Tích Nguyên vội vàng dậy, kéo tay nàng qua xem.

 

Vết d.a.o cắt đó quả thực sâu, nhưng ngón tay trắng nõn rướm những giọt m.á.u, mà Ngô Tích Nguyên đau lòng c.h.ế.t.

 

Lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi, lập tức dậy đến tủ tìm lọ t.h.u.ố.c mỡ mà thê t.ử mang về lúc .

 

Còn múc một chậu nước sạch, dùng khăn tay cẩn thận giúp Tô Cửu Nguyệt lau sạch vết m.á.u ngón tay, mới bôi t.h.u.ố.c cho nàng.

 

"Sao cẩn thận như , mấy ngày nay cũng đừng đụng nước nữa, rửa mặt giúp nàng."

 

Một câu của trực tiếp Tô Cửu Nguyệt đỏ hoe hốc mắt, tủi và buồn bã trong lòng nàng đều hóa thành nước mắt tuôn trào.

 

Nàng thuận thế gục lên vai Ngô Tích Nguyên, Ngô Tích Nguyên vội vàng đưa tay ôm lấy nàng: "Đau lắm ? Đều tại , hẳn là đụng nàng đau ."

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, nước mắt đều cọ hết lên vai Ngô Tích Nguyên.

 

Ngô Tích Nguyên lúc mới ôm nàng, dịu dàng thấp giọng hỏi dồn: "Vậy ngoan bảo nhi vì a?"

 

 

Loading...