Vương Khải Anh lắc đầu: "Tạm thời , mấy ngày nay thăm dò phòng của Bùi phủ một chút, đến lúc đó chúng chọn thời cơ trèo tường trốn ngoài là ."
Nói đến đây, đột nhiên nhớ , ngước mắt Lý Trình Ký đang trong bộ dạng giai nhân: " , còn rốt cuộc định kéo dài bốn năm ngày thế nào? Bùi Chính Xung cũng kẻ dễ lừa gạt ."
Lý Trình Ký chống cằm thở dài: "Còn thể ? Vừa tìm nha ở cửa lấy nguyệt sự đái (băng vệ sinh thời xưa) cho , kiểu gì chẳng lừa gạt bốn năm ngày?"
Vương Khải Anh vẻ mặt kinh ngạc : "Nhất thời thật sự nên cách của là cao minh là tổn hại nữa."
Lý Trình Ký nhướng mày, vô cùng tự tin : "Tự nhiên là cao minh ! Chuyện còn ?"
Vương Khải Anh : "Đệ định lấy nhiều m.á.u như ?"
Lý Trình Ký đưa tay quơ quơ mắt : "Chỉ thể với đôi bàn tay ngọc ngà của thôi."
Vương Khải Anh nhíu mày: "Không liên quan nhiều đến bàn tay ngọc ngà , bốn năm ngày cần cắt bao nhiêu tính qua ? Ước chừng đợi bốn năm ngày trôi qua, e là cũng còn sức mà trốn nữa. Đến lúc đó cũng cần Bùi Chính Xung gì , tự tự c.h.ế.t ."
Lý Trình Ký lúc đầu nghĩ nhiều như , nhắc nhở như thế, lập tức cũng hoảng hốt: "Anh Tử! Huynh thể bỏ một a! Mau giúp nghĩ cách !"
Vương Khải Anh thở dài: "Đệ cứ dùng bàn tay ngọc ngà của kéo dài , nghĩ cách."
Nói xong cũng dám ở đây lâu, liền vội vã chia tay Lý Trình Ký.
ngờ mới định kéo xe ba gác ngoài, thì đối diện một tới.
"Ngươi là ai? Sao ngươi lạ mặt thế ."
Vương Khải Anh thấy tới hẳn cũng là một hạ nhân, liền chắp tay với , bồi giải thích: "Ta là hôm nay kéo nước phân, dọn xong viện t.ử , đang định ngoài đây!"
Vương Khải Anh lập tức biến sắc, tay tư thế chuẩn đòn.
còn kịp động thủ, nọ xua tay, với một câu: "Ta là của Cố Tứ gia, tên là Hứa Nghĩa, Tứ gia bảo giúp các ngươi một tay, Vương công t.ử chớ lo lắng."
Vương Khải Anh lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Ngươi sớm chứ! Thật sự là sợ c.h.ế.t khiếp!"
Hứa Nghĩa mỉm : "Chẳng qua là để xác nhận phận của Vương công t.ử, Vương công t.ử gặp Lý công t.ử ?"
Vương Khải Anh gật đầu, chợt nghĩ đến chuyện của Lý Trình Ký lẽ thể nhờ giúp đỡ, liền bảo nghĩ cách kiếm chút m.á.u.
Hứa Nghĩa một lời nhận lời: "Chuyện đơn giản, lát nữa sẽ đưa chút m.á.u gà cho Lý công t.ử."
"Tứ thúc cho ngươi chúng đến gì ?" Vương Khải Anh hỏi.
"Đã , mấy vị công t.ử nếu nắm thóp Bùi phò mã, e rằng dễ dàng như . Bùi phò mã tuy háo sắc, nhưng cũng là một vô cùng cẩn thận, thư phòng của bao giờ cho phép bất kỳ ai ngoài bước , đến Bùi phủ hai năm, cũng tìm bất kỳ nhược điểm nào liên quan đến ."
Vương Khải Anh thở dài: "Sự tình đến nước , cũng chỉ thể bước nào bước đó thôi."
Nói xong, nghĩ đến điều gì, hỏi Hứa Nghĩa: " , ngươi cách nào, thể để lặng lẽ ở đây ? Chuyện vụ án vẫn điều tra, cẩn thận đến mấy, cũng sẽ lúc sơ suất."
Hứa Nghĩa suy nghĩ một chút: "Hay là hai chúng đổi y phục? Ta ngươi đưa nước phân ngoài, ngươi ở . Đợi đến chiều, cầm yêu bài ."
Mắt Vương Khải Anh sáng lên, chắp tay với : "Đa tạ tương trợ!"
Vương Khải Anh cho dù ở Bùi phủ, cũng vẫn dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ âm thầm thăm dò phòng của Bùi phủ cũng như giờ giấc tuần tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-624-trang-nguyen.html.]
Mãi cho đến chập tối Hứa Nghĩa trở , mới đưa m.á.u gà cho Lý Trình Ký, chỉ hướng thư phòng cho Vương Khải Anh.
"Thư phòng ở ngay bên , nơi đó là cốt lõi của bộ Bùi phủ, bên trong canh gác vô cùng nghiêm ngặt, bình thường thể bước nửa bước."
Vương Khải Anh từ xa, sờ cằm suy nghĩ một lát: "Bùi Chính Xung buổi tối ngủ ở đó chứ?"
Điểm Hứa Nghĩa ngược vô cùng chắc chắn, hai tiếng: "Một nhà đầy oanh oanh yến yến , lấy tâm trí đó."
Canh tư ban đêm, là lúc con buồn ngủ nhất, lúc lẽ đợi tìm cơ hội thư phòng xem thử.
ai ngờ, đến tối, Vương Khải Anh mới đến gần thư phòng, trong sân vang lên một tiếng ch.ó sủa.
Hắn sợ tới mức rùng một cái, cái chân vốn dĩ bước thu về.
Tên họ Bùi đúng là hạng tầm thường, cũng quá tinh ranh !
.
Cục diện thành Lạc Dương nhất thời rơi bế tắc, bọn Vương Khải Anh cho dù Cố Tứ gia giúp đỡ, cũng vẫn hãm hiểm cảnh, hơn nữa vụ án cũng chút tiến triển nào.
Chương đại nhân vì bọn Vương Khải Anh , mất chia sẻ nỗi lo, bản dạo cũng bận rộn sứt đầu mẻ trán, căn bản rảnh bận tâm đến tình hình của bọn Vương Khải Anh ở bên .
Chỉ là lúc sai dịch trạm đưa một bức thư tới, còn gì khác nữa.
Năm Đồng Khánh thứ sáu, mùng tám tháng ba là một ngày trọng đại, ngày bảng vàng ở cống viện dán lên.
Vô tụ tập bảng vàng, bất luận bản tham gia kỳ Ân khoa , đều xem thử Trạng nguyên của kỳ Ân khoa rốt cuộc là ai?
Nhìn một cái, thế mà là một tên Ngô Tích Nguyên.
Lại còn đến từ một nơi nhỏ bé tiếng tăm gì, trong lúc hâm mộ, nên về báo tin thì báo tin, nên hâm mộ thì hâm mộ.
Ngô Tích Nguyên nắm tay Tô Cửu Nguyệt trong đám đông chen chúc, cẩn thận che chở Tô Cửu Nguyệt, chỉ sợ nàng sơ ý chen lấn.
Chữ đầu tiên Tô Cửu Nguyệt học chính là tên Ngô Tích Nguyên, tự nhiên nhận cái tên cùng của bảng vàng là phu quân nàng.
Nàng hưng phấn kéo tay Ngô Tích Nguyên lắc lắc: "Tích Nguyên..."
Ngô Tích Nguyên cũng theo, kỳ thực bản cũng ngờ sẽ đỗ Trạng nguyên, kiếp ngay cả Nhất giáp cũng lọt , chỉ xuất Tiến sĩ. Thật ngờ sống một đời , thế mà tạo hóa lớn như .
Lúc đông , một động tác im lặng với Tô Cửu Nguyệt, Tô Cửu Nguyệt vội vàng ngậm miệng, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai tay trong tay về nhà, đường Tô Cửu Nguyệt còn mua một cái kẹo đường cho Ngô Tích Nguyên.
"Đây là phần thưởng cho !"
Ngô Tích Nguyên định cần, để nàng tự ăn, thì thấy câu , đành bất đắc dĩ mỉm , đưa tay nhận lấy.
"Đây là phần thưởng tuyệt vời nhất từng nhận." Hắn xoa đỉnh đầu Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt cũng cảm thấy hôm nay e là ngày nàng vui nhất , nam nhân của nàng đỗ Trạng nguyên a! Đại Hạ triều cho đến nay cũng mấy Trạng nguyên !