Tô Di từ nhỏ Tô Trang nuông chiều mà lớn lên, nay trở thành Yến Vương Phi tôn quý, là con dâu của hoàng thượng, cho dù là ở bộ kinh thành, nàng đều thể ngang .
Tô Di thấy nàng ngoan ngoãn nhận lời, tiếp: "Trị an trong kinh còn tệ, thanh thiên bạch nhật hẳn là sẽ cưỡng đoạt dân nữ, cũng đừng quá lo lắng."
Tô Cửu Nguyệt nhận lời, những năm khi các nàng còn nhỏ, trong thôn tiểu cô nương thủy linh bọn buôn bế . Năm ngoái ở Ung Châu sở dĩ nàng thể quen Di tỷ nhi, cũng là gặp bọn buôn .
Hai các nàng quả thực may mắn, nếu ước chừng sớm bán đến những nơi dơ bẩn đó .
Thế đạo vốn dĩ với nữ hài t.ử, nàng sinh bắt mắt, đa nhất sự bất như thiểu nhất sự, nàng ngoài mới đều đội mũ rèm.
Nghe xong lời của Tô Di, ít nhiều giống như cho nàng ăn một viên định tâm , trị an trong thành tệ, thì hẳn là sẽ chuyện gì .
"Ta lo lắng cái gì a, đều tỷ chống lưng cho . Hôm nay theo tỷ cưỡi ngựa nghênh ngang qua kinh thành một vòng, ước chừng ngày mai đều thể cáo mượn oai hùm ." Tô Cửu Nguyệt trêu chọc.
Tô Di ngặt nghẽo: "Được, lát nữa trở về, tặng một tấm lệnh bài, để hảo hảo cáo mượn oai hùm."
Hai chuyện, chậm rãi về phía Yến Vương phủ.
Tô Di sáng sớm cửa , Yến Vương từ giường bò dậy, vội vàng liền gọi Quan Hoài Viễn qua hỏi chuyện.
"Vương phi ?"
Quan Hoài Viễn Vương gia một cái, thăm dò : "Vương phi... nàng Thái Y Thự một chuyến..."
Sắc mặt Mục Thiệu Linh lập tức đổi: "Đi Thái Y Thự gì? Có Vương phi chỗ nào thoải mái ?"
Quan Hoài Viễn bộ dạng trung khí mười phần của Vương gia, thế nào cũng giống như sinh bệnh.
Hắn cũng nghĩ , hai phu thê rốt cuộc đang loạn cái gì, còn loạn đến Thái Y Thự ?
Hắn lắc đầu: "Nô tài mời thái y cho Vương phi, nhưng Vương phi cho, sống c.h.ế.t tự , còn bảo nô tài ở đây đợi ngài tỉnh , bảo ngài hôm nay nhất định cửa."
Mục Thiệu Linh , ngược vội nữa, sảng khoái: "Thì Vương phi là lo lắng cho bổn vương a! Vậy hôm nay bổn vương lý do chính đáng việc ."
Quan Hoài Viễn tự cũng phát hiện , Vương gia năm nay dường như trở nên cực kỳ lười biếng, ngay cả lên triều cũng là thể lười biếng thì lười biếng.
Hắn cảm thấy cần thiết nhắc nhở Vương gia một chút , nghĩ như , liền tiến lên chắp tay, uyển chuyển : "Vương gia, ngài ba ngày việc , như sẽ chút ?"
Mục Thiệu Linh kinh ngạc liếc : "Sao hôm nay ngươi nhiều ?"
Quan Hoài Viễn ho nhẹ một tiếng: "Nô tài cũng là lo lắng ngài chọc thánh thượng vui."
Mục Thiệu Linh căn bản để tâm, tự nhấp một ngụm canh lê hầm đường phèn nhà bếp đưa tới sáng sớm, thong dong tự tại : "Vậy hợp ý ?"
Quan Hoài Viễn: "???"
Sao càng ngày càng hiểu tâm tư của Vương gia nhỉ?
Mục Thiệu Linh kiên nhẫn giải thích quá nhiều với , chỉ phân phó xuống: "Bảo nhà bếp chuẩn bữa trưa , hôm nay thêm một món bồ câu non hầm, Vương phi hôm qua ăn món ."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-573-yen-vuong-phu.html.]
Quan Hoài Viễn chân khỏi cửa, chân Thanh Thạch bước : "Vương gia, Vương phi trở về , nàng còn dẫn theo một vị tiểu thư cùng về, hai cưỡi chung một con ngựa trở về."
Chuyện đúng là khiến Mục Thiệu Linh kinh ngạc , tiểu Vương phi của từ khi nào gần gũi với các tiểu thư trong kinh như ?
Toàn bộ kinh thành các đại gia tiểu thư gần gũi với Tô Di căn bản mấy , đa các tiểu tỷ mặc dù ngoài mặt vô cùng khách sáo với nàng, nhưng lưng đều chê bai nàng quy củ.
Còn mấy nữ nhi nhà võ tướng tuy quan hệ với Tô Di tệ, nhưng cũng đến mức đến mức thể cưỡi chung một con ngựa.
"Có là tiểu thư nhà nào ?" Mục Thiệu Linh truy hỏi.
Thanh Thạch lắc đầu: "Thuộc hạ cũng rõ lắm, là một tiểu thư từng gặp mặt."
Mục Thiệu Linh từ ghế lên, chỉnh lý vạt áo nhăn, với Thanh Thạch: "Các nàng đến cửa ? Chúng cũng ngoài đón một chút, xem đến rốt cuộc là thần thánh phương nào."
Mục Thiệu Linh cất bước ngoài, Thanh Thạch cũng vội vàng theo.
Chủ tớ hai mới qua Thùy Hoa môn, thấy Tô Di và Tô Cửu Nguyệt tới.
Mục Thiệu Linh cô nương bên cạnh Tô Di, thế mà là quen.
Tô Cửu Nguyệt đối mặt gặp Yến Vương, lập tức quỳ xuống hành lễ với , Tô Di một tay kéo : "Muội cần quỳ , là đại phu đến khám bệnh cho , cần quỳ chứ? Đi, chúng về phòng ."
Tô Cửu Nguyệt chút khó xử, Mục Thiệu Linh xong lời của Tô Di cũng bật theo: "Ngô phu nhân cần đa lễ, ngươi từ xa đến, tiên theo Vương phi phòng nghỉ ngơi ."
Tô Di kéo Tô Cửu Nguyệt phòng của nàng, phủ là tâm huyết của Nội Vụ phủ, Quan Hoài Viễn cùng với tất cả của Yến Vương, bài trí vô cùng tinh xảo. Tâm thái Tô Cửu Nguyệt bình hòa đến , viện t.ử hoành tráng tựa như tiên cung cũng trở nên câu nệ.
Tô Di bảo nàng xuống bên cạnh , cảm giác nàng dường như trông chút tự nhiên, liền với nàng: "Cửu Nha, may mà hỉ phục , nếu ngày đó thật sự gì để mặc ."
Tô Cửu Nguyệt cũng hiểu nhân tình thế cố, nàng chính là Yến Vương Phi, thể hỉ phục? Tô Đại tướng quân phủ chắc chắn sẽ để xảy sai sót lớn như .
"Chỉ cần tỷ chê là ." Nàng khiêm tốn .
Tô Di : "Đâu ! Sao thể chê chứ, hỉ phục như , , ngày đó mặc bao!"
Tô Cửu Nguyệt che môi khẽ, e rằng cũng chỉ Di tỷ nhi và Hỷ Muội hai mới với nàng những lời kiêng dè .
"Cũng hổ, cái gì cũng ngoài ?"
Tô Di thè lưỡi, với nàng: "Có quan hệ gì , ngoài gì, những lời nếu với , còn thể cho ai ?"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, Di tỷ nhi ngay cả một tỷ cũng , khỏi chút đau lòng cho nàng.
"Sau tỷ cứ cho là ." Tô Cửu Nguyệt .
Tô Di vui vẻ gật đầu: "Muội hẳn là sẽ ở kinh thành nhỉ? Vậy thể bất cứ lúc nào tìm chơi ? Quý nữ trong kinh thật sự vô vị, ngay cả chuyện cũng dám lớn tiếng."
Tô Cửu Nguyệt tự nhiên nhận lời: "Tự nhiên thể, nếu tỷ cảm thấy vô vị, sai đến truyền lời cho là ."
Mục Thiệu Linh cũng theo: "Di nhi, nếu nàng cảm thấy vô vị, cứ bảo Quan Hoài Viễn phái đón Ngô phu nhân qua đây là ."