Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 556: Huynh một nửa ta một nửa
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:21:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Khải Anh lườm một cái: "Ca xưa nay trí nhớ đều ! Ngay cả hồi nhỏ đái..."
Lời còn xong, Lý Trình Ký một tay bịt miệng : "Được , , trí nhớ , ngậm miệng ?"
Vương Khải Anh đây là sĩ diện, rốt cuộc vẫn gật gật đầu.
Lý Trình Ký lúc mới buông tay đang bịt miệng , Vương Khải Anh ho khan một tiếng, mới : "Kỳ thực , cũng chỉ nhớ bốn cái tên ..."
Hắn đưa cho Lý Trình Ký một ánh mắt: "Đệ nhớ ?"
Lý Trình Ký nhún nhún vai: "Chỉ nhớ ba cái."
Vương Khải Anh lục tục nhả bốn cái tên, Lý Trình Ký xong trực tiếp vui vẻ, bổ sung nốt ba cái tên còn .
Hai đưa mắt , lập tức liền ha hả.
Chương Lỗ ở một bên sự tương tác của hai bọn họ, chỉ cảm thấy một bó tuổi , cũng trẻ theo.
"Quay về liền sai tra, chúng tìm chút đồ ăn ở gần đây ."
.
Mắt thấy đến cuối năm, mỗi khi đến lúc , bất luận là trấn là trong thành đều sẽ vô cùng náo nhiệt.
Điền Tú Nương cũng ngay lúc trời đông giá rét sinh hạ một tiểu t.ử mập mạp, vui đến mức Lưu Thúy Hoa ngay cả miệng cũng khép : "Thật đúng là song hỷ lâm môn a! Tiểu t.ử đến thật đúng lúc, vặn đuổi kịp ăn tết đây!"
Tô Cửu Nguyệt cũng vui mừng theo: "Năm nay nhà thêm hai , thực sự là chuyện đại hỷ, ngày mai con chợ mua chút đồ ngon về bồi bổ cho hai vị tẩu t.ử."
Trần Chiêu Đệ lời , vội vàng xua xua tay: "Anh Đào nửa tuổi , còn cần bồi bổ cái gì, đều để bồi bổ cho nhị !"
Lưu Thúy Hoa lên tiếng: "Hai đứa đều đang cho con b.ú đây! Cùng bồi bổ!"
Tô Cửu Nguyệt lời , ở một bên góp vui: "Đại tẩu, đây chính là nương đấy, đáng thương cho đứa con dâu lão tam ai thương ai yêu như con, đều bồi bổ."
Nếu là con dâu nhà bình thường dám những lời ghen tuông , chẳng sẽ chồng xỏ giày nhỏ ?
Tô Cửu Nguyệt , nàng chỉ , chồng nàng còn sẽ tức giận.
Chỉ thấy trong mắt Lưu Thúy Hoa mang theo ý , yêu thương vươn một ngón tay chọc lên trán nàng.
"Cả ngày chỉ con là nghịch ngợm, con nay đều béo lên hai vòng , theo nương thấy, còn cắt xén bớt đồ ăn của con mới !"
Điền Tú Nương liền đau bụng, nhưng vẫn nhịn ôm bụng : "! Nương cho ăn đồ ngon, đợi khi nào cho b.úp bê b.ú, mới lấy cho ."
Vừa nhắc tới việc cho b.úp bê b.ú, một khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Cửu Nguyệt lập tức đỏ bừng như gan heo.
Hai bàn tay nhỏ bé vò vò vạt áo, trong miệng nhỏ giọng lầm bầm: "Đang yên đang lành con gì? Con xem nước nóng trong bếp đun xong ."
Nói xong, liền bôi mỡ đế giày, chuồn mất tăm.
Chỉ để mấy khác trong phòng, đến mức dừng .
Thỉnh thoảng còn kèm theo vài tiếng kêu đau của Điền Tú Nương: "Không , thể nữa, đau quá..."
...
Tô Cửu Nguyệt mới từ trong phòng bước , đối diện một trận gió lạnh thổi tới, khiến độ nóng mặt nàng giảm xuống nhiều.
Nàng dùng bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên mặt, bỗng nhiên liền thấy phía Ngô Tích Nguyên hỏi: "Đang yên đang lành vỗ mặt gì?"
Động tác tay Tô Cửu Nguyệt khựng : "Không gì, chỉ là từ trong phòng chút nóng."
Ngô Tích Nguyên ngược sáp đến mặt nàng thử, phát hiện nàng ngoại trừ mặt đỏ , thì còn manh mối nào khác, lúc mới lùi về.
"Nhị ca về ?"
Tô Cửu Nguyệt lắc lắc đầu: "Đi tiễn bà đỡ về , vẫn về. Thiếp thấy tinh thần nhị tẩu còn , liền nghĩ đ.á.n.h cho tẩu bát canh trứng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-556-huynh-mot-nua-ta-mot-nua.html.]
Ngô Tích Nguyên giống như cái đuôi nhỏ, theo Tô Cửu Nguyệt bếp.
Nhìn Tô Cửu Nguyệt bận rộn ở một bên, liền bếp lò nhóm lửa, ngoài miệng vẫn quên cảm thán: "Thật , trong nhà thêm một tiểu b.úp bê."
Nói đến đây, nhịn ngẩng đầu Tô Cửu Nguyệt một cái: "Không khi nào, chúng mới thể tiểu b.úp bê của riêng a?"
Tô Cửu Nguyệt lưng về phía đang đ.á.n.h trứng gà, lời , tay bưng bát run lên, suýt chút nữa thì đổ.
Hôm nay từng một đều ?
Sinh b.úp bê chỉ dựa một nàng là ...
Nàng gì cũng là một nữ nhân từng xem qua hai sách tranh nhỏ, còn kế kéo giảng giải cặn kẽ một lượt, là cái gì cũng hiểu.
Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên liền sửng sốt.
Nàng hiểu, nhưng Tích Nguyên thì ?
Tích Nguyên sẽ đáng thương hề hề ai cho sách tranh nhỏ xem chứ?
Trong lòng Tô Cửu Nguyệt vô cùng khó xử, hỏi dám hỏi, chỉ thể giấu tất cả những thứ trong lòng, tiên xong canh trứng cho nhị tẩu tính .
Mãi cho đến buổi tối, Tô Cửu Nguyệt sấp gối nhẹ nhàng thở dài một , khoảnh khắc tiếp theo Ngô Tích Nguyên kéo trong lòng .
Cằm cọ cọ đỉnh đầu nàng, sủng nịnh hỏi: "Bình thường đều hận thể treo , hôm nay cách xa như ? Nàng đều thở dài thứ tám , chỗ nào chọc nàng tức giận ?"
Tô Cửu Nguyệt theo bản năng liền tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , lắc lắc đầu: "Không ."
Một lát , Tô Cửu Nguyệt mới xoay đối mặt với , trong đêm tối đôi mắt nàng sáng lấp lánh: "Tích Nguyên, ..."
Nàng thôi, Ngô Tích Nguyên càng thêm nạp mẫn.
Nàng rốt cuộc nỗi khổ tâm gì khó chứ?
"Nàng gì cứ thẳng là , còn ấp a ấp úng như ?"
Tô Cửu Nguyệt thực sự chút nên lời, liền xoay một cái, mò từ gối một cuốn sách nhỏ, nhét trong n.g.ự.c Ngô Tích Nguyên: "Chàng... tự xem thử ..."
Trong đêm tối, Ngô Tích Nguyên căn bản rõ lắm, chỉ dựa cảm giác tay suy đoán hẳn là một cuốn sách.
Sách? Đêm hôm khuya khoắt nương t.ử đưa cho một cuốn sách gì?
Hắn tuy đoán , nhưng vẫn bò dậy từ trong ổ chăn, thắp sáng ngọn đèn dầu hỏa đặt đầu giường.
Mượn ánh đèn lờ mờ, mới rõ cuốn sách tay.
Nói là sách, chẳng qua là một cuốn sách nhỏ, bìa ngay cả một cái tên sách cũng .
Hắn tò mò lật xem, phát hiện là một cuốn sách tranh, một nam một nữ bái đường thành xong đưa động phòng.
Hắn lật hai trang, thấy hai bên bắt đầu cởi y phục, cả đều ...
Cái ... nương t.ử lấy từ ?! Ai dám cõng dạy nương t.ử những thứ ?!
Vì để đêm nay thể ngủ , rốt cuộc nhịn xuống lật sách nữa.
Tô Cửu Nguyệt rúc trong chăn còn căng thẳng hơn cả Ngô Tích Nguyên, sợ tới mức dám nhúc nhích, nhưng Ngô Tích Nguyên chỉ mặc một bộ áo lót, nàng lo lắng Ngô Tích Nguyên lạnh, liền vươn bàn tay nhỏ bé kéo kéo vạt áo của .
Khoảnh khắc tiếp theo, ngọn đèn đầu giường "phụt" một tiếng thổi tắt, Tô Cửu Nguyệt sợ tới mức vội vàng nhắm mắt .
--
Tác giả lời :
[Tiểu kịch trường: Tùng Nguyệt: Hôm nay các ngươi lời gì ? Anh Tử: Ta với của ! Huynh một nửa, một nửa, tình cảm vĩnh viễn tan rã! Tích Nguyên: Ta chỉ với nương t.ử một câu, ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng trả...]