Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 510: Trần Bách Linh

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:20:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt tiên là sửng sốt, nghĩ tới thể hai ngày nữa cha nàng sẽ tới nhà họ Trần cầu , nếu thái độ của nàng quá lạnh nhạt, dường như cũng chút lắm.

 

Nghĩ như , mặt nàng lập tức nở một nụ , vẫy vẫy tay với Trần Bách Linh: "Ừm, hôm nay cùng chồng về thăm một chút, giờ về ."

 

Trần Bách Linh hai họ đội nắng về nhà, đột nhiên nghĩ tới điều gì, liền lên với các nàng: "Cửu Nguyệt, đợi một chút."

 

Tô Cửu Nguyệt còn chút kỳ lạ, trơ mắt nàng nhà, bao lâu , trong tay còn cầm hai cái mũ rơm.

 

Nàng từ trong sân nhà , Tô Cửu Nguyệt một cái, toét miệng với nàng, đưa mũ rơm trong tay cho nàng: "Hai cái mũ mới đan xong, ai đội, hai đội mũ hẵng . Muội sinh trắng trẻo như , ngộ nhỡ nắng chiếu thì ."

 

Tô Cửu Nguyệt bàn tay cầm mũ của nàng , dường như run rẩy, nghĩ tới chắc cũng là sợ nhận.

 

Nàng lấy lòng như , Tô Cửu Nguyệt cũng hiểu nàng e rằng là xem thái độ của .

 

Tô Cửu Nguyệt đối với nàng cũng ác cảm gì, nếu thật sự , nàng giúp đỡ quán xuyến nhà đẻ , nàng cảm kích nàng còn kịp nữa là!

 

Nàng một phát nhận lấy mũ Trần Bách Linh đưa tới, cầm tay đ.á.n.h giá một chút, thuận miệng khen ngợi: "Bách Linh cô nương, tay nghề của tỷ thật ."

 

Trần Bách Linh cũng sửng sốt, Tô Cửu Nguyệt đều gọi nàng là Bách Linh tỷ tỷ, hiện tại đột nhiên đổi giọng gọi nàng là Bách Linh cô nương, cũng dụng ý gì?

 

Nàng cúi đầu, thuận tay vuốt mái tóc rủ xuống má, mới mím môi chút ngượng ngùng : "Cũng lắm, đáng để Cửu Nguyệt khen ngợi, nếu chê, liền đội ."

 

Tô Cửu Nguyệt tự đội một cái, còn chia một cái cho Lưu Thúy Hoa: "Mẹ, chúng cứ đội , Bách Linh cô nương đúng, nắng mùa hè độc lắm."

 

Lưu Thúy Hoa tự nhiên nhận lấy, đội lên đầu .

 

Tô Cửu Nguyệt cũng đội mũ lên, tiếng cảm ơn với Trần Bách Linh, mới : "Hôm nay sắc trời còn sớm nữa, sẽ cùng cô nương ôn chuyện nhiều. Đợi cô nương tới thôn chúng , nhớ tới nhà chơi."

 

Trần Bách Linh túm vạt áo, nặng nề gật đầu một cái: "Được, đều nhớ kỹ , hai đường cẩn thận a."

 

Tô Cửu Nguyệt vẫy vẫy tay với nàng , ý bảo nàng về , mới cùng Lưu Thúy Hoa nắm tay về nhà.

 

Trần Bách Linh vẫn luôn tại chỗ, hai con bà xa , mới lẩm bẩm tự ngữ: "Nàng thật sự a, chuyện đều dịu dàng êm ái, thảo nào ai cũng thích nàng ..."

 

Tô Cửu Nguyệt theo Lưu Thúy Hoa hai khỏi thôn, thấy đường còn gặp trong thôn nữa, Lưu Thúy Hoa còn tò mò hỏi một câu: "Bách Linh cô nương ... là sắp kế của con ?"

 

Nếu là chồng nàng dâu nhà bình thường nhất định sẽ hỏi thẳng thừng như , nhưng Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa giống, Lưu Thúy Hoa là thật sự coi Tô Cửu Nguyệt như con gái ruột của , nhiều lúc hỏi thêm một câu, cũng chẳng qua là giúp nàng xem xét một chút.

 

Tô Cửu Nguyệt cũng cảm thấy đây là chuyện gì thể lộ ngoài ánh sáng, liền gật đầu: "Hẳn là , cha con qua mấy ngày nữa ước chừng sẽ tới nhà tỷ cầu ."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng gật đầu theo, chỉ là lông mày nhíu c.h.ặ.t, thoạt còn vài phần xoắn xuýt: "Con thấy trong nhà tỷ dọn dẹp vô cùng thỏa, là một tháo vát, chỉ là nhà tỷ thể đồng ý ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-510-tran-bach-linh.html.]

 

Lưu Thúy Hoa sự băn khoăn của nàng, kiểu tóc của cô nương , hẳn là vẫn là một cô nương xuất giá, trong nhà cũng đồng ý để nàng kế cho nhà họ Tô .

 

Bà kéo bàn tay nhỏ bé của Tô Cửu Nguyệt, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Cái nha đầu nhà con còn lo lắng chuyện của lớn , vẫn là lo lắng cho chuyện của bản con thì hơn! Mỗi duyên phận của mỗi , cho dù là gả cho ý đến , sống qua ngày đều khó tránh khỏi sẽ lúc va chạm, chỉ xem bản nhận thế nào thôi."

 

Tô Cửu Nguyệt bảo lo lắng chuyện của , ngượng ngùng mặt : "Chuyện của con gì đáng lo lắng chứ? Mẹ thương con, trong nhà đều thương con, thể gả nhà chúng là phúc phận mười đời con tu ."

 

Lời dễ ai mà thích ? Hơn nữa Lưu Thúy Hoa vốn dĩ xót xa nàng, nàng lời , chỉ hận thể m.ó.c t.i.m cho nàng: "Đứa trẻ ngoan, một nhà chung một cửa, ngược cảm thấy con thể cửa nhà , là phúc phận mười đời cả nhà chúng tu đấy!"

 

Tô Cửu Nguyệt chỉ mím môi , trong lòng nhớ tới một câu các cụ già trong thôn thường nhắc tới: "Con gái chính là kiếp hạt cải, rắc đến thì ở đó. Rơi chỗ màu mỡ thì đón gió mà lớn, rơi chỗ cằn cỗi thì khổ cả đời."

 

...

 

Hai về đến nhà, Tống Khoát bảo thợ mộc trong thôn một bộ cờ tướng, cả ngày ở đầu thôn đ.á.n.h cờ với mấy lão già, những hương vốn dĩ một chữ bẻ đôi cũng dẫn dắt đều ngày, tượng điền.

 

mà, kể từ khi Ngô Tích Nguyên trở về, liền còn để mắt tới những đối thủ trong thôn nữa.

 

Ngô Tích Nguyên kéo gốc cây liễu lớn ở đầu thôn, g.i.ế.c mấy trăm hiệp, nhưng mỗi một hiệp đều là thua.

 

so với khác còn giống , ngược càng thất bại càng dũng mãnh, Ngô Tích Nguyên ngừng về phía con đường ở đầu thôn, tùy tay hạ một quân cờ.

 

Tống Khoát bất mãn nhíu mày một cái: "Chuyên tâm một chút."

 

Ngô Tích Nguyên thuận miệng ứng phó một câu: "Cho dù là chuyên tâm đều thắng , chuyên tâm một chút e là đều cảm giác tham gia ."

 

Bị coi thường như , lông mày Tống Khoát nhướng lên, nghiêm mặt, càng là nghiêm túc nghiên cứu ván cờ bàn, phảng phất như lâm đại địch .

 

Càng đ.á.n.h cờ với Ngô Tích Nguyên, càng thể cảm giác đơn giản, đều lợi hại một bước thể ba bước. cảm thấy tiểu t.ử Ngô Tích Nguyên , một bước đều thể bảy tám chín mười bước.

 

Ván cờ như chiến trường, đ.á.n.h cờ lâu như với Ngô Tích Nguyên, cảm thấy cũng tiến bộ ít.

 

ngay lúc đang chìm đắm trong ván cờ, nam nhân đối diện đột nhiên lên, quân cờ trong tay cũng tùy tay ném lên bàn cờ.

 

Tống Khoát ngẩng đầu , liền thấy nam nhân mặt chạy về phía hai phụ nữ ở đằng xa.

 

Lông mày Tống Khoát nhíu , khó hiểu hỏi Tống Thư Ngôn bên cạnh: "Đàn ông thành đều như ?"

 

Tống Thư Ngôn ôm một cái quạt một bên, tự quạt gió cho hai , lời cũng sửng sốt một cái chớp mắt, đó ngốc nghếch lắc đầu: "Cái ... cũng ..."

 

Tống Khoát dáng vẻ ngốc nghếch của bé, nhịn bật , đưa tay gõ nhẹ lên trán bé một cái: "Đệ một đứa trẻ con thể cái gì chứ?!"

 

 

Loading...