Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 51: Quét tuyết

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:07:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên còn chuyện, nàng lật chăn lên: "Ta mang bát trả cho ."

 

Nàng mới mép giường đất, kịp bước xuống, cái bát Ngô Tích Nguyên đón lấy: "Ta đưa cho, bên ngoài lạnh lắm, nàng cứ ở trong nhà ."

 

Tô Cửu Nguyệt định cần, bước khỏi cửa.

 

Không lâu , Ngô Tích Nguyên từ bên ngoài trở về, vương chút bông tuyết.

 

Tô Cửu Nguyệt giúp phủi sạch tuyết áo, giục giã: "Chàng cũng lên giường đất , đất lạnh lắm."

 

Cửa sổ trong phòng dán hai lớp giấy, còn kéo rèm, nhưng thỉnh thoảng vẫn gió lạnh từ các khe hở bốn phương tám hướng luồn .

 

Ngô Tích Nguyên cũng khách sáo với nàng, ba hai cái cởi bỏ áo khoác bên ngoài, liền chui trong chăn.

 

"Chàng đừng ôm chứ!" Tô Cửu Nguyệt kháng nghị.

 

Ngô Tích Nguyên buông tay: "Nàng sợ lạnh như , ấm áp, ủ ấm cho nàng."

 

...

 

Đêm mùa đông đặc biệt dài dằng dặc, tuyết rơi suốt một đêm, bên ngoài sớm là một mảnh trắng xóa.

 

dù là , nhiều vẫn thức dậy ngay khi trời sáng.

 

Vừa mở mắt là cả một đại gia đình cần ăn uống, khỏi cửa lẽ sẽ tìm đồ ăn, nhưng nếu khỏi cửa, thì cả nhà chắc chắn sẽ chịu đói.

 

Bên ngoài nhiều nhà mặc áo bông đeo gùi núi, Tô Cửu Nguyệt mới mở mắt.

 

Nằm giường nàng vẫn còn chút ngơ ngác, hồi lâu mới dứt khỏi giấc mộng ban nãy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-51-quet-tuyet.html.]

 

Lại là cảm giác tim đập nhanh lâu gặp, nàng từ giường đất dậy, sắp xếp suy nghĩ, mới giữ vẻ mặt vô cảm lấy từng bộ quần áo của từ đầu giường mặc .

 

Động tĩnh của nàng cũng đ.á.n.h thức Ngô Tích Nguyên ở bên cạnh, Ngô Tích Nguyên mở mắt , thấy nàng liền nở một nụ rạng rỡ: "Chào buổi sáng! Nương t.ử!"

 

Ngô Tích Nguyên vốn dĩ ít ngủ, cũng thói quen ngủ nướng, lăn một vòng liền từ giường bò dậy.

 

"Ta giúp nàng nhóm lửa!" Lúc trông thật giống một đứa trẻ tràn đầy năng lượng, còn siêng năng.

 

Hai một nhóm lửa, một bữa sáng.

 

Đợi đến khi đều thức dậy, Tô Cửu Nguyệt bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài chẻ củi .

 

Ngô Tích Nguyên giúp nàng, nàng cũng cho, chỉ để ở bên cạnh xếp gọn đống củi.

 

Lưu Thúy Hoa ngoài múc nước nóng chuẩn đ.á.n.h răng rửa mặt, Ngô Nhị Thành của nhị phòng cũng dậy, Lưu Thúy Hoa liền gọi một tiếng: "Lão nhị, lát nữa con lên mái nhà quét tuyết . Tuyết rơi lớn thế liên tục mấy ngày, e là mái nhà sắp sập ."

 

Ngô Nhị Thành mới ngủ dậy lâu, lời , ồm ồm ừ một tiếng, liền chạy về phía nhà xí ở sân .

 

Tô Cửu Nguyệt trong sân, động tác tay khựng , trong lòng suy tính một chút, liền hạ quyết tâm.

 

Không bao lâu , Ngô Nhị Thành dọn dẹp xong quét tuyết, Tô Cửu Nguyệt cản : "Nhị ca, lát nữa hẵng quét, chẻ xong đống củi ."

 

Ngô Nhị Thành thấy nàng nhỏ bé, cầm cái rìu trông cũng chật vật, dứt khoát thẳng: "Muội về phòng , quét tuyết xong sẽ chẻ củi cho, dù cũng chẳng tốn bao nhiêu sức."

 

Tô Cửu Nguyệt kiên quyết: "Nhị ca, còn dùng bữa sáng ? Ăn sáng xong cũng muộn, chút việc khó ."

 

Ngô Tích Nguyên ở bên cạnh thấy cũng đầu xen một câu: "Còn nữa! Nhị ca! Đệ giúp nương t.ử! Đệ giỏi giang đó!"

 

 

Loading...