Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 498: Chim sẻ ở sau

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:19:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Dạng vất vả lắm mới gặp Ngụy Mậu Công, vội vàng hành đại lễ: "Chất nhi bái kiến thúc thúc."

 

Ngụy Mậu Công là một kẻ thù dai, đó ông suýt chút nữa mất mạng, thể dễ dàng buông tha cho như ?

 

Chỉ thấy ông hừ lạnh một tiếng, : "Đừng gọi là thúc thúc, gọi là Ngụy đại nhân."

 

Ngụy Dạng trong lòng mắng ông xối xả, nhưng ngoài mặt dám biểu hiện nửa điểm, vội vàng đổi giọng: "Ngụy đại nhân, chất nhi những ngày ở nhà tự kiểm điểm, trong lòng thực sự hối hận. Đều trách chất nhi ngu xuẩn, nếu chất nhi, ngày đó cũng sẽ để Ngụy đại nhân rơi hiểm cảnh, đại nhân ngài vẫn là trách phạt !"

 

Ngụy Mậu Công khẽ xuy một tiếng: "Trách phạt ngươi? Ngươi tránh xa bổn đại nhân một chút, đừng để bổn đại nhân thấy ngươi nữa là !"

 

Ngụy Dạng nếu xuất nhân đầu địa, vẫn dựa thúc thúc hoạn quan , liền nhẫn nhục chịu đựng : "Ngụy đại nhân, ngài vẫn là để chất nhi hầu hạ bên cạnh ! Chất nhi từ nhỏ mất cha, ngài ở trong lòng chất nhi cũng giống như cha , thể tận hiếu bên cạnh ngài là phúc phận của chất nhi. Chỉ cần ngài thể để chất nhi ở bên cạnh ngài, đ.á.n.h phạt, chất nhi đều ngài."

 

Trong lòng Ngụy Mậu Công lúc mới thoải mái hơn nhiều: "Muốn đ.á.n.h phạt đều bổn đại nhân? Ha ha, bổn đại nhân thu thập ngươi, ai dám nửa chữ ?!"

 

Ngụy Dạng tức giận nuốt nước bọt, Ngụy Mậu Công tiếp: "Được , cút xuống ."

 

Ngụy Dạng thầm mắng tên hoạn tặc chịu buông tha, thực sự đáng ghét, nhưng ngoài miệng : "Đại nhân! Chất nhi hôm nay ở bên ngoài một chuyện, ngài hẳn là sẽ hứng thú, là vẫn để chất nhi kể cho ngài cho vui?"

 

Ngụy Mậu Công liếc xéo một cái: "Ồ? Chuyện vui gì? Nói thử xem."

 

Ngụy Dạng thấy , mới thở phào nhẹ nhõm: "Không chuyện lớn gì, chính là Quế bảng của châu phủ muộn bốn ngày mới dán , ước chừng là xảy chuyện gian lận ."

 

Ngụy Mậu Công bản chữ nhiều, đối với chuyện khoa cử một chút hứng thú cũng , cũng chỉ ngáp một cái, mất hứng : "Gian lận gian lận thì quan hệ gì với chúng ? Ta còn tưởng là chuyện vui lớn gì, những thứ vô dụng, bổn đại nhân cần ngươi ích lợi gì? Thôi, ngươi vẫn là lui xuống ? Đỡ khiến thấy phiền lòng."

 

Đầu ngón tay Ngụy Mậu Công nhẹ nhàng gõ gõ sập: "Cũng đúng, nếu thể khiến chịu thiệt thòi, ngược cũng tồi."

 

Ngụy Dạng thấy ông đổi thái độ, trong lòng lập tức vui mừng, liền Ngụy Mậu Công tiếp: "Chuyện gian lận rốt cuộc là do ngươi suy đoán, là thực sự chuyện ?"

 

Ngụy Dạng trầm ngâm: "Có thật thì rõ, nhưng bên ngoài đồn đại mũi mắt. Nói là một tú tài trong đó chép bài văn của khác, còn điểm thành Giải nguyên."

 

Ngụy Mậu Công vô cùng kinh ngạc: "Triệu Khản Sinh công nhiên tuẫn tư uổng pháp, chẳng lẽ là cái đầu cổ nữa ?"

 

Ngụy Dạng vốn dĩ cũng hiểu rõ mối quan hệ trong đó, nhưng đưa tin cho vô cùng rõ ràng, lúc cân nhắc một chút thuật cho Ngụy Mậu Công là .

 

"Nếu bên che chở, ông dám như ? Giải nguyên là ai, ngài đoán thử xem?"

 

Ngụy Mậu Công lắc đầu: "Ta với sách xưa nay qua gì, Giải nguyên là ai ?"

 

Ngụy Dạng thấy giọng điệu ông chuyện hòa hoãn, liền nhích gần một chút, với ông : "Thúc thúc, đó tên là Ngô Tích Nguyên, thê t.ử của và tiểu vương phi tương lai của Yến Vương là bạn ... Ngài xem, Giải nguyên do Triệu Khản Sinh điểm là do Yến Vương từ bên cạnh chỉ thị ?"

 

Ngụy Mậu Công bỗng chốc bật dậy: "Hảo tiểu t.ử, rốt cuộc cũng để bắt nhược điểm của !"

 

Ngụy Dạng thấy lập tức : "Thúc thúc, chúng nắm lấy cơ hội trọng thương một vố! Ngài nếu chỗ nào dùng đến chất nhi, cứ việc phân phó là ."

 

Ngụy Mậu Công khẽ xuy một tiếng: "Còn trọng thương một vố, bổn đại nhân còn sợ ngươi trọng thương đây !"

 

Ngụy Dạng vội vàng quỳ xuống ôm lấy bắp chân ông : "Thúc thúc, là do chất nhi , sẽ bao giờ nữa. Ngài cho chất nhi thêm một cơ hội , khác phạm đều thể đái tội lập công, chất nhi nhất định sẽ ngài thất vọng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-498-chim-se-o-sau.html.]

 

Ngụy Mậu Công nhíu mày cúi đầu , mất kiên nhẫn đá chân một cái: "Thôi, ngươi về đợi tin, đợi bổn đại nhân điều tra rõ ràng cũng muộn."

 

Ngụy Dạng thấy ông như hẳn là coi như nhả , lúc mới buông tay dập đầu một cái: "Vâng! Chất nhi cút ngay đây, thúc thúc ngàn vạn đừng quên chất nhi a!"

 

Thỉ Trung Ngụy Dạng đưa tin cho Ngụy Mậu Công, hài lòng nhếch khóe môi.

 

Bất luận là Ngụy Mậu Công thu thập Yến Vương, là Yến Vương thu thập Ngụy Mậu Công, đối với chẳng đều là lợi ?

 

Bên Ngụy Mậu Công cũng thể chỉ Ngụy Dạng hai câu, liền sai tìm Triệu Khản Sinh gây sự. Ông tìm đích ngoài ngóng, còn sai đến châu phủ tìm chứng cứ.

 

Những việc tự nhiên là do Thỉ Trung, ông tín nhiệm nhất , chứng cứ hiện trong tay Thỉ Trung liền đưa đến bàn của ông .

 

Ngụy Mậu Công lúc mới từ tận đáy lòng hưng phấn lên: "Để các học t.ử dâng vạn nhân thư, tìm Hoàng thượng đòi một lời giải thích."

 

Từ xưa đến nay, văn nhân thường khinh thường , ai phục ai.

 

Thêm đó vốn dĩ thi đỗ buồn bực trong lòng, nay thành tích của Giải nguyên mờ ám, tự nhiên sẽ chịu ngậm bồ hòn ngọt.

 

Không chừng thứ hạng của kỳ thi chính là vấn đề thì ? Nếu thể tranh thủ cho thêm một cơ hội nữa, chừng liền thi đỗ thì ?!

 

Hơn nữa, cho dù là thành, cũng pháp bất trách chúng ảnh hưởng gì.

 

Đợi đến khi vạn nhân thư rơi bàn sách của Mục Thế Nguyên, là nửa tháng .

 

Mục Thế Nguyên nổi trận lôi đình, lập tức liền gọi Mục Thiệu Linh, chủ trì Ân khoa đến.

 

Mục Thiệu Linh sớm chuẩn sẵn sàng, ngược cũng hoảng hốt.

 

Hắn mới bước qua ngưỡng cửa, đón đầu chính là một cuộn giấy đập tới.

 

Mục Thiệu Linh nhanh tay lẹ mắt nghiêng né tránh, cuộn giấy đó "bốp" một tiếng rơi xuống đất, cũng căn bản quan tâm, trực tiếp nhấc chân bước .

 

Mục Thế Nguyên hành động của chọc tức, chỉ mũi mắng: " là đủ lông đủ cánh , Trẫm đ.á.n.h ngươi mà ngươi cũng dám né?! Đi nhặt cuộn giấy đó về cho Trẫm!"

 

Mục Thiệu Linh cách bàn của ông một trượng, với ông: "Phụ hoàng đừng nổi giận, vì bức thư dâng lên của đám ngu dân mà hỏng thể thì đáng, là phụ hoàng nhi thần thế nào?"

 

Mục Thế Nguyên vung tay áo, chắp tay lưng, hừ một tiếng: "Ngươi ! Trẫm ngược xem ngươi còn thể giảo biện thế nào."

 

Mục Thiệu Linh chắp tay, cung kính : "Phụ hoàng, những học t.ử rõ ràng là lợi dụng. Nếu mới thời gian nửa tháng, đối phương vượt qua Triệu đại nhân điều tra rõ ràng hai bài thi, vả còn thể thuận lợi đưa đến mặt phụ hoàng như chứ?"

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Thỉ Trung: A, là một ngày cò bạng tương tranh ngư ông đắc lợi!]

 

 

Loading...