Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 494: Xin thánh chỉ
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:19:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Thế Nguyên nhi t.ử quỳ mặt đất với vẻ mặt ngưng trọng, còn tưởng rằng gặp chuyện lớn gì, nhịn trong lòng thở dài một tiếng.
Hơn nửa năm nay, ông trúng kịch độc, ngay cả giang sơn của ông cũng ở trong tình cảnh mưa gió bão bùng, dựa đứa con trai giúp đỡ chống đỡ, cũng thực sự khó .
"Nói , chuyện gì?"
Mục Thiệu Linh quỳ mặt đất cũng dậy, thấy câu hỏi của phụ hoàng, liền cúi đầu cứng cổ trả lời: "Phụ hoàng, thể chủ ban hôn cho Cố gia tiểu thư và Vương Khải Anh ?"
Mục Thế Nguyên:???
"Tứ hôn? Hai bọn họ tự tới cầu , ngươi xen loại chuyện bao đồng gì?"
Ông vắt óc suy nghĩ cũng hiểu nổi, vụ án trong tay Mục Thiệu Linh còn điều tra rõ ràng, đột nhiên bà mai ?
Mục Thiệu Linh thấy phụ hoàng dường như chút bất mãn với , ngược thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhắc tới, Mục Thế Nguyên cũng nhớ .
Năm đó Yến Vương ỷ việc lớn hơn các nhiều, dường như đối với vị trí Trữ quân nhất định , thậm chí còn để tiền triều gây áp lực cho ông.
Trong lòng ông thiên vị lão Ngũ, vả còn cảm thấy đang độ tráng niên, thể ưng thuận?
Thậm chí ngay cả lúc hạ độc ông, ông đều nghi ngờ là do tiểu t.ử . Chỉ là tiểu t.ử chỉ giúp bảo vệ lão Ngũ, còn giúp nhiều chính sự, lúc mới xua tan sự nghi ngờ trong lòng ông.
Cho đến một ngày, đột nhiên xin thánh chỉ tứ hôn, cầu thú nữ nhi của Tô Trang.
Nữ nhi của Tô Trang há là ai cưới là thể cưới ? Tạm gác binh quyền trong tay Tô Trang , nữ nhi đó chính là mạng sống của ông , nếu tự ông đồng ý, cho dù ông hạ chỉ, lão già đó đều dám kháng chỉ tuân.
Sau ông vì trúng độc, cả nguy tại đán tịch.
Nghĩ đến lão Ngũ tuổi còn nhỏ, giang sơn to lớn nếu giao tay e là khó đảm đương nổi trọng trách . Yến Vương tuy đôi khi chút cường thế, nhưng hẳn là chuyện tàn hại thủ túc.
Ông dần dần nhả , nhưng cũng chỉ để tự tìm Tô Trang.
Cái gì mà cần giang sơn những lời , Mục Thế Nguyên tự nhiên là tin. ông tin Mục Thiệu Linh là sợ đắc tội với Tô Trang, Tô Trang cực kỳ bao che khuyết điểm, vả nhược điểm của ông cũng chỉ một Tô Di.
nay vì để Tô gia hiểu lầm, liền để tứ hôn cho Cố Vương hai nhà, cũng thực sự chút hoang đường.
Vì , Mục Thế Nguyên một ngụm liền từ chối : "Bọn họ nếu tâm tư đó, thì để bọn họ tự tới cầu, ngươi tới tính là chuyện gì?"
Mục Thiệu Linh còn chuyện, liền Mục Thế Nguyên lên tiếng ngắt lời: "Được , ngươi lui xuống , Trẫm còn chút tấu chương xem, ngươi nếu việc gì, ngại giúp Trẫm xem một chút?"
Mục Thiệu Linh:...
Hắn lập tức dậy, ôm quyền với phụ hoàng , : "Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần còn yếu vụ, thể phân ưu cho , nhi thần xin cáo lui."
Mới hai bước, xoay : "Vậy với Vương Khải Anh một tiếng, bảo tự tới, đến lúc đó phụ hoàng thể đuổi ngoài."
Mục Thế Nguyên tức giận ném một quả hạch đào qua: "Cút !"
Mục Thiệu Linh chuồn mất, Mục Thế Nguyên bóng lưng rời , khẽ xuy một tiếng: "Tiểu t.ử thối, bảo việc chạy còn nhanh hơn thỏ."
.
Mục Thiệu Linh khỏi cổng hoàng cung vốn đang định về phủ, đột nhiên nghĩ đến Vương Khải Anh nay đang nhiệm vụ trong cung, liền bảo xe ngựa dừng , với Lục Thanh ở bên ngoài: "Đi tìm Vương Khải Anh tới đây, cứ Bổn vương gặp ."
Lục Thanh đáp một tiếng , thẳng tìm Vương Khải Anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-494-xin-thanh-chi.html.]
Mục Thiệu Linh khi gặp Vương Khải Anh, chỉ để cho một câu, bảo tìm Hoàng thượng xin thánh chỉ tứ hôn.
Mãi cho đến khi xe ngựa của Yến Vương phủ xa, Vương Khải Anh vẫn còn sững sờ tại chỗ, mang vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm.
Xin thánh chỉ tứ hôn? Tứ hôn gì? Ai với ai?
Hắn thực sự chút hiểu , Yến Vương cũng quản chuyện bao đồng của ?
Bản hiểu Yến Vương ý gì, dứt khoát về nhà tìm tổ mẫu xin một chủ ý.
Vương lão phu nhân rốt cuộc là kiến đa thức quảng, lời , trong lòng gần như hiểu rõ.
Cố gia ăn vạ Yến Vương, nhưng Yến Vương , liền để nhà bọn họ tìm Hoàng thượng xin một đạo thánh chỉ.
Thánh chỉ há dễ xin như ? Huống hồ quan chức nhà thực sự tính là cao, Hoàng thượng quản nhiều chuyện như ?
Yến Vương vô cùng chắc chắn, chẳng lẽ là ngài lo lót một hai từ bên trong?
Vương lão phu nhân dứt khoát cũng liều mạng: "Đi cầu! Muốn cưới vợ, da mặt dày ? Nếu thực sự thể cầu , Hoàng thượng chủ, cũng ai to gan dám nhiều một câu mặt Cố tiểu thư."
Vương Khải Anh trừng lớn mắt, vẻ mặt dám tin, đưa ngón tay chỉ chính : "Ta... cầu?"
Vương lão phu nhân lườm một cái: "Con cưới vợ con tự thì ai ?"
Vương Khải Anh cứ như tổ mẫu đuổi khỏi cửa, lúc cổng cung, vẫn còn cảm thấy chút khó tin.
Thì vì cháu dâu, nãi nãi luôn yêu thương cũng thể hung dữ như ...
Hoàng thượng vốn dĩ ấn tượng với Vương Khải Anh , là tới cầu kiến, trong lòng suy đoán lẽ thực sự là vì tứ hôn mà tới.
"Thôi, mời ."
Vương Khải Anh cũng đầu tiên gặp Hoàng thượng, liền quen đường quen nẻo quỳ mặt đất hành lễ.
Hoàng thượng hậu bối tài cán lễ nghĩa chu , thực sự cảm thấy vô cùng an ủi: "Ái khanh, ngươi cầu kiến Trẫm, là vì chuyện gì a?"
Giọng của ông còn tính là hiền từ dễ gần, cứ như đang nhàn rỗi trò chuyện cùng hậu bối nhà , Vương Khải Anh tuổi còn trẻ, cũng cảm giác bạn quân như bạn hổ đó, liền quỳ mặt đất thành thật : "Hoàng thượng, thần to gan... to gan xin ban cho thần một mối hôn sự."
Hoàng thượng thấy đoán đúng , liền rộ lên: "Ồ? Tứ hôn? Sao ? Ngươi trúng cô nương nhà nào ?"
Vương Khải Anh chút tiện, bộ dạng vặn vẹo bẽn lẽn của , thế nào cũng giống như nhà ép buộc.
"Sao còn ngại ngùng ? Người tới xin thánh chỉ là ngươi, dám cũng là ngươi, ngươi bảo Trẫm cho ?"
Vương Khải Anh cũng cầu xin chính là vận mệnh của hai , tuy cũng là đuổi vịt lên giá, nhưng sẽ đối xử với nàng.
Nghĩ như , dập đầu với Hoàng thượng, : "Hồi bẩm Hoàng thượng, thần trúng Tam tiểu thư của Lũng Tây Hầu Cố gia, hai thần ở thành Ung Châu từng duyên gặp mặt một . Hôm xe ngựa của Cố Tam tiểu thư hỏng, thần tự tiện đưa nàng về nhà, cẩn thận hỏng danh tiếng của nàng."
Nói đến chỗ hỏng danh tiếng , nghĩ đến lời tổ mẫu , danh tiết của nữ t.ử còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Hắn nhíu mày: "Thần nghĩ nếu thể cầu thánh chỉ của Thánh thượng, những đó tự nhiên dám ở lưng hươu vượn. Hoàng thượng, Cố tiểu thư thực sự là vô tội, thần cũng sẽ đối xử với nàng."
--
Tác giả lời :