Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 487: Cùng nhau ăn bữa cơm

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:19:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho dù Cố Diệu Chi cố gắng hết sức bắt chước động tác và giọng của nam nhân, nhưng những đây kẻ ngốc, ai mà ?

 

Mọi chỉ coi là hồng nhan tri kỷ của Vương Khải Anh, từng im lặng lên tiếng, chỉ coi như phát hiện bí mật .

 

Vương Khải Anh đối với vị Cố tiểu thư ngược tâm tư gì khác, chỉ là cảm thấy nàng một nữ nhân đến nơi , cho dù đổi trang phục, cũng vẫn chút thỏa đáng, ở cùng mấy ca ca bọn họ hẳn là sẽ mạo phạm.

 

Nghĩ nghĩ, liền hỏi: "Cố công t.ử, một tới ?"

 

Cố Diệu Chi gật đầu, "Ừm, tới ăn bữa cơm."

 

Nàng chỉ tới ăn bữa cơm, còn gọi hai Thanh quan nhi, đây đương nhiên là b.út tích của tổ phụ nàng, nàng cách nào cự tuyệt, chỉ thể căng da đầu tới.

 

Vương Khải Anh thấy thế liền thuận thế mời: "Một ăn cơm gì thú vị, gặp , liền xuống cùng ăn bữa cơm?"

 

Cố Diệu Chi lời lập tức sửng sốt, nàng một nữ nhân cùng một đám nam nhân cùng ăn cơm? Đây còn thể thống gì?

 

Cố tình mấy tên khố hẳn là những tuân thủ quy củ nhất trong bộ kinh thành , bọn họ thấy Vương Khải Anh mời nữ t.ử cùng ăn cơm, còn tưởng là Vương Khải Anh trúng , liền hùa theo cùng giữ .

 

"Cô... Cố công t.ử, là cùng ăn chút? Đông náo nhiệt, một ăn cơm đều ngon." Lý Trình Ký vì nửa đời của nhà quả thực thao nát tâm.

 

Trịnh Vân Đạc mấy cũng hùa theo khuyên, " , hiếm khi gặp , thêm một bạn thêm một con đường, Cố công t.ử nếu ở trong kinh gặp khó khăn gì, cứ việc tìm mấy bọn ."

 

Liền chắp tay với mấy bọn họ, : "Mấy vị đài nhiệt tình như , tiểu liền cung kính bằng tuân mệnh ."

 

Chưởng quầy nhận tiền của Cố gia, đặc biệt an bài một ghế lô cho Cố Diệu Chi, còn an bài mấy mỹ kiều nương. Hiện giờ nửa đường chặn mất , chuyện thể ?

 

Hắn vội vàng : "Cố công t.ử, ghế lô của ngài chính là trong nhà..."

 

Hắn lời còn xong, Cố Diệu Chi , tám phần là lấy trong nhà nàng ép nàng .

 

Nàng chút phiền não, lúc nàng căn bản những thứ , cũng tiểu thúc khi nào thể trở về. Nếu ngài trở về, chắc chắn sẽ để cho Yến Vương.

 

"Không , thiếu gia liền ăn ở đây, ngươi lui xuống ."

 

Chưởng quầy cũng cách nào với của Cố gia, hơn nữa mấy mặt ở đây cũng là một ai cũng đắc tội nổi, liền đáp một tiếng, liền lui xuống.

 

Lý Trình Ký mờ ám nháy mắt với Vương Khải Anh, mới chuyển sang hỏi Cố Diệu Chi, "Cố công t.ử, kiêng kị gì ? Hay là chúng gọi thêm mấy món?"

 

Cố Diệu Chi vội vàng xua tay, "Không cần phiền phức, buổi sáng ăn chút nhiều, ước chừng ăn bao nhiêu."

 

Vương Khải Anh trừng mắt mấy một cái, bảo Lý Trình Ký bên cạnh nhường một chỗ cho Cố Diệu Chi.

 

Đợi đến khi nàng xuống, mới với nàng: "Cố công t.ử cần khách sáo, ăn cơm chính là vì tận hứng, thích ăn gì, cứ việc gọi là ."

 

Cố Diệu Chi thấy mời chân tâm thật ý, nếu cự tuyệt nữa thì chút kiểu cách , liền đồng ý.

 

Bỗng nhiên thêm một ngoài, còn là một cô nương, trong nháy mắt Vương Khải Anh bọn họ cũng câu nệ lên.

 

Vương Khải Anh đích rót cho Cố Diệu Chi một chén , lúc mấy Thanh quan nhi từ bên ngoài .

 

Lúc bọn họ tới đây ăn cơm, mỗi luôn sẽ gọi mấy Thanh quan nhi cho vui vẻ, tự nhiên cũng ngoại lệ.

 

Mấy nam nhân bọn họ ăn cơm, tự nhiên thoải mái , gọi mấy cô nương, xứng đáng với danh hiệu khố của bọn họ?

 

hiện giờ thì giống , cùng bọn họ ăn cơm còn một nữ t.ử, chuyện ... còn thể thống gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-487-cung-nhau-an-bua-com.html.]

 

Cho dù mấy bọn họ ly kinh phản đạo đến cũng loại chuyện .

 

Vương Khải Anh vội vàng nháy mắt với tiểu nhị , tiểu nhị là quan sát sắc mặt cỡ nào, hiện giờ cũng chút hiểu ánh mắt của .

 

Hắn mang tính thăm dò hỏi một câu, "Sao ? Vương công t.ử, là mấy cô nương hợp nhãn duyên của ngài?"

 

Vương Khải Anh ho nhẹ một tiếng, mới : "Hôm nay cần gọi cô nương nữa, mấy ca ca bọn liền ăn bữa cơm rau dưa."

 

Tiểu nhị tuy cũng rốt cuộc là chập mạch nào , nhưng cho tiền chính là đại gia, liền đáp một tiếng, đang chuẩn dẫn ngoài, liền Cố Diệu Chi gọi .

 

"Đợi ."

 

Tiểu nhị cùng với tất cả trong phòng đều sửng sốt một cái chớp mắt, mấy Thanh quan nhi ôm tỳ bà và đàn, tại chỗ, cũng , cũng xong.

 

Liền Cố Diệu Chi : "Tiểu vẫn là đầu tiên kiến thức Thanh quan nhi trong kinh , là giữ hai ?"

 

Mấy tên khố đều trừng lớn mắt, bọn họ mơ cũng ngờ tới, mấy nam nhân bọn họ thu liễm , ngược là nữ t.ử gọi hai Thanh quan nhi?

 

Chuyện nếu truyền ngoài, thật đúng là nực nhất thiên hạ.

 

Quả nhiên! Nữ nhân thể lọt mắt Anh T.ử bọn họ, cũng bình thường!

 

Vương Khải Anh chỉ là trầm mặc một cái chớp mắt, liền nhanh phản ứng , chỉ một cô nương ôm đàn và một cô nương ôm tỳ bà, mới xua tay với mấy cô nương khác, : "Các ngươi lui xuống !"

 

Đợi ngoài, đóng cửa , Vương Khải Anh mới phát hiện các nhà đều đang , thật đúng là cho chút ngại ngùng.

 

Hắn nhếch khóe miệng, với hai nữ t.ử : "Khúc mới nổi trong kinh hiện giờ gì? Hát thử xem, nếu , tiểu gia thể đổi ."

 

Hai nữ t.ử hát quả thực bình thường, so với những thứ Cố Diệu Chi lúc theo bên cạnh Thái hậu kém xa.

 

giọng mềm mại nhu hòa của hai nữ t.ử , nàng cảm thấy e là đời đều học .

 

Nàng thật sự là loại thể tranh danh đoạt lợi, cố tình tổ phụ nhà nàng tin tưởng nàng như ?

 

Vương Khải Anh mấy ngược thoải mái, Bạch Lưu Sương càng là cầm lấy một chiếc đũa gõ lên chén để hòa nhịp.

 

Một khúc còn kết thúc, bên ngoài tới.

 

"Thiếu gia! Thiếu gia! Lão phu nhân bảo ngài mau ch.óng trở về!" Gia bộc cửa liền vội vã với Vương Khải Anh.

 

Vương Khải Anh nhíu mày, mới ngoài vui vẻ một lát, nhà tìm tới ? Hắn hiện giờ gây chuyện thị phi, tin tưởng như ?

 

"Sao ? Là trong nhà chuyện gì?" Sắc mặt , hung dữ hỏi.

 

Gia đinh tự nhiên tính tình thiếu gia nhà , vội vàng cái ấp với , "Thiếu gia, là trong cung tới!"

 

Vương Khải Anh trực tiếp từ ghế lên, "Cái gì?! Trong cung tới? Tìm ?"

 

Gia đinh đáp: " ! Ngài mau ch.óng về !"

 

Vương Khải Anh thuận thế ôm quyền với mấy và Cố Diệu Chi, : "Các ca ca, ăn , lát nữa bảo chưởng quầy đến nhà đòi bạc, về xem thử!"

 

Trịnh Vân Đạc mấy đồng ý, "Mau mau , chừng còn là chuyện đấy! Đến lúc đó còn tới ăn thêm một nữa!"

 

 

Loading...