Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 415: Lợi Người Lợi Mình
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:17:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục ma ma trao cho nàng một ánh mắt kỳ quái, bản Tô Cửu Nguyệt còn chút hiểu .
Liền Lục ma ma thở dài một tiếng, : "Ngươi tuổi còn nhỏ, nơi hẻo lánh, ngươi rõ cũng là chuyện bình thường. Tống Khoát tướng quân những năm quả thực thất lạc một , lúc đó quân địch uy h.i.ế.p, cha ngài vì bách tính đành nén đau thương dứt bỏ đứa con của . Cuối cùng vì bảo vệ bờ cõi, hai vợ chồng bọn họ cũng đều lượt qua đời."
Tô Cửu Nguyệt xong cũng giật , nàng thật sự ngờ Tống Khoát mà thế thê t.h.ả.m như ?
Lại ý tứ của Lục ma ma, lúc của rơi tay kẻ địch? Vậy còn thể sống sót ?
Bản Tô Cửu Nguyệt cũng dám khẳng định, nàng vội vàng hỏi: "Vậy nên của ? Đã tìm về ?"
Lục ma ma thở dài một tiếng, lắc đầu: "Chuyện tìm về ? Rơi tay kẻ địch, nếu thể giữ thây thì là may mắn lắm ."
Chút hy vọng trong lòng Tô Cửu Nguyệt triệt để tan biến: "Thật đáng thương."
Lục ma ma nàng thực là ngóng xem Tống Thư Ngôn khả năng là của Tống Khoát , chỉ thấy nàng hỏi Tống tướng quân, trong lòng còn chút lo lắng.
Ngô gia đối xử với cô con dâu quả thực tồi, nàng sẽ là trúng Tống tướng quân chứ?
Cũng , Tống tướng quân tuổi trẻ tài cao, trong nhà cao đường, điều trong mắt nhiều đều là rể hiền tuyệt giai .
Còn về vị cô gia từng gặp mặt của bà, cho dù thể thi đỗ Cửu nhân cũng từ tầng ch.ót nhất, hơn nữa phẩm mạo cũng chắc sánh bằng Tống tướng quân.
Chuyện ...
Bà càng nghĩ càng cảm thấy Tô Cửu Nguyệt tâm tư khác, bây giờ các nàng còn đang ở Ngô gia, loại tâm tư thật sự nên a!
Bà cảm thấy vẫn nên uyển chuyển nhắc nhở Tô Cửu Nguyệt một câu, liền cân nhắc một lát trong lòng, mới : "Cửu Nguyệt, ma ma tuy là hạ nhân, nhưng cũng là một lòng nghĩ cho ngươi. Tống tướng quân tuy các phương diện đều tồi, nhưng cái nghề thật sự nguy hiểm. Ngươi xem , nếu vặn gặp đại thiếu gia nhà chúng , chừng còn nữa ."
Tô Cửu Nguyệt càng càng cảm thấy chút đúng, trong đầu lóe lên một tia sáng, nàng cũng chợt hiểu , nhịn bật thành tiếng: "Ma ma~ Ngài lo xa ! Ta chỉ là nghĩ Tống tướng quân bây giờ thương nặng như , cần báo tin cho nhà một tiếng ."
Lục ma ma cẩn thận đ.á.n.h giá khuôn mặt nàng một lát, thấy nàng dường như là thật sự tâm tư gì nên , lúc mới thả lỏng hơn nhiều.
"Không cần , nhà ngài cũng ai, từ nhỏ đều là do Tô đại tướng quân nuôi lớn. Chắc hẳn đại thiếu gia sai gửi thư cho đại tướng quân , chúng tiên chăm sóc cho ngài là ."
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, trong lòng cũng suy tính.
Trong thôn nhiều d.ư.ợ.c liệu, Tô Cửu Nguyệt đến nhà đại phu lang băm mới tìm chút d.ư.ợ.c liệu mang về nhà.
Cùng với d.ư.ợ.c liệu còn trong nhà sắc lên, tiên đổ cho một bát, đích cưỡi ngựa một chuyến đến trấn Ngưu Đầu, bốc t.h.u.ố.c cho Tống Khoát.
Nàng mới bước tiệm t.h.u.ố.c, liền thấy bên ngoài nhiều phụ nhân xách những bọc lớn xác ve sầu đến đổi tiền, mắt nàng sáng lên, đột nhiên cảm thấy cũng chủ ý .
Nàng xách theo d.ư.ợ.c liệu bốc xong, mới về đến nhà, liền thẳng đến phòng chính của Lưu Thúy Hoa.
"Mẹ! Mẹ! Mẹ nhà ! Con chuyện lớn bàn bạc với !"
Giọng của Lưu Thúy Hoa từ trong bếp truyền : "Ở đây !"
Tô Cửu Nguyệt vội vàng chạy về phía nhà bếp, cửa buột miệng thốt : "Mẹ, con chuyện lớn với !"
Lưu Thúy Hoa đang thái mỏng thịt sói g.i.ế.c hôm qua, nàng , ngẩng đầu nàng một cái, mới : "Chuyện lớn gì a? Cứ ồn ào như , còn tưởng là nhà cháy đấy!"
Tô Cửu Nguyệt ngại ngùng : "Mẹ, chuyện chẳng còn cần ủng hộ con !"
Lưu Thúy Hoa dứt khoát bỏ con d.a.o trong tay xuống, trực tiếp hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì? Con cứ thẳng là , cũng đoán a!"
Tô Cửu Nguyệt lúc mới buột miệng thốt : "Phương t.h.u.ố.c và thủ trát sư phụ để con đều xem gần xong , là chúng cũng bày một sạp hàng bên ngoài khám bệnh miễn phí ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-415-loi-nguoi-loi-minh.html.]
"Khám bệnh miễn phí?" Lưu Thúy Hoa vẻ mặt kinh ngạc.
Tuy rằng bà luôn cảm thấy con dâu lợi hại, nhưng trong mắt bà, Cửu Nha vẫn là một đứa trẻ lớn, thể độc đương nhất diện ?
Tô Cửu Nguyệt kiên định gật đầu: "Sư phụ , những thứ giấy cuối cùng vẫn là nông cạn, con bắt mạch cho , dần dần sẽ hiểu nhiều hơn."
Lưu Thúy Hoa cảm thấy nàng đúng, nhưng trong lòng vẫn chút lo lắng: " nếu gặp nghi nan tạp chứng thì ?"
Có một lời bà , nhưng bà lớn chừng tuổi , nào mà từng gặp qua a? Nếu thật sự chữa bệnh tật gì cho , đối phương tuyệt đối sẽ quậy cho long trời lở đất.
Tô Cửu Nguyệt : "Con chỉ chữa những bệnh nắm chắc, nếu thật sự gặp những nghi nan tạp chứng đó, thì bảo bọn họ tìm cao minh khác."
Tô Cửu Nguyệt thấy chồng gì, nàng tiếp tục : "Chúng thể bảo bọn họ hái thảo d.ư.ợ.c từ trong núi đến gán tiền khám bệnh, đến lúc đó bán thảo d.ư.ợ.c là , cũng coi như là tạo phúc cho dân. Mẹ đúng ?"
Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của con dâu nhà , Lưu Thúy Hoa cũng lời từ chối.
" đúng đúng, Cửu Nha nhà gì cũng đúng!"
Mắt Tô Cửu Nguyệt cong lên, vui vẻ cực kỳ: "Vậy là đồng ý ?"
Lưu Thúy Hoa mím môi ừ một tiếng, trong lòng nghĩ cùng lắm thì gặp những kẻ thích càn quấy vô lý thì cãi thôi, Lưu Thúy Hoa bà sợ ai?!
Tô Cửu Nguyệt tiên sắc t.h.u.ố.c bốc về, liền chuẩn đồ đạc dùng để bày sạp ngày hôm .
Ngay tại đầu thôn phía tây của bọn họ, bày biện bàn ghế của , cùng với sọt đựng thảo d.ư.ợ.c cho ngay ngắn.
Lục tục dân làng ngang qua mặt nàng, động tác của nàng cũng thật sự tò mò, liền hỏi một câu: "Vợ Tích Nguyên, cháu đang gì ?"
Tô Cửu Nguyệt : "Cháu bày sạp khám bệnh miễn phí, hương nếu chỗ nào thoải mái thể đến để cháu bắt mạch cho!"
Dân làng rộ lên, đầy vẻ tin: "Cháu từ khi nào bản lĩnh ?"
"Lúc theo sư phụ học một thời gian, tự nghiên cứu y thư hơn nửa năm."
"Dô! Vợ Tích Nguyên cũng chữ ? đại phu ai là ."
...
Hương mồm năm miệng mười, tóm chính là giữ thái độ hoài nghi.
Tống Thư Ngôn cũng Tô Cửu Nguyệt biện minh hai câu: "Tống tướng quân đều còn đang ở nhà chúng để Cửu Nguyệt tỷ tỷ chữa trị đấy, tin chứ!"
Có lẽ là câu , thật sự khiến chút d.a.o động, liền : "Vợ Tích Nguyên, khám bệnh miễn phí của cháu thu tiền thế nào?"
Tô Cửu Nguyệt đợi chính là câu , nàng với : "Mọi lấy d.ư.ợ.c liệu đào từ núi đưa cho cháu gán tiền khám bệnh là , câu nệ bao nhiêu, bộ xem tâm ý của hương ."
Vừa thu tiền, lập tức rục rịch thử.
Một đại nương , xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bàn của nàng, còn chìa cổ tay , : "Vợ Tích Nguyên, cháu xem giúp , gần đây luôn đau đầu, ngủ bao nhiêu cũng thấy đỡ."
--
Tác giả lời :
[Tích Nguyên: Nghe nương t.ử cõng ngóng nam nhân khác?]