Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 412: Không Chứa Nổi
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:17:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Phú Quý cũng ở một bên hút tẩu t.h.u.ố.c, nghĩ đến chuyện sói thù dai, trong lòng cũng đang phát sầu.
"Tướng quân, nếu chúng đến thì ? Chút của thôn chúng là đối thủ a!"
Nhạc Khanh Ngôn an ủi: "Những súc sinh thông minh, tổn thất nhiều sói như ở thôn chúng , ước chừng sẽ tới nữa . Chỉ là núi cũng cẩn thận, đừng để đụng đám súc sinh đó."
Dương Phú Quý nghĩ cũng đúng, nhiều sói như đều bọn họ thịt , chắc hẳn chúng cũng ngu xuẩn đến thế.
Ông chỉ cảm thấy rộng mở trong lòng, hai tiếng: "Ngài đúng, nếu tráng đinh trong thôn chúng trở về, chúng tới nữa cũng chẳng qua chỉ là thêm hai đĩa thức ăn cho hương mà thôi."
Lưu Thúy Hoa cũng nhịn rộ lên: "Thôn trưởng, khẩu khí của ngài khỏi chút quá lớn ! Hôm nay nhà ít đồ đạc đều phá hỏng , cái khác, ít bàn ghế và cổng lớn hỏng cũng để chúng sửa sang chứ?"
Dương Phú Quý lời của bà kéo tầm mắt, ông rít một t.h.u.ố.c, tiếp tục : "Đó là đương nhiên."
Ông về phía hương , : "Hôm nay nếu Ngô gia, những chúng thể sống sót thật đúng là khó . Tổn thất của Ngô gia cũng thể chỉ để tự chịu, theo thấy chúng tiền xuất tiền, tiền xuất lực, sửa sang cổng lớn và tường vây của Ngô gia cho , thấy ?"
Trong sân vẫn còn ngửi thấy chút mùi m.á.u tanh, dường như đang nhắc nhở bọn họ nơi trải qua trận gió tanh mưa m.á.u gì.
Nhà Đại Tiến đầu tiên gật đầu: "Đó là đương nhiên, lập tức bảo lão già nhà theo lên núi đào bùn đỏ !"
Tường nhà Ngô gia là dùng đất và rơm rạ cùng với nước gạo nếp trộn lẫn thành gạch đất, để cho mắt, bọn họ còn lên núi đào bùn đỏ trát một lớp bên ngoài.
Bây giờ móng vuốt sói cào đến mức còn hình thù gì nữa, cho nên Đại Tiến mới như .
Có bày tỏ thái độ, những khác cũng lập tức hùa theo : "Ta đầu thôn đào chút đất về, thu dọn sân và cửa nhà Ngô gia."
Bây giờ trời cũng nóng , những vết m.á.u dễ thu hút côn trùng đấy!
Thôn trưởng thấy tự sắp xếp , liền cũng thêm gì nữa, chỉ gật đầu đồng ý: "Thành! Cứ như !"
Đến cuối cùng, hương mồm năm miệng mười xong , ông mới điểm danh thợ mộc trong thôn, với : "Khải t.ử, cổng lớn của Ngô gia ngươi xem một chút, cho bằng phẳng, quét mực nước, mực nước trong nhà vẫn còn một ít, lát nữa lấy cho ngươi."
Hạ Khải cũng đáp một tiếng, Dương Phú Quý lúc mới xua tay: "Được , đều việc , sớm thu dọn những tàn cuộc , đừng để thu hút côn trùng tới."
Hương mỗi chia một ít thịt sói, liền xách về nhà.
Lục ma ma tiến lên hành lễ với Nhạc Khanh Ngôn, Thu Nguyệt cũng hùa theo gọi một tiếng: "Đại thiếu gia!"
Nàng mới tới đây mấy ngày, mà gặp chuyện như , thật sự dọa nàng sợ c.h.ế.t khiếp.
Bây giờ thấy đại thiếu gia, liền giống như thấy của .
Nhạc Khanh Ngôn Thu Nguyệt là ai, Lục ma ma coi như là lớn lên từ nhỏ, đối với Lục ma ma vẫn vô cùng tôn kính.
Hắn hành lễ với Lục ma ma, Lục ma ma nghiêng chỉ nhận nửa cái lễ của .
Nhạc Khanh Ngôn hiếm khi thấy trong phủ , trong lòng cũng vô cùng thiết, liền hỏi: "Lục ma ma, bà ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-412-khong-chua-noi.html.]
Lục ma ma thấy khách sáo với , liền cũng mím môi : "Hai vị tẩu tẩu của cô nãi nãi thai, phu nhân bảo qua đây giúp đỡ an thai."
Nhạc Khanh Ngôn nghĩ đến và đều coi như là do Lục ma ma lớn lên, khẽ vuốt cằm: "Vậy thì thật sự là vất vả cho Lục ma ma ."
Lục ma ma còn lên tiếng, Thu Nguyệt giành : "Ma ma thật sự là vất vả lắm đấy! Ở đây ăn ngon ngủ yên, tối qua mà còn gặp bầy sói, thật sự là dọa c.h.ế.t !"
Mặt Lục ma ma đen , lập tức ngắt lời nàng : "Câm miệng!"
Nhạc Khanh Ngôn theo bản năng liếc một cái, liếc chồng nàng một cái, trong lòng chỉ hận thể ném nha mắt ngoài cho sói ăn.
Nhà bọn họ nhận thích là vì kết thiện duyên, cũng quả thực là mẫu trúng Cửu Nguyệt , chứ vì kết thù.
Thu Nguyệt ngậm miệng , Lục ma ma cũng nha đầu là giữ nữa , thở dài một tiếng, : "Ngươi hầu hạ bên cạnh cũng hai ba năm , tự hỏi vẫn là dạy dỗ ngươi. Nếu ngươi ở đây thoải mái, thì về phủ ."
Thu Nguyệt lời , giật nảy , lập tức quỳ xuống mặt bà: "Ma ma, ngài thể đuổi a! Thu Nguyệt , ngài bảo thế nào, liền thế đó, tuyệt đối sẽ càn nữa."
Nàng vốn dĩ là Nhạc phủ mua về hầu hạ Lục ma ma, nếu Lục ma ma cần nàng nữa, thì tiếp theo nàng thể ở Nhạc phủ còn là một vấn đề.
Lục ma ma đồng ý, nếu ở trong phủ bọn họ, lẽ bà cũng liền tha thứ cho nàng .
bây giờ đang ở Ngô gia, bà bắt buộc bày tỏ thái độ.
Để Thu Nguyệt trở về chính là thái độ của bà, như Ngô gia mới cho rằng chỉ là nha bên quy củ, Nhạc phủ cũng nửa điểm coi thường bọn họ.
"Ngươi vẫn là trở về , cũng cần hầu hạ, ở đây sống thoải mái. Trước cũng lớn lên ở nông thôn, ở đây sống vô cùng thoải mái."
Thu Nguyệt hầu hạ Lục ma ma nhiều năm, sắc mặt bà là chuyện chắc chắn là thể thương lượng nữa .
Nàng vội vàng về phía Nhạc Khanh Ngôn, để đại thiếu gia giúp hai câu.
Nhạc Khanh Ngôn cứ như thấy, trực tiếp : "Lát nữa sẽ phái đưa nàng về cho mẫu , loại nha lớn nhỏ, coi tôn ti gì , Nhạc gia chứa nổi!"
Thu Nguyệt quỳ mặt đất dập đầu, trong lòng hối hận thôi, nhưng Lục ma ma và Nhạc Khanh Ngôn mặt ở đó đều ai để ý đến nàng .
Lục ma ma còn hồn hành lễ với Lưu Thúy Hoa, : "Lão tẩu t.ử ngàn vạn đừng để trong lòng, ở đây sống ! Tối qua xảy chuyện đó, chắc hẳn cũng nghỉ ngơi , hôm nay bữa sáng cho chúng nhé?"
Ngô gia vốn dĩ là gia đình nông thôn, Nhạc phu nhân bảo qua đây giúp đỡ, là thật sự đến giúp đỡ, chứ đưa một vị tổ tông đến cho Ngô gia. Lúc các nàng nếu hòa nhập Ngô gia, thì bắt buộc giống như bọn họ, việc gì cũng mới .
Lưu Thúy Hoa tự nhiên cũng sẽ thật sự để bà nấu cơm, lời cũng thiết rộ lên: "Sao thể như ! Ma ma tối qua dọa sợ ? Hôm nay bà cũng nghỉ ngơi cho khỏe, nấu cơm gì đó, và con dâu !"
Oan đầu nợ chủ, vị ma ma thái độ đối với nhà bọn họ luôn , chỉ Thu Nguyệt là gì.
Bây giờ Lục ma ma xử lý Thu Nguyệt , bọn họ cũng cần thiết so đo với một tiểu nha đầu.
Nhạc Khanh Ngôn sai đưa Thu Nguyệt về cho , còn xử lý thế nào, đó chính là chuyện của .