Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 409: Cáo Mượn Oai Hùm
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:17:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chúng thuyết phục thôn trưởng thế nào đây?" Lưu Thúy Hoa hỏi.
Đang yên đang lành với thôn trưởng là sói sắp thôn? Ai mà tin chứ?
Hơn nữa năm nào chẳng vài con sói thôn? Mọi đều quen , tự đóng cửa sống qua ngày là .
nếu bầy sói thôn, khoan hãy đến tổn thất gia cầm gia súc của các hộ gia đình, nếu trời sáng chúng vẫn thì ?
Trong đầu Tô Cửu Nguyệt rối bời, nhưng nhanh nàng trấn tĩnh .
Thời gian của các nàng còn nhiều nữa, nếu còn chậm trễ, e là thật sự kịp nữa .
Nàng vuốt suy nghĩ trong lòng, liền với Lưu Thúy Hoa: "Mẹ, bên phía thôn trưởng cứ để con , con sẽ thuyết phục ông ."
Lưu Thúy Hoa chút lo lắng nàng: "Cửu Nha, con... định cho ông chuyện mơ ?"
Chuyện mơ nếu thật sự ngoài, e rằng nhà bọn họ sẽ thật sự ngày nào yên . cho dù là , bà cũng thật sự thể trơ mắt chỗ c.h.ế.t.
Tô Cửu Nguyệt trao cho bà một ánh mắt an tâm: "Mẹ, yên tâm, chuyện mơ con sẽ cho khác ."
Lưu Thúy Hoa vẻ mặt nghi hoặc: "Vậy con định thuyết phục thôn trưởng thế nào?"
Tô Cửu Nguyệt toét miệng : "Chẳng còn thể cáo mượn oai hùm ? Mẹ cứ chờ xem là , con nhất định thể thuyết phục thôn trưởng."
Lưu Thúy Hoa cũng hiểu cáo mượn oai hùm mà nàng là gì, nhưng thấy nàng tự tin tràn đầy như , liền để nàng khỏi cửa.
Tô Cửu Nguyệt lập tức tìm thôn trưởng, mà tiên cưỡi Hồng Hồng ngoài một chuyến, ước chừng thời gian xấp xỉ , mới đến nhà thôn trưởng.
"Thôn trưởng! Thôn trưởng nhà ?!" Tô Cửu Nguyệt mới bước cửa lớn tiếng gọi.
Dương Phú Quý đang bóc vỏ quả óc ch.ó ở hậu viện, thấy tiếng gọi của nàng liền đáp một tiếng: "Ai tới đó?"
Tô Cửu Nguyệt theo âm thanh tìm tới, liền thấy ông đang một chiếc ghế đẩu nhỏ, mặt đất đầy vỏ quả óc ch.ó.
Dương Phú Quý thấy là Tô Cửu Nguyệt tới, mặt cũng mang theo chút ý : "Thì là vợ Tích Nguyên, cháu tới đây?"
Tô Cửu Nguyệt sốt ruột : "Thôn trưởng, cháu đến chỗ nghĩa , gần đây quanh khu vực chúng bầy sói xuất hiện, nghĩa bảo thôn chúng cũng nên chuẩn từ sớm."
Nàng một tiếng nghĩa hai tiếng nghĩa , ngược khiến Dương Phú Quý nhớ tới thanh niên đến giúp thôn bọn họ thu hoạch lúa mì mấy ngày hôm đó, còn là một vị tướng quân đấy!
Cô con dâu nhà lão Tam Ngô gia thật đúng là phúc khí! Ông thầm cảm thán trong lòng.
"Có thật ?" Dương Phú Quý xác nhận một nữa.
Tô Cửu Nguyệt nghĩ tới cảnh tượng trong mơ, bao nhiêu đôi mắt xanh lè, còn tiếng sói tru nối tiếp ...
Nàng nhịn rùng một cái: "Tự nhiên là thật , cháu còn thể lừa ngài ? Nghe là trong núi xảy chuyện gì đó, bầy sói mới xuống núi."
Thấy Dương Phú Quý nhíu mày, cũng lời nào, Tô Cửu Nguyệt càng thêm sốt ruột: "Thôn trưởng, tục ngữ đúng, chuẩn thì lo họa về a!"
Dương Phú Quý lúc mới tán đồng gật đầu: "Cũng là cái lý ."
Nói xong ông liền trực tiếp dậy, ném đôi găng tay đang đeo xuống đất, với Tô Cửu Nguyệt: "Đi, gọi sân, cứ chuyện !"
Tô Cửu Nguyệt từng nhà gọi , đồng việc , nàng cũng bỏ qua, cưỡi ngựa gọi từng một.
Hai khắc đồng hồ , tất cả những còn trong thôn mới tập trung ở sân.
Đây là một bãi đất trống ở giữa thôn, dùng để đập lúa, buổi tối mùa hè cũng đây hóng mát.
Dương Phú Quý những già yếu bệnh tật còn trong thôn, cũng nhịn thở dài một tiếng.
May mà sửa hồ chứa nước chỉ cần ba mươi tuổi, nếu lúc thật đúng là mấy thể giúp việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-409-cao-muon-oai-hum.html.]
Ông hắng giọng, một tảng đá lớn, hét lớn với : "Hôm nay tướng quân truyền lời cho chúng , gần thôn bầy sói xuất hiện, gần đây cố gắng đừng khỏi thôn. Để phòng ngừa sói thôn, thôn chúng cũng luân phiên gác đêm."
Nói đến đây ánh mắt ông quét qua khuôn mặt của tất cả , thấy ai phản đối, mới tiếp tục phân phó: "Chúng bốn một ca, hai ở đầu thôn phía tây, hai ở đầu thôn phía đông. Không phân biệt nam nữ đều gác đêm! Nhân thủ trong thôn đủ, năm mươi tuổi, mười lăm tuổi thì cần luân phiên, còn mấy bà bầu trong thôn, cũng cần theo chịu tội."
Tô Cửu Nguyệt tính toán tuổi tác của , mà tránh nàng, hai vị tẩu tẩu của nàng cũng đến lượt.
Mọi bầy sói sắp đến đều sợ hãi a, một con sói dọa , huống hồ là bầy sói.
Liền hét lên: "Thôn trưởng! Ngài thế nào, chúng liền thế đó! Đều theo ngài!"
"Thôn trưởng, vợ nhà nhát gan, thể gác đêm nàng ?"
"Ta gác đêm !"
...
Dương Phú Quý vươn tay ấn ấn trong trung, đám đông ồn ào lập tức yên tĩnh .
"Có thể , chúng bắt đầu luân phiên từ nam nhân , nếu đến lúc đó báo với một tiếng là , bắt đầu từ nhà Cương T.ử ở đầu thôn phía đông ! Luân phiên từng nhà một, nam nhân luân phiên xong đổi sang nữ nhân."
Nói xong ông tiếp tục phân phó: "Đám súc sinh sợ lửa, mỗi nhà lấy một ít củi lửa, đều chất ở đầu thôn. Hai gác đêm cầm đuốc, nếu sói đến, liền lập tức nhóm lửa ."
"Thôn trưởng, nhà còn cung, chỉ là tên còn nhiều!"
"Tìm mấy giúp vót, trong thôn ai cung đều chuẩn sẵn, thì về nhà mài cuốc và chĩa sắt nhà , thể để xảy sai sót trong lúc quan trọng !"
...
Sau khi đám đông giải tán, Yêu Muội kéo Tô Cửu Nguyệt , chút áy náy với nàng: "Vợ Tích Nguyên, thật sự xin nhé, hôm nay e là chúng ."
Tô Cửu Nguyệt nàng , ngược chút ngại ngùng.
Nàng nắm lấy tay Yêu Muội, với nàng : "Chẳng qua chỉ là miếng ăn, quan trọng bằng mạng sống ! Tẩu t.ử lời thật khiến hổ, đều ăn của tẩu một hũ nhộng ve sầu ."
Yêu Muội cũng rộ lên: "Đợi qua đợt sóng gió , chúng !"
"Được!" Hai cứ như quyết định.
.
Người trong thôn đều cho rằng bầy sói sẽ đến sớm như , e là bọn họ gác mấy đêm.
ai ngờ, hai cha con Cương T.ử đang hút t.h.u.ố.c lào tán gẫu ở đầu thôn phía tây, đột nhiên liền thấy một tiếng sói tru.
Bàn tay cầm tẩu t.h.u.ố.c của cha Cương T.ử run lên, lông mày lập tức nhíu .
Ông ngước mắt về phía con trai : "Cương Tử, con thấy chứ?"
Dương Cương cũng vẻ mặt ngưng trọng, gật đầu: "Nghe thấy , là tiếng sói tru."
lúc , một tiếng sói tru truyền đến, cha Cương T.ử lập tức phản ứng , giục con trai : "Mau! Mau châm lửa!"
Dương Cương trong tay vẫn còn cầm đuốc, lập tức châm lửa đống củi mang tới.
Củi khô lửa bốc, trong chốc lát lửa cháy lên.
Ánh lửa ngút trời, bọn họ mới rõ từng con từng con sói ở phía xa, hai đàn ông trưởng thành đều hẹn mà cùng rùng một cái: "Mau! Mau gọi !"
--
Tác giả lời :
[Bấm giục chương đó sẽ hiện một đoạn video ngắn, ngày mai thể thêm món mặn thì xem các tỷ ... Ám chỉ điên cuồng~~]