Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 402: Của Ta Đẹp Hơn

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:17:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay đúng dịp Tết Đoan Ngọ, tuy rằng mặt trời sắp lặn, đường bên ngoài vẫn tấp nập đông đúc.

 

Hai tay trong tay phố, những bán hàng rong thỉnh thoảng cất tiếng rao hàng.

 

Ngô Tích Nguyên dọc theo con đường, chợt ghé sát tai Tô Cửu Nguyệt, thấp giọng với nàng: "Nương t.ử, túi thơm của bọn họ đều bằng của ."

 

Ngô Tích Nguyên cũng thật sự quá nể mặt: " , nương t.ử là lợi hại nhất."

 

Trong lúc hai chuyện, vặn thấy một sạp nặn kẹo đường, Ngô Tích Nguyên lập tức kéo Tô Cửu Nguyệt sáp tới.

 

"Lão sư phụ, thể nặn một con thỏ nhỏ ? Nương t.ử thích." Ngô Tích Nguyên .

 

Thực cũng hẳn là Tô Cửu Nguyệt thích, mà là trong mắt Ngô Tích Nguyên, Tô Cửu Nguyệt chính là một con thỏ nhỏ mềm mại đáng yêu như .

 

Lão sư phụ vốn dĩ định dọn hàng về, thấy hai trẻ tuổi dung mạo xuất chúng dắt tay tới, chắc hẳn là hai vợ chồng.

 

Ông : "Chỉ là một con thỏ nhỏ thôi, gì khó ?"

 

Ngô Tích Nguyên tiếp tục hỏi: "Nặn một con thỏ nhỏ bao nhiêu tiền?"

 

"Ba đồng tiền lớn."

 

Ngô Tích Nguyên sảng khoái sờ soạng lấy ba đồng tiền lớn đưa cho lão sư phụ, dặn dò: "Ngài nặn cho một chút nhé."

 

Lão sư phụ cũng : "Đó là đương nhiên, phu nhân ngài dung mạo xinh như , nếu nặn , lão hủ cũng ngại bán cho hai vị."

 

Tô Cửu Nguyệt vốn định tự trả tiền, nhưng thấy Ngô Tích Nguyên móc tiền , nàng mím môi, trong lòng vui vẻ ngọt ngào.

 

Hai mới sạp hàng nhỏ một lát, thêm ít tới mua kẹo đường.

 

Tay nghề của lão sư phụ cũng thật sự , kẹo đường nặn sống động như thật, chỉ là nặn tỉ mỉ như , khó tránh khỏi động tác chậm nhiều.

 

Một bé trai sạp hàng, vì vóc dáng thấp bé, căn bản thấy kẹo đường lão sư phụ đang nặn tay, chỉ thể thấy con hổ nhỏ bên hông Ngô Tích Nguyên.

 

Con hổ nhỏ trông hung dữ, nhưng vô cùng ngốc nghếch đáng yêu, bé cảm thấy hơn của nhiều, liền vươn tay chọc một cái móng vuốt của con hổ nhỏ.

 

Hành động lập tức Ngô Tích Nguyên phát hiện, cúi đầu , liền thấy đứa bé lén lút giấu bàn tay chuyện lưng.

 

Ngô Tích Nguyên cũng vờ như thấy, tiếp tục ngẩng đầu xem lão sư phụ nặn thỏ.

 

qua bao lâu, cảm giác đứa bé chạm con hổ nhỏ của , cúi đầu nhíu mày đứa bé: "Nhóc con, ngoan nhé."

 

Lời của khiến Tô Cửu Nguyệt và mẫu của đứa bé cũng thấy, bọn họ đồng loạt sang.

 

Đứa bé đối diện với ánh mắt của Ngô Tích Nguyên hề né tránh: "Đại ca ca, tại con hổ nhỏ của như ?"

 

Ngô Tích Nguyên trao cho bé một ánh mắt tán thưởng con mắt , mới nhếch khóe môi : "Đó là do nương t.ử cho , đương nhiên là ."

 

Tô Cửu Nguyệt ở bên cạnh kéo kéo vạt áo Ngô Tích Nguyên, đối diện với một đứa trẻ cũng thể khoe khoang chứ?

 

Đứa bé vẻ mặt hâm mộ : "Oa, thích thật, cũng nương t.ử."

 

Lão sư phụ nặn kẹo đường cũng lời trẻ con của bé chọc : "Tiểu gia hỏa, tuổi còn nhỏ như nhớ thương nương t.ử ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-402-cua-ta-dep-hon.html.]

 

Nói xong liền ngẩng đầu mẫu của đứa bé một cái, với nàng: "Ngươi về nhà mau ch.óng định hôn ước từ bé cho đứa trẻ ! Ha ha ha."

 

Mẫu bé cưng chiều con trai một cái, mới vươn tay xoa xoa chỏm tóc đầu con trai, an ủi: "Bảo Nhi ngoan, đợi về nhà, nương cũng cho Bảo Nhi một cái."

 

Đứa bé tên Bảo Nhi lắc đầu: "Nương, bằng của đại ca ca! Con cái của đại ca ca."

 

Ngô Tích Nguyên vội vàng vươn tay tháo túi thơm xuống, nhét trong n.g.ự.c : "Đây là nương t.ử của đại ca ca , thể cho khác , đợi lớn lên, tự nhiên cũng sẽ nương t.ử cho ."

 

ai ngờ Bảo Nhi về phía Tô Cửu Nguyệt, nghiêng đầu hỏi nàng: "Tỷ tỷ, tỷ là nương t.ử của đại ca ca ?"

 

Tô Cửu Nguyệt chỉ cảm thấy xung quanh đều đang , mặt nàng nóng lên, rốt cuộc vẫn gật đầu: "Ừm."

 

Mắt Bảo Nhi sáng rực: "Vậy con hổ nhỏ là do tỷ tỷ ?!"

 

Tô Cửu Nguyệt vẫn đỏ mặt gật đầu, Bảo Nhi càng vui mừng hơn: "Tỷ tỷ, tỷ nương t.ử của !"

 

Người xung quanh đều ha hả, chỉ trừ Ngô Tích Nguyên một đen mặt: "Không , nàng là nương t.ử của , thể cướp với !"

 

Bảo Nhi : "Chúng thi đá cầu, ai thắng thì là nương t.ử của đó!"

 

Xung quanh vang lên một trận vang, Tô Cửu Nguyệt dần dần cũng cảm thấy thú vị, còn hổ như lúc đầu nữa.

 

Mẹ Bảo Nhi thấy vội vàng vỗ con một cái: "Đừng bậy, thể cướp nương t.ử với đại ca ca . Con thích con hổ nhỏ, nương về cho con, đảm bảo giống y hệt của đại ca ca."

 

Bảo Nhi lúc mới thỏa hiệp, đúng lúc con thỏ nhỏ của Tô Cửu Nguyệt cũng nặn xong.

 

Nàng vui vẻ cầm kẹo đường theo Ngô Tích Nguyên, loáng thoáng còn thể thấy tiếng Bảo Nhi phía : "Nương, lớn thì ăn kẹo đường ? Sao tỷ tỷ còn ăn ?"

 

Tô Cửu Nguyệt: "..."

 

Ngô Tích Nguyên mím môi khẽ, ngón trỏ và ngón cái véo véo phần thịt mềm hổ khẩu của nàng, dịu dàng : "Bởi vì trong lòng , nàng vĩnh viễn đều là cô bé của ."

 

Tô Cửu Nguyệt vui mừng khôn xiết, đưa con thỏ nhỏ của đến bên miệng : "Chàng cũng ăn ."

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Nàng tự ăn ."

 

Hắn mới ăn kẹo đường gì đó, chỉ ăn con thỏ nhỏ là nàng thôi.

 

Hai mới hai bước, Tô Cửu Nguyệt đột nhiên dừng bước, với Ngô Tích Nguyên: "Đột nhiên ăn hoành thánh nhỏ ở quán phía nam thành."

 

Quán hoành thánh nhỏ ở phía nam thành bày bán ngay bên đường, cho phần ăn nhiều, tráng hán như Ngô Tích Nguyên cũng thể ăn gần no.

 

Tô Cửu Nguyệt vẫn là cùng chồng ăn hoành thánh nhỏ của nhà bà ở ngoài thành, ngờ bọn họ dựng một sạp hàng trong thành Ung Châu.

 

Ngô Tích Nguyên theo Tô Cửu Nguyệt hai , quả thực khẩu vị tồi, vì thế liền cùng nàng đổi hướng, định phía nam thành ăn hoành thánh nhỏ.

 

ngờ hai mới xoay hai bước, đột nhiên phía "xoảng" một tiếng truyền đến âm thanh vỡ nát.

 

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên xanh mét, liếc mắt lên lầu, vặn thấy nửa sườn mặt quen thuộc.

 

Sắc mặt Tô Cửu Nguyệt cũng khó coi, kéo tay Ngô Tích Nguyên lên lầu: "Đi, chúng lên đó xem thử, rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật ném chậu hoa xuống lầu!"

 

 

Loading...