Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 359: Dữ Tử Đồng Bào
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:15:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến nữ nhân của mặc y phục của , chút tính chiếm hữu của Mục Thiệu Linh lập tức thỏa mãn.
Hắn mím môi : "Cũng ."
Tô Di tuy trong nữ t.ử cũng coi như là dáng cao ráo, nhưng so với Mục Thiệu Linh vẫn thấp một chút, y phục của mặc nàng luôn phần rộng rãi.
Bản Tô Di thêu thùa , việc sửa y phục đương nhiên rơi tay Hạ Hà.
Hạ Hà thắp đèn chong đèn suốt một đêm, sáng sớm hôm đưa cho Tô Di mặc thử, lớn nhỏ vặn.
Tô Di hưng phấn chạy tìm Mục Thiệu Linh: "Thế nào? Cũng chứ? Đây chính là 'Khởi vô y, dữ t.ử đồng bào' (Ai bảo áo, cùng mặc chung áo với ) trong truyền thuyết ?"
Mặt Mục Thiệu Linh đen , ai đồng bào với nàng, chỉ cùng nàng chung giường!
Y phục trang sức của Vương gia phần lớn đều quy chế, nàng chọn một chiếc ngọc quan bằng bạch ngọc mấy bắt mắt đội lên cho , đó ghé cái đầu nhỏ đến mặt Mục Thiệu Linh, để khen.
"Đẹp ? Có hơn đội ?"
Mục Thiệu Linh vẻ mặt bất đắc dĩ, chỉ đành thuận theo ý nàng khen: "Đẹp, phong thần tuấn lãng, phong quang tễ nguyệt."
Tô Di vui vẻ vô cùng: "Sáng nay uống nước mật ong ? Sao miệng ngọt như ?"
Mục Thiệu Linh môi nàng, ánh mắt tối sầm : "Có uống , nàng nếm thử chẳng sẽ ?"
Tô Di tuy ngày thường vô tư lự, nhưng lời của thốt , vẫn thành công khiến nàng đỏ mặt: "Nói bậy bạ gì đó! Không thèm để ý nữa! Ta ngoài!"
Mục Thiệu Linh vội vàng đuổi theo: "Nàng ? Ta cùng nàng?"
"Ta lúc hẻm Toại An quán Bát Đại Oản ăn ngon, vẫn luôn từng , hôm nay nhất định nếm thử." Tô Di tự ngoài.
"Ta đưa nàng ."
Mục Thiệu Linh dẫu cũng là một Vương gia, trong kinh thành khuôn mặt của chính là biển hiệu vàng, quán đến cho dù kín chỗ, chỉ cần đến thì chắc chắn sẽ chỗ.
Chưởng quỹ của Tụ Hiền Lầu đích đón: "Vương gia ngài đến , tiểu điếm thật là vẻ vang cho kẻ hèn a! Mời ngài lên lầu hai! Đã giữ nhã gian cho ngài ."
Mục Thiệu Linh ừ một tiếng, cất bước lên lầu.
Tô Di là một đại gia khuê tú, cộng thêm lâu trong kinh thành. Cửa tiệm trang trí đặc biệt nhã nhặn, nàng tò mò ngó xung quanh, một phút cẩn thận liền giẫm vạt áo, lảo đảo suýt chút nữa ngã sấp xuống.
Mục Thiệu Linh nhanh tay lẹ mắt tóm lấy nàng, bất đắc dĩ xót xa trách mắng: "Đi đường đừng lung tung, cẩn thận kẻo ngã."
Tô Di bĩu môi, lập tức nghiêm mặt: "Biết ."
Hai lên lầu, khách khứa lầu mới , ríu rít bàn tán.
"Vị tiểu công t.ử là ai ? Sao lạ mặt thế?"
"Lạ mặt thì tính là gì, ngươi hãy xem thái độ của Yến Vương đối với kìa, những năm nay Yến Vương từng cho ai sắc mặt ?"
" ! Giọng điệu chuyện , dịu dàng đến mức suýt chút nữa tưởng nhận nhầm ."
"Có khi nào là trong lòng của Yến Vương ?"
"Ngươi bệnh ?! Không thấy tiểu công t.ử là đàn ông ?!"
"Đàn ông thì ? Vị chính là Vương gia, ngài trúng ai thì đó là vinh hạnh của kẻ đó, ai còn dám một chữ ?"
"Vậy ngài còn đính hôn với Tô đại tiểu thư?"
"Hoàng mệnh khó cãi mà! Hoàng thượng đều ban hôn , còn thể ? Cũng thể kháng chỉ tuân a!"
"Haizz! Tội nghiệp cho Tô đại tiểu thư!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-359-du-tu-dong-bao.html.]
...
"A chắt!" Tô Di che mặt hắt một cái.
Mục Thiệu Linh vẻ mặt căng thẳng: "Sao ? Bị cảm lạnh ?"
Đêm qua đột nhiên đổ chút mưa, nửa đêm về sáng còn lạnh, Quan Hoài Viễn còn đến đóng cửa sổ cho .
Tô Di lắc đầu: "Ta , ước chừng là cha đang nhắc bẩm ."
Mục Thiệu Linh thấy sắc mặt nàng bình thường, cũng chỗ nào thoải mái, lúc mới yên tâm.
Hắn : "Hôm qua sai gửi thư bình an cho nhạc phụ đại nhân , nàng tới kinh thành thì cần về nữa chứ? Bắc địa đại thắng, ước chừng nhạc phụ đại nhân cũng sắp ban sư hồi triều ."
Tô Di chớp chớp mắt: "Thật ?"
Nếu cha lâu nữa sẽ hồi kinh, nàng quả thực cần về về giày vò. nếu cha vẫn trấn thủ thành Ung Châu, thì nàng vẫn nên về thì hơn.
Bản nàng cũng cuối năm nàng sẽ gả , cha nàng chỉ một mụn con gái là nàng, nàng vẫn khi gả ở bên cạnh ông nhiều hơn.
Mục Thiệu Linh trịnh trọng gật đầu bảo đảm: "Thật!"
Hắn quyết định ngày mai lên triều sẽ tấu thỉnh phụ hoàng, để Tô đại tướng quân sớm ngày hồi triều.
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, món ăn bọn họ gọi mang lên.
Tô Di ngây thơ với : "Nếu là thật, sẽ ở kinh thành đợi cha trở về!"
.
Hôm , giờ Mão chính, các triều thần tốp năm tốp ba tới Thái Hòa Điện.
Mục Thiệu Linh phận tôn quý ngược cũng cần đến quá sớm, canh đúng giờ tới vị trí đầu quần thần, cũng là ảo giác của , luôn cảm thấy ánh mắt các vị đại nhân cứ là lạ.
Hắn còn kịp suy nghĩ nhiều, liền thấy phụ hoàng dẫn theo Quách Xuân Hải bước , lên ngai vàng cao cao tại thượng.
Tất cả triều thần đều quỳ xuống hô to: "Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Ngay đó liền thấy giọng lanh lảnh the thé của Quách Xuân Hải: "Có việc khởi tấu, việc bãi triều!"
Trâu Thanh Vân của Ngự Sử Đài là đầu tiên bước , giống như sợ giành : "Hoàng thượng, thần việc khởi tấu!"
Ngự Sử Đài chính là một đám việc gì cũng bới chút việc, là nhân vật khiến tất cả các đại thần đau đầu nhất.
Vừa thấy Trâu Thanh Vân bước , vội vàng tự kiểm điểm trong lòng, nhà những ngày dường như khá yên phận, chuyện gì chứ? Sẽ là con cháu trong nhà ở bên ngoài bậy Trâu Thanh Vân tóm chứ?
Trong lúc nhất thời ai nấy đều lo sợ bất an, ngay cả thở mạnh cũng dám.
Ai ngờ Trâu Thanh Vân Yến Vương một cái, cất cao giọng : "Thần tham Yến Vương một bản! Giữa thanh thiên bạch nhật, cùng nam t.ử dạo chơi, cử chỉ mật, thật sự chướng tai gai mắt!"
Mục Thiệu Linh đầu ông , vẻ mặt thể tin nổi.
Hắn... cùng nam t.ử dạo chơi lúc nào?! Thật là hoang đường!
"Trâu đại nhân, phàm việc gì cũng sách mách chứng, ngài cứ há miệng là như , khỏi chút đạo lý." Hắn đen mặt, lý sự đanh thép.
Trâu Thanh Vân vung ống tay áo, ôm quyền với Hoàng thượng: "Thánh thượng minh xét, ngày đó cửa Vương phủ hai tay trong tay, lẽ thấy ít. hôm qua ở Tụ Hiền Các chính là nhiều tận mắt thấy! Thần tuyệt đối ngoa!"
Mục Thiệu Linh lúc mới phản ứng ông là ai, nghĩ đến tiểu Vương phi nhà , mặt mày đều trở nên dịu dàng.
Mục Thiệu Linh ôm quyền: "Khởi bẩm phụ hoàng, hề chuyện ."
Trâu Thanh Vân lập tức phản bác: "Yến Vương, ngày đó nhiều thấy, ngài đừng thừa nhận!"