Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 356: Trăm Tuổi Trường Thọ

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:15:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Tông Nguyên giật , tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng vấn đề con nối dõi vô cùng quan trọng, liền hỏi thêm.

 

Nào ngờ, kịp mở miệng, hoàng của vội vàng hỏi: "Hoàng đại nhân, độc của hoàng thể giải ?"

 

Nhìn bộ dạng đó còn vẻ sốt ruột hơn cả chính , Hoàng Hộ Sinh cũng tình hiếm cho cảm động.

 

Từ xưa đến nay, chú bác nhà trời, ai là vì ngôi vị hoàng đế mà tranh giành đến c.h.ế.t sống , Yến Vương quan tâm đến Mục Vương như ?

 

Ông chắp tay với hai , : "Tình trạng của Mục Vương gia tuy nghiêm trọng một chút, nhưng may mà phát hiện kịp thời, gây đại họa, chuyện vẫn còn kịp."

 

Ánh mắt của Mục Tông Nguyên vẫn luôn dán c.h.ặ.t Mục Thiệu Linh, thở phào một dài, vẻ mặt cũng như nhẹ nhõm nhiều.

 

Ánh mắt của Mục Tông Nguyên vài phần kỳ lạ, hoàng của quả thực chút giống đây, giống như thật lòng mong khỏe mạnh ?

 

Ngay khi đang lấy lạ, thấy hoàng của hỏi Hoàng Hộ Sinh: "Hoàng đại nhân, cần d.ư.ợ.c liệu gì ngài cứ , sẽ cho tìm ngay!"

 

Hoàng Hộ Sinh một phương t.h.u.ố.c, vui vẻ : "Cũng d.ư.ợ.c liệu khó tìm, trong Thái Y Viện đều , lát nữa sẽ cho y nữ sắc t.h.u.ố.c mang đến cho Vương gia."

 

Mục Thiệu Linh yên tâm, chắp tay với Hoàng Hộ Sinh, "Đa tạ Hoàng đại nhân."

 

Hoàng Hộ Sinh nào dám nhận lễ của , vội vàng nghiêng tránh , "Vương gia khách sáo , đây là việc trong phận sự của hạ quan."

 

Tiễn Hoàng Hộ Sinh , Mục Tông Nguyên cuối cùng nhịn hỏi Mục Thiệu Linh một câu, "Hoàng , đột nhiên đối xử với như ?"

 

Mục Thiệu Linh nhướng mày, hùng hồn : "Ta là trưởng của , tự nhiên là mong khỏe mạnh. Đệ chỉ cần nhớ, chăm sóc cho cơ thể, nhất định sống lâu trăm tuổi."

 

Nói xong, cũng để ý đến ánh mắt kỳ lạ của Mục Tông Nguyên, liền từ biệt khỏi cung.

 

Bên mới , bên Hoàng thượng nhận tin, "Hoàng Hộ Sinh trong cơ thể hai họ dư độc thanh trừ?"

 

Thanh Thạch cung kính bậc thềm, " ."

 

Mục Thế Nguyên nhíu mày, vẻ mặt u ám rõ, "Vậy thái y đó , đây ai bắt mạch bình an cho hai vị vương gia?"

 

"Thưa Hoàng thượng, là Từ thái y chẩn bệnh, là gọi Từ thái y đến hỏi cho rõ?" Thanh Thạch thăm dò hỏi một câu.

 

Mục Thế Nguyên lắc đầu, "Chuyện tạm thời đừng ầm ĩ, tiên cho theo dõi Từ thái y, xem động tĩnh gì ."

 

Một hoàng đế như ông còn thể âm thầm tay, huống chi là các con trai của ông, hiện tại cũng Từ thái y rốt cuộc vấn đề gì , nhất là đừng bứt dây động rừng.

 

"Vâng!" Thanh Thạch nhận lệnh.

 

Mục Thế Nguyên ngả ghế rồng, vẻ mặt cũng trở nên khó lường, "Lão tam thật kỳ lạ, rõ ràng Tết còn như nước với lửa với lão ngũ, cảm thấy trẫm thiên vị lão ngũ. Sao trở về như đổi thành khác, ngược càng giống như một ."

 

Thanh Thạch đối với hai vị vương gia tự nhiên thể nhiều, nhưng Hoàng thượng hỏi thể , "Hai vị vương gia hòa thuận, Hoàng thượng ngài cũng thể yên tâm ."

 

Mục Thế Nguyên gật đầu, vô cùng đồng tình, "Ngươi đúng, hy vọng họ thể luôn hòa thuận như !"

 

.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-356-tram-tuoi-truong-tho.html.]

Hoàng Hộ Sinh từ hoàng cung ngoài, trở về phủ của , mới cửa, tiểu tư trong nhà vội vàng chạy , đ.â.m sầm ông.

 

Ông tuổi cao suýt nữa ngã, Bạch Thuật vội vàng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ông, "Lão gia, ngài chứ!"

 

Hoàng Hộ Sinh thẳng , mới xua tay : "Ta , ngươi vội vàng như , là định ?"

 

Bạch Thuật đỡ tay ông cũng buông, "Lão gia, tiểu nhân là định tìm ngài! Vị phu nhân buổi chiều bắt đầu đau bụng chịu nổi, bắt đầu m.á.u!"

 

Cả lo lắng đến toát mồ hôi hột, Hoàng Hộ Sinh buông tay , một tiếng trong sân.

 

"Đừng hoảng, đây mới là chuyện ! Đi, theo xem."

 

Bụng của bà lão to như , đau bụng chịu nổi là vì trong bụng bà một t.h.a.i c.h.ế.t.

 

Thai c.h.ế.t mới , tồn tại trong bụng bà mấy chục năm .

 

Khi ông với đôi vợ chồng già, cả hai đều vẻ mặt thể tin nổi.

 

Lão trượng nhớ chuyện hơn mười năm , "Lúc đó một đứa con, nhưng tại , đứa bé cứ thế mà mất , lúc đó bà còn buồn một thời gian dài."

 

Ánh mắt ông dừng bà lão giường bệnh, chìm hồi ức, "Ta nhớ rõ, ngày đó bà chảy nhiều m.á.u, suýt nữa thì mất mạng."

 

Rõ ràng chảy nhiều m.á.u như , ngay cả thầy t.h.u.ố.c cũng con của họ mất, vị Hoàng đại nhân trong bụng bà một t.h.a.i c.h.ế.t?

 

Hoàng Hộ Sinh giải thích: "Vì tháng lớn, chỉ chảy m.á.u là thể hết , đứa bé sinh mới ."

 

Lão trượng chút lo lắng ông, "Hoàng đại nhân, vợ tuổi cao, ngài cứu bà !"

 

Hoàng Hộ Sinh khuôn mặt đầy nếp nhăn mặt, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ lo lắng, trịnh trọng gật đầu với ông, : "Lão trượng, ông cứ yên tâm, sẽ cố hết sức!"

 

"Mấy ngày kê t.h.u.ố.c cho lão tẩu t.ử đều là t.h.u.ố.c bổ, bây giờ thời điểm đến, bà chỉ cần sinh đứa bé trong bụng , từ từ điều dưỡng, sẽ dần dần hồi phục."

 

Thực tế, tình hình đơn giản như ông , ông chỉ sợ nhiều hơn sẽ dọa sợ hai vợ chồng già.

 

Thai c.h.ế.t trong bụng bà lão chèn ép đến các cơ quan nội tạng, bao nhiêu năm nay e rằng hồi phục như cũ dễ dàng. Bây giờ chỉ thể giúp bà giải quyết vấn đề căn bản nhất , còn thì chăm sóc , lẽ còn thể sống thêm vài chục năm nữa.

 

Khi ông chuyện quen mắt đối phương, mặt mang theo nụ ôn hòa, trông đáng tin cậy.

 

Lão trượng lời của ông, vội vàng quỳ xuống dập đầu, ông một tay kéo , "Lão trượng, ngài đừng hành đại lễ như , mau đến ngõ Thúy Liễu ở phía tây thành mời Vương y nữ đến, mới là chuyện chính!"

 

Ông vốn thể cho hầu nhà một chuyến, nhưng lão trượng quá căng thẳng, ở đây ngược còn vướng víu, bằng tiên cho ông ngoài.

 

Phụ nữ sinh con vốn là cửu t.ử nhất sinh, huống chi bà lão tuổi cao, tình hình càng lạc quan.

 

--

 

Lời tác giả:

 

[Tất cả những gì liên quan đến y thuật, đều là bịa , đừng tin thật!!]

 

 

Loading...