Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 344: Quả lớn nhất cho nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:15:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Thúy Hoa : "Làm gì ân tình gì, tẩu t.ử đừng như , đều là cùng làng cùng xóm, thôn trưởng những năm cũng giúp đỡ ít, thể thật sự để một nhà bỏ tiền . Được , lăn lộn mấy ngày nay, tẩu cũng mau về nghỉ ngơi sớm ."
Ngay lúc bà cầm lương thực chuẩn về nhà, chợt hỏi: "Những tên thổ phỉ thật sự sẽ g.i.ế.c ? Đừng lăn lộn tới lăn lộn lui, chỉ vì một nắm gạo , mà để những quả hạnh vàng trồng trong vườn trái cây của thối rữa đất."
Con luôn thích hùa theo như , chỉ cần một đưa nghi ngờ, những khác cũng hùa theo hỏi: " , cũng Thúy Hoa tẩu t.ử ở , đừng lừa gạt chúng đấy."
……
Dương Chuyển lúc vô cùng may mắn vì ban nãy lắm miệng hỏi một câu, những hương sẽ chịu để yên.
Hắn : "Bà con, ban nãy hỏi binh gia một câu, bọn họ đám thổ phỉ kẻ nào cũng gánh mạng , vô cùng hung tàn."
Lúc đó liền phát âm thanh nghi ngờ: "Thật giả ? Ngươi đừng vì Thúy Hoa tẩu t.ử ban nãy đỡ cho nhà ngươi mà bừa đấy nhé?"
Dương Chuyển lập tức giơ tay thề: "Trên đầu ba thước thần minh, Dương Chuyển hôm nay ở ngay đây thề với trời, từng câu đều là sự thật."
Mọi trầm mặc một lát, tiếp tục : "Thực chuyện thể đơn giản hơn nữa, thử nghĩ kỹ xem, nếu là kẻ cùng hung cực ác, thì khiến Nhạc tướng quân đích tới bắt ?"
Bị như , chợt cảm thấy cũng vài phần đạo lý.
"Nói cũng , nhà họ Ngô cũng cùng chúng lăn lộn ? Nếu vì nghĩ cho tính mạng của , bọn họ cần gì phiền phức như , diễn một vở kịch như thế với chúng ?"
Thấy đều Dương Chuyển cho d.a.o động, Dương Phú Quý vội bước thu dọn tàn cuộc: "Được , thời gian chuyện về nghỉ ngơi cho khỏe, đợi ngày mai còn đồng việc!"
Tô Cửu Nguyệt Ngô Tích Nguyên nắm tay theo lưng nương về nhà, khi về nhà chuẩn sẵn sàng, đem lương thực giấu hết.
Cũng chỉ một bao gạo giấu trong phòng chứa củi thổ phỉ phát hiện, bọn họ dọn dẹp sạch sẽ căn nhà thổ phỉ lục lọi lộn xộn, cả nhà cũng đều mệt mỏi ngã gục giường đất.
Tô Cửu Nguyệt tuổi trẻ tinh thần sung mãn, nàng mới nghỉ ngơi một lát từ giường đất bò dậy.
Ngô Tích Nguyên đang bên cạnh bàn sách, trong tay còn cầm một quyển sách, thấy thế liền hỏi: "Sao ngủ nữa?"
Tô Cửu Nguyệt mang giày, : "Thiếp nấu cơm, sắp đến giờ cơm , mấy ngày nay ở núi đều ăn ngon, về nấu một bữa cơm đàng hoàng để ăn."
Ngô Tích Nguyên chỉ cảm thấy nương t.ử vất vả, theo nàng hỗ trợ.
Tô Cửu Nguyệt lo lắng phu quân nhà ngoài bàn tán, liền để : "Không cần, đồng cắt cho ít hẹ về nhé? Lát nữa dùng hẹ xào trứng gà, mấy ngày nay trong bụng đều chút dầu mỡ nào, chúng thì dễ , nhưng hai vị tẩu t.ử và bọn trẻ bồi bổ cho ."
Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng đang định cửa, Tống Thư Ngôn thấy động tĩnh cũng chạy , theo lưng cùng cửa.
Ruộng nhà bọn họ ở cách đầu làng xa, hai đang bờ ruộng, chợt thấy trong rừng hạnh bên cạnh đang chuyện.
"Ngươi xem Lưu Thúy Hoa rốt cuộc nhặt vàng ?"
"Bà đều là giả !"
"Bà ngươi liền tin? Lúc Vương bà t.ử trong giỏ của bà đựng một thỏi vàng to bằng quả trứng gà, bà thấy rõ ràng rành mạch. Nếu thật sự , bà thể chắc chắn như ?"
"Vậy ý ngươi là Lưu Thúy Hoa lừa ?"
"Thật đúng là khó ."
"Được , mau việc ! Cho dù vàng cũng thể cho ngươi !"
……
Tiếng chuyện dần dứt, chân mày Ngô Tích Nguyên nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-344-qua-lon-nhat-cho-nang.html.]
Trong lúc hoảng hốt, nhận kéo kéo ống tay áo của , cúi đầu , liền thấy Tống Thư Ngôn mở to đôi mắt , khuôn mặt nhỏ phồng lên như cái bánh bao.
Thấy sang, Tống Thư Ngôn kéo xa một bên, mới rụt rè một câu: "Ca ca, nếu để trong nhà vàng, ."
Bản Ngô Tích Nguyên cũng nghĩ như , nhưng ngờ Tống Thư Ngôn một đứa trẻ, cũng thể nghĩ đến điều , đứa trẻ cũng là một nhân tài thể đào tạo.
Tống Thư Ngôn mím môi, dường như nhớ tới chuyện gì đó vui, chậm rãi kể : "Lúc một vị lão gia thấy tuổi nhỏ ngoài ăn xin, đáng thương, liền thưởng cho một nén bạc. Đệ còn ủ ấm, khác cướp mất. những phía chỉ bạc, liền tới cướp ..."
Bàn tay lớn của Ngô Tích Nguyên xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, an ủi trong im lặng, nhưng Tống Thư Ngôn vô cùng thụ dụng.
Cậu bé : "Ca ca, nếu thật sự , sợ trộm cắp, chỉ sợ trộm nhớ thương."
Tuổi còn nhỏ hiểu nhiều như , xem chịu ít khổ cực bên ngoài.
Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng: "Trẻ con thì cứ nghĩ chuyện của trẻ con, những chuyện lớn đều sẽ lo liệu."
Nói dẫn Tống Thư Ngôn tới vườn trái cây nhà : "Đệ ở gốc cây đào chút rau xanh, hái chút quả hạnh mang về cho tỷ tỷ ăn."
Tống Thư Ngôn dáng vẻ hời hợt của , dường như một chút cũng sốt ruột, nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày, mới bừng tỉnh đại ngộ.
Ca ca thể thi đỗ Án thủ chắc chắn thông minh hơn bé nhiều, sốt ruột, chắc chắn là trong lòng chủ ý !
Nghĩ thông suốt điều , bé mới vui vẻ bận rộn việc.
Tô Cửu Nguyệt đem nhà bếp rửa sạch một lượt , đem gạo lên hấp, lấy một miếng thịt khô giấu từ dùng bàn chải chà rửa.
Nàng còn dọn dẹp xong, Ngô Tích Nguyên dẫn Tống Thư Ngôn trở về.
Tống Thư Ngôn còn dùng vạt áo bọc một bọc quả hạnh, bé chạy về nhà bếp: "Tỷ tỷ, cho một cái chậu, rửa quả hạnh cho chúng ."
Tô Cửu Nguyệt đưa cho bé một cái chậu , bé đem quả hạnh bọc vạt áo đổ hết trong chậu, Ngô Tích Nguyên bước múc nước đổ .
Đặt chậu ở trong sân, dặn dò Tống Thư Ngôn xổm bậc thềm rửa cho sạch sẽ, bản mới xoay nhà bếp.
Tô Cửu Nguyệt đang thái rau, đầu thấy Ngô Tích Nguyên , nàng nhịn bật : "Người đều quân t.ử xa nhà bếp, còn luôn chạy tới đây."
Ngô Tích Nguyên nhếch miệng : "Đương nhiên là nơi thể thu hút a."
Tô Cửu Nguyệt mím môi, khuôn mặt ngậm ý xuân cúi đầu xuống: "Chàng , càng ngày càng đắn ."
Ngô Tích Nguyên tới bên cạnh nàng, cùng nàng sóng vai bên cạnh thớt, từ lưng lấy một thứ đưa đến mặt Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt thấy là một quả hạnh lớn, sững sờ một chút, Ngô Tích Nguyên : "Cái cho nàng ăn! Ta chọn một quả lớn nhất, cố ý mang về cho nàng."
Trong lòng Tô Cửu Nguyệt thật sự vui vẻ, ngoài miệng : "Quả hạnh năm nào cũng ăn, ai thèm ăn quả lớn chứ! Trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?"
"Trừ phi đút cho ."
--
Tác giả lời :
[Vuốt tuyến của Quách Lệnh Nghi, kẻo tam quan bất chính. Trước tiên Quách là áp trại phu nhân, nàng bắt ép lên núi. Chỉ là một món đồ chơi, thể chi phối thổ phỉ. Thổ phỉ tự đến thôn, vì cướp lương thực bỏ trốn, đồ sát thôn là vì Quách ở đây kẻ thù, thổ phỉ bao che khuyết điểm. Ai nhớ cốt truyện thì xem một nữa nhé]