Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 315: Vương gia, cẩn thận
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:14:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ây dô! Hai đứa cuối cùng cũng về , nhớ c.h.ế.t !" Bà kích động kéo tay Tô Cửu Nguyệt, từ đầu đến chân tỉ mỉ đ.á.n.h giá nàng.
"Nhìn vẻ gầy hơn lúc ở nhà một chút, thế? Tích Nguyên chăm sóc cho con ?"
Tô Cửu Nguyệt thể để nam nhân nhà gánh tội , liền lập tức : "Mẹ, chuyện đó , là dạo con bận rộn trông tiệm, lẽ nhiều. Hơn nữa, dạo Tích Nguyên bận thi cử, cũng gầy ít. Lần chúng con về, bồi bổ cho chúng con thật đấy."
Lưu Thúy Hoa nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Đó là đương nhiên, các con về , đương nhiên thương yêu các con thật ."
Ánh mắt chuyển dời, Lưu Thúy Hoa lúc mới phát hiện lưng Ngô Tích Nguyên còn cõng một đứa trẻ.
"Đứa trẻ là con nhà ai ?"
Xét thấy con dâu bà cũng đầu tiên nhặt về nhà, Lưu Thúy Hoa ngược kinh ngạc như , chỉ là đứa trẻ lưng Ngô Tích Nguyên chút tò mò.
Ngô Tích Nguyên : "Cửu Nguyệt đứa trẻ từng giúp nàng , nó cũng nhà để về, liền dẫn về luôn."
Lưu Thúy Hoa luôn là tấm lòng lương thiện, thấy lời , mặt cũng mang theo chút đành lòng.
"Cũng là một đứa trẻ đáng thương, dẫn về thì dẫn về , nhà việc nhiều, cũng thiếu một miếng cơm ."
Tống Thư Ngôn sấp vai Ngô Tích Nguyên, vốn dĩ trong lòng còn vô cùng thấp thỏm, lúc lời của lão thái thái, một trái tim cũng liền buông xuống, trong mắt tràn ngập đều là vui sướng.
Ngô Tích Nguyên đặt xuống: "Thư Ngôn, đây là ."
Tống Thư Ngôn vội vàng gọi một tiếng thẩm thẩm, Lưu Thúy Hoa đáp: "Đi , chúng nhà , chắc hẳn các con còn ăn cơm ?! Mẹ nấu cơm cho các con!"
Tô Cửu Nguyệt cản bà : "Mẹ, trời tối , còn nấu cơm gì? Hay là để con , hâm nóng chút bánh bao là ."
Nạn đói mới qua , nhà ai nấu cơm cũng sẽ nấu nhiều, ăn chút cơm thừa cũng .
Lưu Thúy Hoa thể để nàng chứ: "Đi đường cả ngày , mau nghỉ ngơi , trong nhà mì cán sẵn. Đại tẩu con nay t.h.a.i lớn , dễ đói, liền chuẩn một ít, nay vặn dùng đến."
Tô Cửu Nguyệt rốt cuộc vẫn theo bà bếp, cho dù nàng năm bảy lượt cần hỗ trợ, nhưng nàng là một vãn bối thể chồng một bận rộn trong bếp?
Nàng theo bếp, giúp nhóm lửa, Lưu Thúy Hoa lấy mì phơi khô từ .
Lửa nhanh liền cháy lên, Lưu Thúy Hoa lúc mới nhớ tới hỏi: "Cửu Nguyệt, thành tích của Tích Nguyên ? Thế nào ?"
Mặc dù trong lòng bà cũng , cho dù con trai trúng cũng , nhưng nếu trúng thì chẳng càng hơn ?
Đến tháng tám là nộp thuế , con trai bà nếu trúng Tú tài, thì thể tiết kiệm cho trong nhà ít lương thực đấy!
Tô Cửu Nguyệt chiếc ghế đẩu nhỏ bếp lò chớp chớp mắt với bà, híp mắt hỏi: "Mẹ, đoán xem?"
Lưu Thúy Hoa còn thể hiểu nàng ? Nếu thật sự thi đậu, nàng sẽ bộ dạng vui vẻ ? Trên mặt nàng chỉ thiếu điều hai chữ Tú tài thôi!
Lưu Thúy Hoa cũng sáng mắt lên, nhẹ giọng hỏi: "Thi đậu ?"
Tô Cửu Nguyệt mím môi gật đầu: " , , Tích Nguyên thi đậu !"
Lưu Thúy Hoa chắp tay n.g.ự.c, niệm hai câu Phật: "A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ! Thật sự thi đậu ! Con trai thật sự là quá lợi hại !"
Trong mắt Tô Cửu Nguyệt lóe lên tia sáng, mang theo ý tiếp tục hỏi: "Mẹ, đoán xem thứ hạng ? Mẹ đoán Tích Nguyên thi thế nào?"
Theo Lưu Thúy Hoa thấy, chỉ cần thi đậu, cho dù là hạng ch.ót, cũng là lợi hại .
"Cái đoán ? cho dù thứ hạng cũng , đầu Tích Nguyên mới khỏi, đợi nó sách thêm ba năm nữa, ba năm khẳng định liền lợi hại ! Nói chừng thể một đỗ đạt đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-315-vuong-gia-can-than.html.]
Tô Cửu Nguyệt bà như , nhịn che môi tiếng: "Mẹ, lo xa , Tích Nguyên lợi hại. Thứ hạng của , thi hạng nhất! Án thủ!"
Lưu Thúy Hoa cả kinh ngạc đến mức tay cũng để , hồi lâu mới che miệng : "Trời đất ơi, đứa con trai ưu tú như , là Lưu Thúy Hoa sinh a!"
Tô Cửu Nguyệt cũng vui lây với bà: " ! Mẹ, cũng quá lợi hại ! Nếu thì Tích Nguyên lợi hại như chứ!"
Thật sự nhắc tới chuyện , Tô Cửu Nguyệt cũng cảm khái theo: "Mẹ, con dâu cũng hảo hảo cảm tạ , nếu lúc chủ cưới con cho Tích Nguyên, con thể thơm lây như a!"
Nếu là chồng khác khẳng định sẽ đắc ý dào dạt, nhưng Lưu Thúy Hoa nghĩ như .
Theo bà thấy, phúc vận của nhà bà đều là do Tô Cửu Nguyệt mang đến.
Lúc định mối hôn sự cho con trai chính là ý định xung hỉ, ngờ con dâu cưới đúng !
"Cửu Nha, con ngàn vạn đừng như , tất cả những thứ đều là ông trời sắp đặt, cũng là bản con phúc. Hôm nay vui vẻ, ốp la cho mỗi đứa một quả trứng gà."
Tô Cửu Nguyệt đáp ứng, Lưu Thúy Hoa hỏi: "Đứa trẻ là chuyện gì xảy ? Con định tự nuôi ?"
Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng: "Nó là một đứa lanh lợi, nay tuổi cũng nhỏ. Con nghĩ để nó theo Tích Nguyên, ngày thường theo nhận vài chữ, cũng thể giúp xách hòm sách."
.
Yến Vương phủ
Cánh cửa hông nhỏ màu đen đột nhiên gõ vang, thị vệ gác cổng kéo cửa , liền thấy một quấn áo choàng đen, cả ẩn giấu trong màn đêm.
Hạ nhân bên cạnh nàng tiến lên, xuất trình một tấm kim bài, thị vệ lập tức cả kinh, thậm chí cũng tìm Vương gia thỉnh thị, liền trực tiếp mời .
"Ngài mời."
Mục Thiệu Linh đang việc trong thư phòng, mấy ngày nay nước ở thành Ung Châu càng thêm đục ngầu, những nơi phái theo dõi đột nhiên xuất hiện mấy nhân vật ngoài dự liệu của .
Hắn thức trắng đêm ngủ, cả so với mấy ngày tiều tụy ít.
"Cốc cốc cốc..."
Cửa vang lên ba tiếng, giọng của Quan Hoài Viễn vang lên bên ngoài: "Vương gia, Vương phi tới ."
Tay Mục Thiệu Linh đang cầm b.út đột nhiên siết c.h.ặ.t, đại não chút trì độn cũng hoảng hốt một chớp mắt, mới ý thức gì.
Vương phi? Tiểu Vương phi của ?! Tới ? Đêm hôm khuya khoắt thế ...
"Mau mời!"
Cũng xảy chuyện gì, theo lý mà , nhạc phụ đại nhân của tuyệt đối thể để tiểu Vương phi của nửa đêm khỏi cửa, nhất định là xảy chuyện !
Vừa bảo Quan Hoài Viễn ngoài mời , bản cũng yên, vội vàng theo ngoài.
Mới một nửa, liền thấy mặc áo choàng đen .
Mục Thiệu Linh đang định tiến lên, phía hắc y nhân đột nhiên truyền đến một tiếng hô hoán: "Vương gia! Cẩn thận!"
Đồng t.ử Mục Thiệu Linh co rụt , , đây mới là giọng của tiểu Vương phi của !
Hắn theo bản năng rút nhuyễn đao bên hông , Quan Hoài Viễn cũng sải bước, hai tay dang rộng chắn .