Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 272: Quá tủi thân rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:13:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cửu Nguyệt vẫn là đầu tiên ngôn luận như , nàng dần dần chìm trầm tư.
Nhạc phu nhân cũng ngắt lời nàng, mà là chỉ huy các nha cái cái .
Hồi lâu Tô Cửu Nguyệt mới ngẩng đầu lên, mặt nàng cũng tự tin hơn nhiều: "Đa tạ nương, Cửu Nguyệt hiểu ."
Nhạc phu nhân rộ lên: "Hiểu là , nha đầu ngốc nhà con, với nương còn tạ ơn gì chứ. Ngày mốt chính là ngày hai mươi mốt, con nhớ đến phủ sớm một chút a. , quần áo sai may cho con cũng xong , lát nữa con theo đến Chức Cẩm thử xem, nếu chỗ nào , bảo bọn họ sửa ."
Mấy ngày của Chức Cẩm tới cửa đo kích thước cho nàng, nàng vốn tự may quần áo là , Phỉ Thúy cản .
Nói là phu nhân mệnh lệnh, bảo nàng chỉ việc chờ mặc y phục mới.
Chức Cẩm xem như là cửa hàng y phục may sẵn đầu trong thành Ung Châu, phần lớn nhận đều là sai sự của đạt quan quý nhân, kiểu dáng quần áo cũng là kiểu dáng mới từ trong kinh thành đưa tới, yêu thích.
Tô Cửu Nguyệt đầu tiên đến, vẫn là cùng Nhạc phu nhân, trực tiếp quản sự của Chức Cẩm đón lên nhã gian lầu hai.
Ánh mắt nàng chậm rãi đ.á.n.h giá trong phòng, cũng xem như là hiểu rõ, vì phu nhân nhã gian cho cửa tiệm của các nàng.
Những phu nhân ở trong cảnh như uống chén , chút bát quái gì đó, chừng tâm tình lên, mua thêm hai bộ.
Không bao lâu, quản sự liền bưng quần áo mới may lên, là váy màu vàng nhạt, áo màu đỏ tươi, tay áo là màu trắng ánh trăng, màu sắc thanh tân hỉ khánh, là Nhạc phu nhân đích chọn.
Nhạc phu nhân nhấc quần áo lên xem đường kim mũi chỉ, mới đưa cho Phỉ Thúy bên cạnh: "Đi giúp Cửu Nguyệt ."
Tô Cửu Nguyệt một trận đỏ mặt, vội vàng nhận lấy: "Tự con là ."
Nhạc phu nhân cũng miễn cưỡng nàng, liền mặc cho nàng tự bình phong.
Đợi một lát, Tô Cửu Nguyệt mới từ bình phong .
Nhạc phu nhân chỉ cảm thấy mắt sáng ngời, tiểu cô nương ngày thường luôn thu dọn xám xịt, nay , vẫn là loại màu sắc tươi sáng càng thích hợp với nàng hơn một chút.
"Nữ nhi ngoan, mau qua đây để nương cẩn thận xem."
Tô Cửu Nguyệt mặc quần áo mới, ngượng ngùng đến bên cạnh bà, mặc cho bà kéo tay cẩn thận đ.á.n.h giá.
"Cửu Nguyệt nhà chúng quả nhiên sinh mắt, bộ quần áo cũng chỉ mặc con mới thích hợp, rảnh rỗi mặc e là đều quần áo đoạt mất phong thái ."
Tô Cửu Nguyệt chịu nổi nhất là khen, vội vàng hổ mặt : "Nương, mau đừng nữa, gì như ."
"Nha đầu ngốc, con vốn dĩ liền sinh mắt, tự tin lên một chút."
Tô Cửu Nguyệt khẽ ừ một tiếng, ở đó vẫn theo bản năng khom n.g.ự.c.
Lại Nhạc phu nhân một tát vỗ lên lưng: "Đứng thẳng lên."
Tô Cửu Nguyệt giật nảy , vội vàng thẳng , cảm thấy sóng to gió lớn n.g.ự.c mới phát d.ụ.c thật sự chút ch.ói mắt.
Nàng là thật sự ngượng ngùng, giống như mới qua năm mới, hai con thỏ trắng nhỏ n.g.ự.c nàng liền một ngày ngàn dặm lớn lên.
Nhạc phu nhân tâm tư của nàng, đối với nữ nhân mà , hình một cái liền oanh oanh yểu yểu, là một kẻ an phận.
lời tổn thương luôn những kẻ tâm tư xa , nhàn ngôn toái ngữ của khác thể chi phối nhân sinh của ?
"Nha đầu ngoan, con chỉ việc chuyện con , ai nếu dám con cái gì, con liền đến cáo trạng với nương! Xem nương thu thập bọn họ thế nào!"
Tô Cửu Nguyệt khẽ ừ một tiếng, Nhạc phu nhân đưa tay ước lượng một chút: "Phụt, thảo nào con ngượng ngùng, bất quá nghĩ đến Tích Nguyên nhà con nhất định là cực thích ."
Sắc mặt Tô Cửu Nguyệt bạo hồng, nâng mắt bà, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, trừng một đôi mắt tròn xoe, đầy mặt thể tưởng tượng nổi.
Phỉ Thúy ở một bên che môi trộm, Nhạc phu nhân một bộ dáng đắn bưng nước đặt bàn lên, nhấp nhẹ một ngụm: "Bộ quần áo tệ, bên trong còn một bộ y phục màu xanh hồ thủy, con thử xem."
Tô Cửu Nguyệt giống như choáng váng, ngây ngốc tại chỗ nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-272-qua-tui-than-roi.html.]
Nhạc phu nhân nàng , cũng cảm thấy chuyện gì thập ác bất xá , ho nhẹ một tiếng.
"Được , đừng hổ nữa, Cửu Nha nhà là mắt. Bất quá là nương chạm một cái, gì đáng hổ chứ, nương ở đây bồi tội với Cửu Nha ? Mau thử y phục mới, để nương xem ngày mốt con mặc bộ nào thì ."
Tô Cửu Nguyệt lúc mới lề mề bình phong, đem y phục từng lớp từng lớp cởi xuống.
Lúc chỉ còn một lớp tiết y, nàng theo bản năng cúi đầu thoáng qua n.g.ự.c , quỷ thần xui khiến nhớ tới lời Nhạc phu nhân .
Trong lòng nhịn cân nhắc, Tích Nguyên ... thật sự sẽ thích ?
Ý nghĩ mới mới nảy sinh, mặt nàng nữa đỏ đến tận mang tai.
Chuyện cũng quá khiến hổ !
Tô Cửu Nguyệt lề mề hồi lâu, mới quần áo mới, ngoài.
Nhạc phu nhân thẳng gật đầu: "Không tệ tệ, bộ mặc ngược chút cảm giác dính khói lửa nhân gian , Tích Nguyên nhà con e là đều lo lắng con bất cứ lúc nào cũng sẽ bay mất."
Phỉ Thúy cũng hùa theo khen: "Ta vẫn là đầu tiên thấy mặc màu xanh hồ thủy mắt như , đây mới là chân chính phu nhược ngưng chi a."
...
Lời của giống như cần tiền đổ ngoài, cuối cùng vẫn là Nhạc phu nhân vỗ nhịp : "Ngày mốt con liền mặc bộ thứ nhất đến, hỉ khánh. Đến lúc đó sai xe ngựa qua đón con, vặn cũng xứng với bộ đồ trang sức ."
Nói xong, bà dừng một chút: "Bất quá y phục còn bảo bọn họ nới lỏng n.g.ự.c một chút, xem Cửu Nha nhà tủi kìa."
Tô Cửu Nguyệt:...
Nàng tủi lắm, tủi chính là thỏ trắng nhỏ.
.
Hai ngày chính là lúc Nhạc phu nhân mở tiệc chiêu đãi tân khách đến long trọng giới thiệu Tô Cửu Nguyệt, sáng sớm nàng liền xong quần áo.
Ngô Tích Nguyên nàng hôm nay qua Nhạc phủ, hôm qua liền chạy về .
Nhìn nàng y phục , ký ức dường như cũng trở về kiếp .
Lúc đó đầu tiên phát nguyệt bổng, quan liền thể mặc lăng la trù đoạn , mua xấp vải về, nương t.ử tự may cho một bộ quần áo.
Lúc đó cũng là một cái áo màu đỏ như , mặc dù kiểu dáng tinh xảo như , mặc nàng cũng giống mắt.
Nhìn thấy Tô Cửu Nguyệt giống như bình thường, tùy ý b.úi tóc lên liền định cài trâm, gọi nàng một tiếng.
"Cửu Nguyệt."
Tô Cửu Nguyệt đầu , liền thấy với nàng: "Ta giúp nàng chải đầu?"
Tô Cửu Nguyệt mười phần kinh ngạc: "Chàng ?"
Hắn từng giúp nàng chải đầu, hôm nay còn Nhạc phủ, thể xảy sai sót.
Nàng chút do dự, Ngô Tích Nguyên cầu xin: "Nương t.ử , nàng liền để thử xem mà, nàng chải ?"
Tô Cửu Nguyệt lời , liền mềm lòng: "Vậy... , thử xem."
--
Tác giả lời :
[Ngô Tích Nguyên: Tức c.h.ế.t , đều sờ qua.]