“Lúc bà đưa t.h.u.ố.c cho con, con chỉ mải sợ hãi, dám nhận. Cho nên… t.h.u.ố.c vẫn còn trong tay con.” Tô Cửu Nguyệt cúi đầu, giọng ủ rũ.
Tô Trang hỏi tiếp: “Cậu của con bắt khi nào?”
“Nghe con là năm ngày , lúc đó con ở nhà, cũng rõ cụ thể xảy chuyện gì.”
Vì nàng cứ cúi đầu, Tô Trang đang dạng chân chỉ thể thấy xoáy tóc đỉnh đầu nàng.
Ông thầm tự kiểm điểm trong lòng, quá đáng sợ ? Sao dọa một cô nương thành thế ?
Giọng ông dịu vài phần: “Cửu Nguyệt, con đừng sợ, chuyện chủ cho con.”
Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu, cằm nhọn sắp chạm đến n.g.ự.c.
Tô Trang tiếp: “Con… thể lấy gói t.h.u.ố.c từ chỗ con ?”
Nói xong lo cô bé sợ hãi, vội thêm: “Nếu lấy cũng , sẽ cho nghĩ cách.”
Tô Cửu Nguyệt “ừm” một tiếng: “Con lẽ thể, con bảo con hạ độc, con chỉ cần thuận nước đẩy thuyền là … Chỉ là…”
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo Tô Trang: “Tô tướng quân, con thật sự hại Mục Vương…”
“Chuyện , nếu con hại Mục Vương gia, ban đầu cứu ngài về.”
Tô Cửu Nguyệt sững sờ: “Ngài ?”
Tô Trang khẽ “hừ” một tiếng, nửa nửa Tô Cửu Nguyệt, “Ở cái đất Ung Châu một mẫu ba sào , chuyện gì thể qua mắt bản tướng quân chứ?”
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu, thầm nghĩ cũng , A Đại còn , Tô đại tướng quân thì quá đỗi bình thường.
“Đại tướng quân minh.”
“Con cần lo lắng, chỉ cần thuận nước đẩy thuyền lấy gói t.h.u.ố.c , sẽ âm thầm bảo vệ con.”
Tô Cửu Nguyệt ở Tô phủ lâu, ánh mắt lưu luyến của Tô Di, nàng vẫy tay với cô rời .
Cũng nàng , chỉ là chuyện nếu giải quyết sớm, trong lòng nàng cứ canh cánh mãi, yên tâm .
Nàng ở , chẳng qua cũng chỉ vài khách sạn, nàng tìm khắp nơi mà thấy.
Cuối cùng, khi nàng về khách sạn đang ở, một nữa thấy bóng dáng .
“Nương?” Nàng gọi một tiếng.
Trương thị cũng thấy nàng, vội vàng chạy tới, mắt bà đỏ hoe, tóc tai rối bù, dáng vẻ tiều tụy.
Bà một lời, trực tiếp lấy một vật từ trong lòng nhét tay Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt giật , theo phản xạ trả đồ, lo lắng đó là t.h.u.ố.c mà Tô tướng quân cần, bèn cẩn thận nắm c.h.ặ.t gói vải, hỏi bà: “Đây là gì?”
Nước mắt Trương thị lập tức tuôn , gần như thành tiếng: “Con tự… mở xem .”
Tô Cửu Nguyệt thấy bà như , cảm thấy chút .
Nàng cẩn thận mở gói vải trong tay, khi rõ thứ bên trong, nàng sợ hãi hét lên một tiếng, gói vải trong tay cũng rơi xuống đất, thứ bên trong lăn , kinh hoàng là một đoạn ngón tay thâm đen…
Nàng run rẩy , sợ hãi che miệng , nghĩ đến tay cầm gói vải đó, vội vàng bỏ tay chùi quần áo, vành mắt lập tức đỏ lên.
“Nương! Mẹ gì ! Con là con gái ruột của , cần dọa con như ?!” Nàng tức đến nỗi giọng cũng run rẩy, môi trắng bệch, dáng vẻ hoảng sợ quá độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-254-dung-so-co-ta-o-day.html.]
Trương thị xổm xuống, cẩn thận dùng gói vải bọc đoạn ngón tay đó, mới mím môi : “Đoạn ngón tay là của con, bọn họ , nếu chúng còn tay, chỉ là gãy tay ! Nghe ý của bọn họ, e là cắt đứt mạng sống của Tráng Tráng đó!”
Nói cũng dám lớn tiếng, nhưng cái vẻ nghiến răng nghiến lợi hận thể tự tìm kẻ đó báo thù rửa hận, Tô Cửu Nguyệt từng thấy bà.
Lúc nhỏ nàng yếu ớt, luôn bọn trẻ trong thôn bắt nạt, lúc đó nàng cũng bênh vực nàng.
Sau nàng cũng quen với việc tự giải quyết, ai chỗ dựa cho , thì chỗ dựa cho các em.
hôm nay nàng mới phát hiện, nàng điểm yếu, chỉ là điểm yếu bao giờ là mấy chị em nàng.
Bị ảnh hưởng bởi cảm xúc , nàng dần dần thoát khỏi nỗi sợ hãi đó, nghĩ đến việc Tô đại tướng quân nhờ , liền thuận theo lời bà hỏi: “Vậy bây giờ chúng ?”
Trương thị bộ quỳ xuống mặt nàng, Tô Cửu Nguyệt giật , vội vàng đỡ lấy bà.
Tuy ở đây ai, nhưng chừng qua, nếu thấy nàng quỳ mặt nàng, cái mặt của nàng còn cần nữa ? Dù nàng vứt bỏ sĩ diện, nhưng nếu ảnh hưởng đến Tích Nguyên, thì nàng thật sự tức c.h.ế.t.
Trương thị ngẩng đầu nàng, trong mắt đầy những tia m.á.u đỏ, vẻ mặt hận thể uống m.á.u, ăn thịt kẻ thù, trong mắt Tô Cửu Nguyệt, chút đáng sợ một cách khó hiểu.
“Cửu Nha! Mẹ cầu xin con, con hãy thương xót và em họ con ! Nếu con tay, bọn họ thật sự sẽ c.h.ế.t đó!”
Tô Cửu Nguyệt như , trong lòng bỗng nghĩ đến chứng điên mà đây nàng từng trong sách y…
Nàng cảm thấy chút giống, nếu và Tráng Tráng thật sự còn, e là bà sẽ thật sự phát điên.
Lúc , nàng bình tĩnh hơn bao giờ hết: “Nương, con thế nào?”
Trương thị thấy dáng vẻ của nàng, liền nàng mềm lòng, mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng: “Thuốc! Thuốc! Cho con!”
Bà lục trong tay áo, lấy gói giấy đó.
Tô Cửu Nguyệt gói giấy trong tay, suy nghĩ một lát, hỏi tiếp: “Chỉ một gói t.h.u.ố.c? Lỡ như con một thành công thì ?”
Trương thị khẽ nhíu mày, một cách cho phép bàn cãi: “Chỉ một gói t.h.u.ố.c! Phải thành công!”
Tô Cửu Nguyệt im lặng một lát: “Con , nương, về nghỉ ngơi , mấy ngày nữa con sẽ tìm cơ hội đến tướng quân phủ.”
Lông mày Trương thị dần dần giãn : “Chẳng trách con gái là áo bông nhỏ tri kỷ của , lúc cũng chỉ con mới thể giúp chia sẻ lo âu.”
Tô Cửu Nguyệt tại chỗ bà xa, đột nhiên đầu , phát hiện Ngô Tích Nguyên đang khoanh tay cửa khách sạn nàng.
Nàng chạy lon ton về phía , như chim tìm về rừng, lao lòng .
“Phu quân…” Nàng gọi một tiếng, đó như tìm chỗ dựa, bắt đầu thút thít.
Ngô Tích Nguyên một tay ôm eo nàng, một tay vỗ nhẹ lên lưng nàng: “Ngoan bảo nhi, đừng sợ, ở đây.”
Tô Cửu Nguyệt lâu, trong khách sạn thỉnh thoảng , đều dùng ánh mắt kỳ lạ họ, Ngô Tích Nguyên như thấy.
Hắn kiên nhẫn dỗ dành nàng, cho đến khi tiếng của Tô Cửu Nguyệt dần ngớt, mới giúp nàng lau nước mắt, dắt tay nàng phòng.
“Đã xảy chuyện gì?”
--
Tác giả lời :
【Bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt cũng bằng một câu, đừng sợ, ở đây.】