Tên cẩu nô tài trướng Vương Khải Anh vội vàng tiến lên dò hỏi, nhíu mày suy nghĩ, hồi lâu mới đột nhiên lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Thiếu gia nhớ ! Nàng chính là nữ nhân trộm túi tiền hôm nọ!"
Tên cẩu nô tài bên cạnh lập tức kinh hãi, mấy ngày , thiếu gia vì giúp nữ nhân , còn chạy tìm tên Tiểu Lục gây rắc rối, đây đúng là chuyện phá thiên hoang đầu tiên xảy !
Vương Khải Anh một tay nắm quạt xếp gõ lên đầu một cái: "Tên nô tài nhà ngươi, trong lòng bẩn thỉu như ? Thiếu gia cường hào đoạt nữ lúc nào?"
Cẩu nô tài Vương Triệu , trái tim cũng buông lỏng đôi chút, chỉ cần thiếu gia bậy, trăng hoa một chút cũng chẳng tính là vấn đề gì lớn.
"Vậy ngài ý gì?" Giữa đường phố cứ chằm chằm cô nương nhà , còn bẩn thỉu, tâm tư của thiếu gia cũng quá khó đoán .
Trời lạnh thế , Vương Khải Anh cầm quạt thuần túy là để vẻ ngầu.
Lúc , tay run lên, mở quạt phẩy hai cái, cảm thấy lạnh, vội vàng gập .
"Ngươi thì hiểu cái gì? Thực sắc, tính dã. Thiếu gia cứ thích ngắm mỹ nhân ?"
Hắn hất cằm, dáng vẻ lấc cấc, Vương Triệu lập tức liên thanh đáp: "Vâng , là tiểu nhân kiến thức nông cạn."
Vương Khải Anh hừ một tiếng, cất bước về phía phủ nha: "Đi, chúng cũng xem thử, vị tiên nữ đến tìm cha gì?"
Hắn sải bước phía , Vương Triệu lo gây họa, vội vàng đuổi theo.
"Thiếu gia, ngài hẹn với Lý đại thiếu gia ? Sao nữa?"
"Lý Trình Ký thì gì , xinh bằng tiên nữ? Ngươi sai truyền lời cho , cứ hôm nay gia việc gấp, hôm nào rảnh rỗi sẽ tìm ."
Điển hình của trọng sắc khinh bạn, Vương Triệu trong lòng thở dài cho Lý Trình Ký, cuối cùng vẫn cam chịu theo.
Nhỡ lát nữa thiếu gia đòn, còn thể chịu hai gậy.
Tô Cửu Nguyệt và theo Vương Quảng Hiền phủ nha, Vương Quảng Hiền dâng ngon cho họ, lúc mới tâng bốc: "Nhạc phu nhân đến, thật khiến phủ nha của bừng sáng hẳn lên."
Nói thì , thực trong lòng ông cũng vô cùng thắc mắc, nữ nhân rốt cuộc lai lịch gì? Sao quen cả Nhạc phu nhân? Vậy vì đủ chứng cứ mà chủ cho nàng, liệu nàng ghi hận trong lòng ?
Nhạc phu nhân cũng đây chỉ là những lời khách sáo, hai bên đều là bận rộn, cứ mấy lời sáo rỗng cũng chẳng ý nghĩa gì, bà liền : "Ta Vương đại nhân công vụ bận rộn, liền mở cửa thấy núi thẳng. Ta mở một cửa tiệm ở thành Ung Châu , dự định hợp tác với Tô thị, đến tìm ngài cái công chứng."
Vương Quảng Hiền xong cũng thấy chẳng chuyện gì to tát, liền một ngụm đáp ứng: "Chuyện gì khó? Công chứng văn thư của phu nhân xong ?"
Nhạc phu nhân khẽ vuốt cằm, liếc Phỉ Thúy theo phía , Phỉ Thúy lập tức hiểu ý, lấy từ trong tay áo bản văn thư họ chuẩn sẵn, đưa qua.
Nhạc phu nhân nhận lấy, chuyển sang đưa cho Vương Quảng Hiền.
Vương Quảng Hiền lướt qua mười dòng nhanh ch.óng xem hết văn thư một lượt, vẻ kinh ngạc mặt lộ rõ.
Ông quan bao nhiêu năm nay, đám quý tộc đức hạnh gì ông rõ hơn ai hết, đây là đầu tiên thấy cho bách tính phúc lợi như .
Nếu trong chuyện uẩn khúc gì, đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng tin.
Ánh mắt ông lướt qua Tô Cửu Nguyệt, nữ nhân rốt cuộc lai lịch gì? Lại khiến Nhạc phu nhân cũng đối xử bằng lễ nghĩa?
Ngay khoảnh khắc ông đang trầm tư, Nhạc phu nhân lên tiếng hỏi: "Vương đại nhân, còn thắc mắc gì ?"
Vương Quảng Hiền lập tức hồn, mặt cũng nở nụ : "Không gì, chỉ là văn thư các vị xác định bàn bạc kỹ chứ? Bổn quan một khi đóng dấu, sửa thì kịp nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-241-thieu-gia-ta-thich-ngam-tien-nu.html.]
Tô Cửu Nguyệt sang Nhạc phu nhân, nàng luôn cảm thấy Nhạc phu nhân cho nàng quá nhiều, mà bản nàng chẳng bản lĩnh gì, cũng tiền, chỉ thêu vài mẫu hoa, thực sự đáng nhắc tới.
Tự đáy lòng nàng cảm thấy cho dù lúc Nhạc phu nhân đổi ý, thì đó cũng là điều hiển nhiên.
ai ngờ Nhạc phu nhân kiên định lắc đầu: "Cứ theo những gì , ngài cứ đóng dấu của ngài là , đừng hỏi nhiều."
Vương Quảng Hiền trong lòng rùng , vội vàng thu tâm thần, đáp một tiếng . Cầm lấy quan ấn của , chấm một chút mực đỏ, trịnh trọng đóng lên văn thư.
Đến đây, bản văn thư chính thức hiệu lực, trái tim Lưu Thúy Hoa cũng đặt xuống.
Nhạc phu nhân giao một bản văn thư cho Lưu Thúy Hoa, và dặn dò bà cất kỹ.
Lúc đột nhiên từ ngoài cửa bước : "Cha! Cha!"
Vương Quảng Hiền chỉ thấy giọng cảm thấy đau đầu, ông nhíu mày, chút ngại ngùng xin Nhạc phu nhân: "Là khuyển t.ử, mẫu nó chiều hư , mong Nhạc phu nhân lượng thứ."
Vương Khải Anh sớm nổi danh bên ngoài, Nhạc phu nhân tự nhiên cũng .
Bà tự giữ phận, thể so đo với một tên khố t.ử ?
Liền hướng về phía ông hiền hòa: "Vương đại nhân khách sáo , ngài mau xem thử, quý công t.ử việc gấp tìm ngài ?"
Hắn thì việc gấp gì? Chẳng qua hết tiền tiêu .
Vương Quảng Hiền tuy trong lòng oán thầm, nhưng vẫn dậy, ngoài xem cho rõ ngọn ngành.
ông kịp đến cửa, Vương Khải Anh bước một bước.
Nhìn góc nghiêng của thiếu nữ trong phòng, chỉ cảm thấy tâm thần nhộn nhạo, quả nhiên! Đây mới là dáng vẻ tiên nữ nên ! Bên ngoài là lũ son phấn dung tục gì !
Hắn bước nhanh hai bước đến mặt Nhạc phu nhân, hành lễ với bà: "Tiểu điệt bái kiến Nhạc phu nhân."
Nhạc phu nhân đầu tiên gặp Vương Khải Anh, thể , vị Vương công t.ử tuy ngày thường chẳng chuyện gì đắn, nhưng dáng vẻ hình khối, dọa .
Đặc biệt là cái hành lễ nghiêm chỉnh của , còn tưởng thật sự là như .
Nhạc phu nhân đưa tay đỡ hờ một cái: "Khải Anh bình , lâu ngày gặp, dường như càng tuấn lãng hơn ."
Vương Khải Anh sảng khoái một tiếng: "Phu nhân quá khen."
Hắn , ánh mắt liếc về phía Tô Cửu Nguyệt: "Phu nhân, vị tiểu thư là...?"
Hiểu con ai bằng cha, Vương Quảng Hiền thế , còn vì mà đến ?
Ông nhắm mắt ngơ , tên tiểu thỏ tể t.ử mà còn dám tơ tưởng đến phụ nữ chồng?!
Lát nữa đợi khách xem ông đ.á.n.h gãy chân ! Để suốt ngày chỉ gây họa!
--
Tác giả lời :
[Nhìn hiểu ? Vương Khải Anh thuần túy là một kẻ mê cái , đương nhiên, cũng ~~ Hoạt động tác giả giáng lâm bình luận chương, để lời nhắn cho nha!! Không tiểu kịch trường cũng , các đại đại khác đều nhiều lời nhắn, mà cái nào thì mất mặt quá? Mau tới cứu mạng~~]