Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 216: Bán mình táng cha

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:11:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đã giấu kỹ ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu lên vặn chạm ánh mắt trêu chọc của , nàng chút ngượng ngùng cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

 

Ngô Tích Nguyên lên: "Đi thôi, đưa nàng ăn cơm."

 

Tô Cửu Nguyệt quả thật chút đói bụng, cũng lên theo, chỉ bộ y phục bẩn để trong chậu : "Vốn dĩ giặt giúp , chỉ là lấy nước. Chúng ăn cơm , đợi lát nữa về, đưa ."

 

Ngô Tích Nguyên ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, : "Không , cứ để đó tự giặt là . Cửu Nguyệt từ xa xôi vất vả đến thăm , thể để nàng giặt y phục giúp chứ?"

 

Tô Cửu Nguyệt mím môi, vô cùng bướng bỉnh phản bác : "Chàng sách luyện chữ, đừng lãng phí thời gian việc , những việc vặt vãnh nếu đến , thì để giúp ."

 

Ngô Tích Nguyên nàng là vì cho , trong lòng vô cùng cảm động.

 

Kiếp nàng theo chịu ít khổ cực, kiếp bản hiện tại vẫn năng lực để nàng sống những ngày tháng .

 

Hắn nắn nắn tay nàng, tất cả đều cần cũng hiểu.

 

Tô Cửu Nguyệt hiếm khi đến một , Ngô Tích Nguyên dẫn nàng đặc biệt gọi thêm hai món ăn.

 

Thành Ung Châu và những nơi nhỏ bé của bọn họ tự nhiên giống , đồ ăn ở đây cũng nhiều hơn một chút.

 

Tô Cửu Nguyệt thấy gọi bốn món, nhíu mày lên án : "Sao gọi nhiều như , ăn hết thì lãng phí lắm."

 

Ngô Tích Nguyên trả thực đơn cho tiểu nhị, đồng thời đầu nở nụ cưng chiều với nương t.ử nhà : "Không nhiều, tiểu Cửu Nguyệt nhà đang tuổi lớn, thể để bụng đói ."

 

Tô Cửu Nguyệt dạo gần đây sức ăn quả thật nhỏ, bản nàng cũng cảm thấy cao lên một chút.

 

Trước cùng Tích Nguyên, nàng mới chỉ đến n.g.ự.c . hôm nay nàng đột nhiên phát hiện, sắp chạm đến vai .

 

Hai vợ chồng ăn cơm xong khỏi cửa, Ngô Tích Nguyên tìm một gian phòng ở khách sạn cho Tô Cửu Nguyệt ở một đêm, ngày mai hẵng về.

 

Bây giờ về, đợi nàng về đến nhà, e là trời còn sớm nữa. Hắn thật sự yên tâm, vẫn là để ngày mai nàng hẵng về thì hơn.

 

Hai mới bao lâu, liền đụng một đám ở phía .

 

Những đó tụ tập thành một đoàn, dường như đang xem náo nhiệt gì đó.

 

Tô Cửu Nguyệt tò mò xui khiến, liền kéo Ngô Tích Nguyên qua xem.

 

Vất vả lắm mới vươn dài cổ thấy tình hình bên trong, mới phát hiện là một nữ t.ử mặc áo tang, đầu cắm cỏ đang quỳ ở đó bán táng cha.

 

Trên tấm biển , chỉ cần hai mươi lượng.

 

Tâm trạng Tô Cửu Nguyệt chút phức tạp, nhưng những xung quanh lấy một tay giúp đỡ.

 

Tô Cửu Nguyệt đưa tay sờ sờ túi thơm của , Ngô Tích Nguyên kịp thời kéo khỏi đám đông.

 

"Nương t.ử, nàng gì?"

 

Tô Cửu Nguyệt đầu đám đông một cái, biểu cảm mặt chút bi thương.

 

"Nàng thật đáng thương, giúp nàng , cho hai mươi lượng bạc, cũng gom góp cho nàng chút tiền bạc, để lão phụ của nàng mồ yên mả ."

 

Ngô Tích Nguyên bật , Tô Cửu Nguyệt trừng mắt một cái: "Sao còn ?"

 

Ngô Tích Nguyên liền nương t.ử nhà đơn thuần, chắc chắn thấu cạm bẫy của nữ nhân .

 

"Nương t.ử, nàng từng nghĩ táng một thật sự cần đến hai mươi lượng bạc ? Nếu thật sự là như , thì e là chẳng mấy mồ yên mả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-216-ban-minh-tang-cha.html.]

 

Tô Cửu Nguyệt sửng sốt, nàng từng lo liệu loại chuyện , cũng rốt cuộc cần dùng bao nhiêu tiền? hai mươi lượng chắc chắn là thể nào.

 

Đa các gia đình nửa năm một năm cũng kiếm hai mươi lượng bạc, còn lo chi tiêu cho cả nhà.

 

Nhìn dáng vẻ của nữ t.ử , hẳn cũng là xuất từ gia đình nghèo khổ, những gia đình như càng chuyện hậu táng gì.

 

Bỏ hai lượng bạc đóng một cỗ quan tài , coi như là tận hiếu .

 

" nhỉ, táng một cần đến hai mươi lượng bạc , cô nương chắc chắn cũng từng lo liệu chuyện , là để nhắc nhở nàng một chút?"

 

Ngô Tích Nguyên thấy nàng còn đám đông, vội vàng kéo nàng : "Căn bản như nàng nghĩ , ai cũng bằng lòng sống mãi những ngày tháng khổ cực, cô nương định giá cao như , e là đang đợi một cành cao đấy!"

 

Tô Cửu Nguyệt trừng lớn mắt, cách lớp màn che, Ngô Tích Nguyên cũng rõ lắm biểu cảm của nàng, nhưng thể tưởng tượng dáng vẻ nàng trừng mắt hạnh, vẻ mặt thể tin nổi.

 

Không nhịn chút buồn : "Nàng xem, những xung quanh đều chỉ lo xem náo nhiệt, ai tiến lên giúp nàng một câu nào ? Bởi vì trong lòng đều hiểu rõ, nàng căn bản thật sự đang bán táng cha, chẳng qua chỉ là một mánh lới mà thôi."

 

Tất cả những điều đều ngược với tam quan của Tô Cửu Nguyệt, nàng từng còn thể như .

 

"Vậy... ý của là... bảo đừng xen việc của khác?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Nói chừng nàng còn hỏng chuyện của khác đấy!"

 

Tô Cửu Nguyệt nhăn mũi, bên phía đám đông ồn ào hẳn lên.

 

Ngô Tích Nguyên hất cằm về phía đó: "Nàng xem, đây là cá c.ắ.n câu ?"

 

Tô Cửu Nguyệt cũng sang, liền thấy một nam nhân mặc áo bào màu xanh ngọc bích, đầu đội ngọc quan màu trắng dẫn theo một đám thuộc hạ .

 

"Ô~ Để gia xem nào, hôm nay bán táng cha ?"

 

Giọng cất lên, những xung quanh liền nhường cho một con đường, tới ghé sát tấm biển thử: "Hai mươi lượng?"

 

Lại dùng cán quạt nâng cằm cô nương lên, cẩn thận đ.á.n.h giá một lát, mới thu tay về chắp lưng.

 

"Ta tiểu nương t.ử, cảm thấy hai mươi lượng cao nhỉ?"

 

Lời của thốt , những xung quanh đều ồ lên, thậm chí còn mấy bách tính đùa.

 

"Vương đại thiếu gia, mấy ngày ngài bỏ một trăm lượng mua một cô nương về, lúc đó chê đắt ."

 

Vị thiếu gia họ Vương bĩu môi: "Các ngươi thì cái rắm gì! Tiền nào của nấy ? Theo tiểu gia thấy, cô nương ngày hôm đó đáng giá một trăm lượng!"

 

"Còn vị hôm nay nha... mười lượng, thể cao hơn nữa!"

 

Những xung quanh hi hi ha ha, Tô Cửu Nguyệt trong lòng thoải mái lắm, tầm mắt nàng vẫn luôn rơi nữ nhân , xem nàng sẽ phản ứng gì.

 

Liền thấy vị Vương thiếu gia , đầu nàng hỏi: "Thế nào? Cô nương? Mười lượng bạc bằng lòng theo ?"

 

Vị cô nương từ đầu đến cuối một lời chậm rãi cúi vái một cái: "Đa tạ Vương thiếu gia thương xót."

 

Biểu cảm mặt Tô Cửu Nguyệt sụp đổ, kéo kéo ống tay áo của Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, chúng xem nữa."

 

Ngô Tích Nguyên đại khái trong lòng nàng đang nghĩ gì, liền gật đầu: "Được, chúng tìm một khách sạn ."

 

Bọn họ mới vài bước, Tô Cửu Nguyệt đột nhiên phát hiện chút đúng.

 

"Không xong , kẻ trộm."

 

 

Loading...