Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 208: Người Thông Minh

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:11:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Trang dứt khoát ôm quyền đáp một tiếng lui xuống.

 

Theo ông thấy, tám trăm lượng nhiều, nhưng nếu cứu mạng Mục Vương gia thì cũng quả thực xứng đáng.

 

Tô Trang đến sân thì gác cổng thông báo, là Ngụy xưởng công đến.

 

Tô Trang vốn ưa đám hoạn quan gây sóng gió , lúc Vương gia cũng gặp , liền trực tiếp phất tay, : “Không gặp, bảo về !”

 

Đây là địa bàn của ông, năm mươi vạn đại quân bên ngoài đều lệnh của ông, ông sợ một tên hoạn quan trói gà c.h.ặ.t ? là chuyện nực .

 

Người hầu uyển chuyển truyền đạt ý của chủ t.ử nhà , Ngụy Mậu Công tức giận nhẹ.

 

Ông thể ngờ Tô Đại tướng quân chặn ngoài cửa, bảo ông rằng Vương gia bệnh, bảo ông về đừng phiền Vương gia nghỉ ngơi.

 

Bệnh? Ha ha, bệnh thật đúng lúc, hôm qua , hôm nay ngã bệnh?

 

Ông ngược xem Mục Tông Nguyên là bệnh thật bệnh giả, đừng giở trò mặt ông !

 

Ông từ trong lòng lấy một tấm kim bài, trực tiếp để lòng gác cổng.

 

Người đó cầm lên xem, hai chân liền mềm nhũn.

 

Chỉ thấy tấm kim bài đó bốn chữ lớn: “Như Trẫm Thân Lâm.”

 

Ngụy Mậu Công thấy bộ dạng sợ mất mật của , khinh thường hừ một tiếng: “Thế nào? Bổn đại nhân còn tư cách gặp Vương gia ?”

 

Người đó vội vàng quỳ xuống hành lễ tam quỳ cửu khấu, mới : “Đại nhân chờ một lát, tiểu nhân thông báo .”

 

Tô Trang cũng ngờ hoàng đế giao lệnh bài cho , ông thật sự già đến hồ đồ ?

 

Có kim bài , ông thể ngăn tên hoạn quan đó ngoài cửa nữa, tuy trong lòng vẫn còn chút ấm ức, nhưng vẫn lệnh.

 

“Người ! Mở chính môn! Đón !”

 

Ngụy Mậu Công nghênh ngang từ chính môn của phủ họ Tô, Tô Trang từ xa thấy liền sang sảng.

 

“Vốn đang định đến quân doanh luyện binh, nghĩ rằng tiện tiếp đãi Ngụy xưởng công, nhưng ai ngờ Ngụy xưởng công mang theo bảo bối như , khiến bản tướng quân tiện từ chối.”

 

Ngụy Mậu Công càng coi thường đám đàn ông thô kệch , râu cằm cũng tỉa tót cẩn thận, trông như rừng.

 

Nếu để gặp Mục Tông Nguyên, ai đến phủ tướng quân của ông chứ!

 

Ông lấy khăn tay lau mũi, hít một hương thơm khăn, mới kìm nén ý nhíu mày.

 

“Tô Đại tướng quân là thẳng thắn, thì bổn đại nhân cũng vòng vo với ngài nữa, gặp Mục Vương gia.”

 

Tô Trang nhíu mày: “Vậy thì .”

 

Ngụy Mậu Công cũng ngờ ông ngay cả chút thể diện cũng cho , đáng đời tên rừng nhiều năm kinh thành.

 

“Sao thế? Bổn đại nhân cầm lệnh bài, mà cũng gặp ?”

 

Ông lấy tấm lệnh bài Như Trẫm Thân Lâm, nhưng Tô Trang sợ hãi như ông tưởng.

 

“Nhiều năm bản tướng quân đ.á.n.h thắng trận, hoàng thượng miễn lễ tiết cho bản tướng quân, chắc hẳn lúc bản tướng quân cũng cần hành lễ với tấm lệnh bài .” Tô Trang sự nghi hoặc mặt , khẽ trả lời.

 

“Mục Vương gia bệnh, những ngày ở ngoài truy sát, trọng thương, vốn dĩ hôm qua cố gắng gượng gặp Ngụy đại nhân một . ai ngờ Ngụy đại nhân nể mặt, Mục Vương gia bây giờ vẫn còn đang hôn mê, e rằng thật sự tiện để ngài đến thăm.”

 

Ông giúp Mục Tông Nguyên tìm một cái cớ, nhưng cái cớ dường như thể khiến Ngụy Mậu Công chấp nhận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-208-nguoi-thong-minh.html.]

“Rốt cuộc là hôn mê thật hôn mê giả? Bổn đại nhân tận mắt xem mới .”

 

Tô Trang lạnh một tiếng: “Đây là phủ tướng quân của , bản tướng quân vẫn thể chủ.”

 

Ngụy Mậu Công mím môi: “Ngươi ngay cả lệnh bài của hoàng thượng cũng coi gì? Thật là to gan!”

 

Tô Trang : “Tướng ở ngoài, quân lệnh thể tuân, từ xưa đến nay đều như , ngươi dù đích đến mặt hoàng thượng tố cáo , e rằng cũng bản tướng quân.”

 

Ngụy Mậu Công cuối cùng vẫn gặp , lúc khỏi phủ Tô Đại tướng quân, cả ông tức đến đỏ mặt tía tai.

 

Thỉ Trung lùi một bước theo ông , cũng dám lên tiếng khuyên can.

 

Yến Vương lấy cớ tiện cho việc giải độc, cứ thế mặt dày ở phủ họ Tô.

 

Nghe Ngụy công công cầm lệnh bài của hoàng thượng mà vẫn Tô Đại tướng quân đuổi ngoài, mày nhíu c.h.ặ.t .

 

Kiếp cũng từng xảy chuyện như , nhưng là hôm nay.

 

Hắn nhớ rõ, kiếp Tô Trang đại phá quân Hồ, thu phục vùng Hồ Lô Cốc.

 

Phụ hoàng của hạ lệnh cho Tô Đại tướng quân khải hồi triều, ngay ngày thứ hai Tô Đại tướng quân về kinh, Ngụy Mậu Công cầm kim bài đến phủ họ Tô.

 

Nói là thích khách trốn phủ Tô Đại tướng quân, dẫn Cẩm Y Vệ lục soát.

 

Tô Đại tướng quân mà vô cùng tức giận, cả kinh thành e rằng nhà nào lính gác sánh với phủ họ Tô của họ.

 

Sao thể thích khách nào lọt qua tầng tầng lớp lớp lính gác của họ? Trốn phủ họ Tô?

 

Đây rõ ràng là tên hoạn quan đó đến gây sự!

 

Tô Đại tướng quân vốn là nóng tính, thể chịu đựng ?

 

Liền trực tiếp đuổi ngoài.

 

Phủ binh trong phủ của họ ai mà từng thực sự chiến trường, nhất thời Cẩm Y Vệ thật sự xông .

 

Kết quả sáng hôm lên triều, Ngụy Mậu Công liền dâng một phong tấu chương lên mặt hoàng thượng, tố cáo Tô Đại tướng quân một phen.

 

Tô Đại tướng quân sức tranh cãi, nhưng hoàng thượng vẫn lấy lý do cản trở công vụ, miễn phần thưởng vốn của ông, thậm chí còn thu phần lớn binh quyền trong tay ông.

 

Tô Đại tướng quân thật sự tức đến, ngày hôm liền liệt giường.

 

Hoàng thượng nhân cơ hội , từ từ thu bộ binh quyền trong tay ông.

 

Yến Vương đột nhiên chút hiểu, đây đều cảm thấy Tô Đại tướng quân ngốc, dù cho tên hoạn quan đó lục soát một chút thì ? Nếu trong phủ ông thật sự gì, ngày hôm hoàng thượng thể xin ông , đem bộ binh quyền trong tay đ.á.n.h cược.

 

sống một đời, thông suốt hơn nhiều, chuyện , cảm thấy vị nhạc phụ đại nhân của e rằng mới là thông minh thực sự.

 

Từ xưa đến nay, những tướng quân công lao hiển hách cuối cùng khó tránh khỏi công cao lấn chủ, hoàng thượng nghi ngờ, cuối cùng gần như kết cục .

 

Tô Đại tướng quân dựa chiêu , hảo giao binh quyền trong tay .

 

Vào thời điểm đổi triều đại cũ và mới, ông tránh sự biến động .

 

Tân hoàng đế lên ngôi, phía bắc yên , ông giao trọng trách, đích trấn giữ biên quan.

 

Chỉ tiếc Tô Đại tướng quân cả đời chinh chiến, cuối cùng vẫn tiểu nhân tính kế, trong một chinh chiến, thông đồng với giặc bán nước, tiết lộ hành tung của ông.

 

Ông vì yểm hộ đại quân rút lui, cuối cùng hy sinh chiến trường.

 

 

Loading...