Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 203: Không Cần Bẩm Báo

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:11:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Mậu Công hất cằm, hừ một tiếng bằng lỗ mũi: “Mai hãy !”

 

Thỉ Trung tuy cảm thấy , nhưng cũng tính tình của đại nhân nhà , chỉ sợ chọc giận ông thì bản cũng chẳng quả ngon mà ăn, nên chỉ đáp một tiếng lui xuống.

 

Lúc , cửa phủ Tô Đại tướng quân, xe ngựa của Yến Vương phủ và Tuệ Âm Đại trưởng công chúa phủ lượt kéo đến.

 

Tuệ Âm đến muộn hơn một chút, cửa thấy Tô Đại tướng quân trong sân chờ, thỉnh thoảng lo lắng trong nhà.

 

Tuệ Âm gọi ông một tiếng: “Tô Trang, Yến Vương đến ? Vừa thấy xe ngựa phủ ở cửa.”

 

Con gái duy nhất của Tô Trang đính hôn với Yến Vương, cũng coi như là một nhà với họ, nếu chẳng đồng ý đến phủ ông gặp .

 

Theo vai vế của bà, gọi hai đứa cháu trai đến phủ bái kiến cũng là chuyện thường tình.

 

bây giờ Tô Trang xem là thông gia của họ, cống hiến to lớn cho Đại Chu, thể diện dù thế nào cũng cho.

 

Tô Trang bà gọi cũng hồn , vội vàng hành lễ: “Xin mắt Trưởng công chúa điện hạ.”

 

Tuệ Âm đưa tay đỡ hờ: “Đứng lên .”

 

Tô Trang lúc mới trả lời: “Yến Vương và Mục Vương đang nghị sự trong phòng, bảo thuộc hạ ở ngoài chờ.”

 

Tuệ Âm “ừm” một tiếng: “Vậy bản điện hạ sẽ thẳng gặp họ, cũng cần bẩm báo.”

 

Lời tuy , nhưng tiếng chuyện của hai ở ngoài cũng cố ý hạ thấp, hai bên trong đều là luyện võ, từ lúc Tuệ Âm bước họ .

 

Hai một cái, vô cùng ăn ý dậy, cửa đón.

 

Tuệ Âm trưởng công chúa mới đến cửa, cửa phòng mở .

 

Ba trố mắt một lúc lâu, Mục Thiệu Linh và Mục Tông Nguyên mới hồn, hành lễ với bà.

 

“Xin mắt Trưởng công chúa điện hạ.”

 

“Xin mắt Trưởng công chúa điện hạ.”

 

Tuệ Âm cho họ dậy, đầu bước qua ngưỡng cửa, đến ở vị trí chủ tọa.

 

Mục Thiệu Linh và Mục Tông Nguyên cũng lượt xuống, Tô Đại tướng quân vẫn ở ngoài canh cửa cho họ.

 

Tô Di dẫn hầu mang chiều đến, thấy cha trong sân, liền ngẩng đầu hỏi ông một cách kỳ lạ: “Cha, nghị sự?”

 

Tô Trang , vẻ mặt còn kỳ lạ hơn cả nàng: “Nghị sự? Nghị sự gì?”

 

“Không Yến Vương, Mục Vương và Đại trưởng công chúa đều đến ?”

 

“Thì liên quan gì đến ? Người bàn chuyện nhà, ngoài chúng đừng xen .”

 

Tô Trang cảm thấy đây nuôi dạy con gái quá đơn thuần, cách nhất để giao thiệp với hoàng gia là bịt tai , càng ít càng an .

 

Tô Di nhất thời chút cạn lời: “Cũng , con cho chút chiều, lát nữa nếu châm nước thì mang luôn nhé.”

 

Tô Trang thấy Tô Di cũng ý định trong, bèn vuốt râu, lộ vẻ mặt như t.ử khả giáo.

 

con gái ông cũng sẽ gả hoàng thất, nhưng những chuyện nhất nên dính .

 

Cứ những phụ nữ trong hậu cung mà xem, phàm là những quan tâm đến chuyện của , cuối cùng đều sống sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-203-khong-can-bam-bao.html.]

 

Chỉ cần Yến Vương tự tìm đường c.h.ế.t, e rằng cũng ai dám động đến con gái ông.

 

.

 

Trong sân, hai cha con mặc áo xuân, ăn trái cây từ phương nam gửi đến, nhấp một ngụm rượu ngon cống phẩm từ Tây Vực, thật là vô cùng thảnh thơi.

 

Mà tình cảnh của ba trong phòng lúc khác với bên ngoài, tuy ba họ cũng là họ hàng thiết, nhưng suy nghĩ trong lòng mỗi một ngả.

 

Mục Thiệu Linh một tay cầm chiếc nhẫn ngọc bích đế vương ngón cái, xoay qua xoay một cách nhàm chán, nhất quyết mở lời .

 

Tuệ Âm là nóng tính, thấy liền thẳng: “Sao thấy Ngụy công công?”

 

Mục Thiệu Linh lúc mới thong thả : “Ai mà ? Theo lý mà , gặp Tông Nguyên nhất là ông ?”

 

Tuệ Âm hừ lạnh một tiếng: “Hừ, chẳng qua là một tên nô tài gốc gác, để mấy chúng ở đây chờ ? Thật là mặt dày!”

 

Mục Thiệu Linh bĩu môi, gì, nhưng sự châm biếm trong mắt lên tất cả.

 

Thế lực Đông Xưởng lớn mạnh, Ngụy công công đó đang cấp bách cần một quân cờ để giúp ông củng cố quyền lực trong tay.

 

Lúc , để Tông Nguyên còn nhỏ tuổi hoàng đế bù là thích hợp nhất.

 

Trong lòng nghĩ, ngẩng mắt Tuệ Âm trưởng công chúa đang ở ghế .

 

Vị hoàng cô mẫu của e rằng cũng cùng ý đồ với Ngụy công công, từ xưa đến nay tiền tài và quyền lực là thứ hấp dẫn nhất, nhưng hai mệnh để hưởng.

 

Mục Thiệu Linh , Mục Tông Nguyên ngược dùng giọng non nớt an ủi Tuệ Âm trưởng công chúa: “Hoàng cô mẫu, chúng cần chấp nhặt với hạng tiểu nhân đó, ông đến cũng , ba chúng nghị sự, vốn dĩ ông cũng tư cách đến đây.”

 

Sắc mặt Tuệ Âm trưởng công chúa lúc mới dần dần dịu , chống cằm hỏi : “Được , gạt chuyện của ông sang một bên, ngươi gọi mấy chúng đến đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?”

 

Mục Tông Nguyên đột nhiên dậy khỏi ghế, quỳ xuống đất dập đầu với Tuệ Âm trưởng công chúa và Yến Vương: “Hoàng , hoàng cô mẫu, hai giúp con!”

 

Tuệ Âm trưởng công chúa hành động bất ngờ của cho sững sờ, trong lòng mơ hồ cảm thấy chút .

 

“Con bé chuyện gì thể cho đàng hoàng ? Sao hành đại lễ như , mau dậy!”

 

Bà đưa một tay định đỡ , nhưng Mục Tông Nguyên ngẩng đầu lên, Yến Vương, Tuệ Âm trưởng công chúa: “Hoàng , hoàng cô mẫu, con cũng hết cách , chỉ thể cầu xin hai đưa con về kinh thành.”

 

Tuệ Âm trưởng công chúa cũng ngờ đưa yêu cầu , chỉ thấy bà nhướng mày, hỏi: “Ồ? Thật sự cần chúng hộ tống? Người của ngươi ?”

 

Nhắc đến thuộc hạ của , Mục Tông Nguyên lập tức nước mắt lưng tròng.

 

Hắn vốn còn nhỏ tuổi, lúc cũng màng đến thể diện, lóc t.h.ả.m thiết.

 

“Con gặp thích khách đường, chúng hận con đến tận xương tủy, tay tàn độc, đao nào đao nấy đều lấy mạng. Các thuộc hạ của con vì hộ tống con chạy trốn, đường tổn thất gần hết .”

 

Nghe lời , Yến Vương đầu tiên hoàng của bằng con mắt khác.

 

Kiếp như , căn bản cầu cứu Tô Đại tướng quân, cũng ai hộ tống về kinh.

 

Hắn trộn một đám ăn mày, ăn xin suốt đường về, đoạn kinh nghiệm ăn mày cũng là vết nhơ cả đời của , suýt chút nữa khiến lỡ mất ngôi vị hoàng đế.

 

Kiếp , lén lút đến thành Ung Châu, còn cầu cứu thế lực trung lập là Tô Đại tướng quân.

 

Thật là thần thánh phương nào bày mưu cho ? Hay là vị hoàng của cũng sống một kiếp?

 

 

Loading...