Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 182: Chuyện vô căn cứ

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:10:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quách Thuận xong lời của ông , lập tức mừng rỡ như điên, vội vàng quỳ xuống dập đầu một cái với ông : "Đại ân đại đức của lão gia, tại hạ suốt đời khó quên a!"

 

Đợi Quách Thuận , Thôi lão gia mới sai đưa tin cho huyện thái gia Lưu Thư Vinh, hẹn ông buổi tối cùng Hồi Xuân Lầu uống vài chén.

 

"Cái gì? Ông tới? Chút thể diện cũng nể?! Ông là vì ?"

 

Hạ nhân ông nổi nóng, nhưng lúc cũng thể trả lời: "Huyện thái gia , chỉ lúc nô tài cửa, một tiểu nhỏ giọng với nô tài, bảo ngài mấy ngày nay thu liễm một chút."

 

Thôi Nghị xong lời , tức giận trực tiếp đá một cước ghế: "Đều là thứ gì , dạo Thanh Quân nhà đắc ý mặt vương gia, từng bọn họ cũng bộ dạng . Nay thấy con xảy chuyện, từng đều hận thể tránh xa nhà ! Thật sự cho rằng tiền của nhà đều là lấy ? Chọc giận lão t.ử, một kẻ cũng đừng hòng sống yên !"

 

Hạ nhân ở một bên thấy ông nổi giận cũng dám khuyên can, chỉ hận thể hạ thấp sự tồn tại của xuống mức thấp nhất.

 

Thôi Nghị đập vỡ một đống chén , mới dần dần nguôi giận, với hạ nhân hầu hạ: "Đi, đưa một canh cho huyện chủ bạ Vương đại nhân!"

 

Tuy nhiên bao lâu hạ nhân nhà ông trở : "Lão... lão gia... Vương đại nhân mấy ngày nay ông đều thời gian..."

 

Thôi Nghị ngược đập đồ nữa, ông ghế, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: "Vương đại nhân nhắn lời gì cho ?"

 

"Hồi bẩm lão gia, lý do từ chối cũng gần giống với huyện thái gia Lưu đại nhân, đều là bảo ngài dạo thu liễm một chút."

 

Thôi Nghị cũng là kẻ ngốc, Thôi gia bọn họ ở nơi khác mặc dù tính là gì, nhưng ở quanh trấn Ngưu Đầu vẫn tiếng .

 

Đều cường long ép địa đầu xà, Thôi gia bọn họ chính là địa đầu xà , bất kể là vị quan nào tới nhậm chức đầu tiên đều tạo mối quan hệ với bọn họ.

 

Ông cũng là một hào phóng, ngày thường mấy vị cũng theo ông ăn ít chỗ .

 

Bọn họ thể vì con trai mất chức quan mà triệt để qua với nhà bọn họ nữa, chỉ một khả năng, đó chính là Thôi gia bọn họ lẽ liên lụy ...

 

Mấy vị đại nhân vì để bo bo giữ , cắt đứt qua với Thôi gia bọn họ ngược cũng bình thường.

 

Quả nhiên, sáng sớm hôm , liền quan sai đích tới cửa bắt .

 

Những và những ở nha môn huyện ngày thường ăn mặc giống , quan phục đều là màu đỏ.

 

Trong lòng Thôi Nghị giật thót một cái, ông cảm thấy hôm qua hẳn là đoán đúng , những e là do vương gia phái tới chứ?

 

Trong đó một rõ ràng quan giai cao hơn một chút, bên hông giắt một thanh đao, tới mặt ông xuất trình lệnh bài một chút.

 

"Ta là Vương Phủ Chính của Binh Mã Tư thành Ung Châu, phụng mệnh Yến Vương, đưa Thôi Nghị hỏi chuyện."

 

Thôi Nghị thấy đoán đúng , càng vài phần hoảng hốt, ông từ trong túi áo móc mấy tờ ngân phiếu liền nhét tay Vương Phủ Chính: "Còn xin đại nhân tiết lộ một chút, tại hạ phạm chuyện gì ?"

 

Người là vương gia đích chỉ đích danh bắt về, Vương Phủ Chính mới sẽ vì chút tiền mà rước họa , dùng chuôi đao chặn động tác của ông : "Thôi lão gia đây là gì? Bản quan chỉ là phụng mệnh hành sự, nếu ngài nghi hoặc gì, vẫn là tìm vương gia hỏi một hai ."

 

Ngân phiếu Thôi Nghị nắm trong tay, nhất thời cũng nên thu hồi .

 

Vương Phủ Chính cũng sẽ nể mặt ông , trực tiếp vung tay lên: "Mang !"

 

Cả Thôi gia đều hoảng loạn, hai trụ cột trong nhà bộ đều xảy chuyện, Thôi đại phu nhân cả đều sốt ruột đến mức đổ bệnh.

 

Bản Thôi Nghị trong lòng mấy lo lắng, chứng cứ những chuyện ông những năm nay sớm xóa sạch , cho dù là vương gia e là cũng thể chứng cứ mà định tội vô cớ chứ? Ông cũng là nhân vật quan trọng gì.

 

Ông nhốt trong đại lao trọn một ngày, cũng ai tới quản ông , Yến Vương càng thấy bóng dáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-182-chuyen-vo-can-cu.html.]

Ngay lúc ông tưởng rằng vương gia còn phơi ông thêm hai ngày, ngày hôm liền đưa ông ngoài.

 

Mục Thiệu Linh đích tiếp kiến ông , dù Thôi gia cũng là do tiểu vương phi của đích dặn dò, thể bằng mặt bằng lòng?

 

Thôi Nghị đưa tới đại đường của Binh Mã Tư, ngẩng đầu lên liền thấy án kỷ một đàn ông vô cùng trẻ tuổi.

 

Tướng mạo tuấn, quý khí bức .

 

Ông mới một cái, một giọng lanh lảnh bên cạnh liền trực tiếp quát lớn: "To gan! Lại dám mạo phạm vương gia! Người , vả miệng!"

 

Thôi Nghị còn hiểu rõ tình huống, ăn mười cái bạt tai.

 

Cuối cùng vẫn là vương gia gọi dừng : "Được , lát nữa đ.á.n.h đến mức , bản vương cũng kiên nhẫn đợi hồi phục."

 

Thôi Nghị chịu khổ, dám chuyện nữa.

 

Đây vẫn là đầu tiên ông nhận thức rõ ràng, bản mặt những quý tộc cái gì cũng .

 

Cho dù là một hạ nhân hầu hạ tùy tiện bên cạnh cũng thể dễ dàng xử quyết ông .

 

Ngay cả châu phán ngày thường bọn họ dăm ba bận nịnh bợ, trong mắt cũng chẳng là cái thá gì.

 

Quan Hoài Viễn xong lời của vương gia, cất cao giọng hỏi: "Thôi Nghị, còn thể chuyện ?"

 

Thôi Nghị vẫn luôn phủ phục mặt đất, căn bản động cũng dám động.

 

Nghe hỏi, lúc mới dám một câu: "Có thể... thể ."

 

Mục Thiệu Linh lúc mới ừ một tiếng, hỏi: "Thôi Nghị, tố cáo ngươi cưỡng đoạt dân nữ, còn hối lộ quan viên triều đình, ngươi nhận tội ?"

 

Thôi Nghị thể nhận? Để ông là ai tố cáo, ông nhất định lột một lớp da của kẻ đó mới !

 

Ông quỳ mặt đất đông đông đông dập đầu ba cái thật mạnh: "Chuyện vô căn cứ! Chuyện vô căn cứ a vương gia! Thảo dân oan! Còn xin vương gia chủ cho thảo dân!"

 

Mục Thiệu Linh ở vị trí thượng thủ, từ giọng của căn bản vui buồn: "Thật sự là oan?"

 

Thôi Nghị đương nhiên cao giọng đáp: " ! Thảo dân một giới áo vải, nay luôn tuân thủ luật pháp, còn xin vương gia minh xét!"

 

Mục Thiệu Linh ừ một tiếng, hồi lâu tiếng động, trong căn phòng rộng lớn chỉ thể thấy tiếng mài mực.

 

Trái tim Thôi Nghị thấp thỏm yên, cũng chút nắm bắt dụng ý của vị vương gia .

 

Qua chừng thời gian uống cạn một tuần , Mục Thiệu Linh mới tiếp tục mở miệng.

 

"Ngay mặt bản vương mà dám dối? Thật là to gan!"

 

Thôi Nghị sấp mặt đất, chỉ dám kêu oan.

 

Thôi Nghị cũng phân biệt rốt cuộc đang lừa , thật.

 

Trong lòng bay nhanh suy nghĩ, cảm thấy lẽ nhận một tội.

 

"Vương gia minh xét, thảo dân hối lộ mệnh quan triều đình, chẳng qua chỉ là bình thường dịp lễ tết. Còn về cưỡng đoạt dân nữ, thì càng là chuyện vô căn cứ! Trong nhà thảo dân bảy phòng di thái thái, ai nấy đều sinh hoa dung nguyệt mạo, cớ gì cướp dân nữ?"

 

 

Loading...