Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 161: Vương phi là một kẻ hay ghen tị
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:10:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Di thấy hai dăm ba bận cản trở , trong lòng thoải mái.
"Chính là tặng ngươi , nếu ngươi cần, lát nữa liền sai đem xuống kho tàu!"
Thôi Thanh Vân lúc mới bất đắc dĩ đồng ý, "Vậy... liền cẩn kính bằng tuân mệnh ."
Thôi Thanh Vân ở chỗ Tô Di với nàng chuyện mẫu hoa văn, chuyện nấu nướng bánh ngọt, một cái nào là Tô Di hứng thú.
Nàng thật sự chút mất kiên nhẫn, liền trực tiếp mở miệng hỏi: "Thôi nhị tiểu thư, ngươi từ xa chạy tới hẳn là chỉ với những chuyện chứ?"
Tô Di nàng chỉ là tính tình thẳng thắn, cũng kẻ ngốc gì, những năm nay theo cha nam xông bắc nào từng gặp qua?
Vị Thôi tiểu thư ngay từ đầu là đơn giản, nếu chỉ dựa gia thế của nàng , e là ngay cả tư cách bước cổng lớn nhà cũng đủ.
nàng những đến , còn thành công thu hút sự chú ý của , thể thấy vị Thôi nhị tiểu thư nhất định là kẻ hiền lành.
Nếu lúc nàng tâm trạng , nàng ngược bằng lòng xem nàng góp vui, nhưng lúc nàng tâm trạng , bộ dạng của nàng , trong lòng liền vô cớ sinh một trận chán ghét.
Thôi Thanh Vân thực cũng sớm chán ghét , những lời đó cũng luôn vòng chủ đề chính.
Nàng thậm chí cũng dứt khoát rõ ràng với nàng, dù thò đầu cũng một đao, rụt đầu cũng một đao, cho một cái thống khoái .
Thấy nàng hỏi đến, nàng cũng dừng chủ đề, trái , mở miệng : "Có thể xin tiểu thư cho lui xuống ? Ta lời quan trọng với ngài."
Tô Di nàng rốt cuộc đang úp mở chuyện gì, nhưng hình nhỏ bé của nàng cảm thấy tạo thành uy h.i.ế.p gì đối với , liền Hạ Hà một cái.
Hạ Hà hiểu ý, dẫn theo các thị nữ khác trong phòng lui ngoài.
Thôi Thanh Vân cũng đầu Bảo Châu một cái, "Ngươi cũng lui xuống ."
Bảo Châu đáp một tiếng , từ trong cửa lui ngoài, còn chu đáo giúp các nàng đóng cửa .
Đợi trong phòng chỉ còn hai các nàng, Tô Di mới mở miệng, "Được , bây giờ thể chứ?"
Thôi Thanh Vân mím môi, ánh mắt chút né tránh, chậm rãi mở miệng : "Nghe Di tỷ nhi và Yến Vương định , thật ?"
Cằm Tô Di chậm rãi nâng lên, ánh mắt cũng sắc bén thêm vài phần, "Chuyện ... liên quan gì đến ngươi?"
Thôi Thanh Vân chuyện nàng chắc chắn sẽ tức giận, nhưng nữ nhân nhà cao cửa rộng tám chín phần mười đều hiểu quy tắc sinh tồn chốn nội trạch, nam t.ử tam thê tứ cũng là chuyện thường tình, giống như phụ nàng , trong nhà tám phòng tiểu nương nàng vẫn thể dung túng .
"Vương gia phận tôn quý, chắc chắn thể chỉ một chính thất, vì để tiện nghi cho ngoài, chi bằng tìm nhà giúp ngài lôi kéo trái tim Vương gia? Ngài thấy thế nào?"
Tô Di lời nàng , chỉ cảm thấy trong đầu ong ong vang lên, nữ nhân e là điên ? Nàng còn gả qua đó ! Nàng nghĩ đến chuyện đến chia sẻ nam nhân của nàng ? Coi roi của Tô mỗ nàng là ăn chay ?
"Lôi kéo trái tim Vương gia?" Tô Di hỏi ngược một câu.
" , nam nhân nào ai trăng hoa? Nếu tỷ chúng thể liên thủ, ngày chắc chắn cũng ầm ĩ lên ." Thôi Thanh Vân cảm thấy phân tích vô cùng thấu đáo.
Tô Di là nhân vật cỡ nào? Đời nàng từng chịu thiệt thòi gì, ai cũng đừng hòng để nàng chịu ủy khuất, cho dù đó là Vương gia cũng ! Nếu nàng chẳng với phần kiêu ngạo mà cha nàng sinh t.ử giành lấy cho nàng ?!
"A, nhưng ngươi dựa cái gì mà cho rằng ngươi thể giúp lôi kéo trái tim của ngài chứ?"
Nàng lên đến mặt Thôi Thanh Vân, khom lưng vươn một ngón tay, chậm rãi từ má nàng trượt thẳng xuống cằm nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-161-vuong-phi-la-mot-ke-hay-ghen-ti.html.]
Ngón tay dùng sức, nâng mặt nàng lên, "Lẽ nào chỉ dựa khuôn mặt của ngươi ?"
Thôi Thanh Vân nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng vô cùng căng thẳng, nàng thật sự đoán đường lối của vị Tô tiểu thư , còn động tay động chân chứ? Chẳng lẽ rạch nát mặt nàng ?
Tô Di buông tay đang bóp cằm nàng , còn lấy khăn tay lau lau ngón tay, "Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ngươi sinh còn hơn ? Nam nhân mà đều lôi kéo , ngươi cách ? Vậy ngươi cũng thật đủ tự tin đấy."
Vẻ của Tô Di là đoan trang đại khí mang theo chút kiệt ngạo bất tuần, bình thường quả thực sánh bằng. Thôi Thanh Vân tiên về khí chất kém một đoạn lớn, khuôn mặt cũng tinh xảo bằng Tô Di.
bản Thôi Thanh Vân nghĩ như , nàng tuy thể là diễm áp quần phương, nhưng gì cũng là một tiểu gia bích ngọc, Vương gia ăn quen cá lớn thịt lớn, thích khẩu vị của nàng thì ?
nàng cũng lúc Tô Di đang trong cơn tức giận, nếu lời khéo, e là sẽ triệt để chọc giận nàng.
Tô Di nàng gọi tỷ tỷ liền giận chỗ phát tiết, trực tiếp ngắt lời nàng , "Bớt lo chuyện của , chỉ cần Tô Di ở đây một ngày, thì Yến Vương phủ tuyệt đối sẽ nữ nhân khác!"
Thôi Thanh Vân sốt ruột , "Ngài... ngài thể như ? Đó chính là Vương gia! Cho dù là nhà bình thường cũng đạo lý để nam nhân ăn chay, ngài đây là phạm thất xuất ! Nếu Vương gia ngày khác bước lên vị trí ..."
Nàng lời còn xong, sắc mặt Tô Di liền triệt để đổi, trực tiếp cầm một chén ném xuống chân nàng , nghiêm giọng quát lớn: "Câm miệng!"
Thôi Thanh Vân mảnh vỡ chân, dọa cho sắc mặt trắng bệch, nửa ngày lấy tinh thần.
"Ngu xuẩn!"
Tô Di vứt hai chữ liền trực tiếp kéo cửa ngoài, hướng bên ngoài cao giọng : "Người , đuổi ngoài cho ! Sau nơi nào Tô Di ở, tuyệt đối cho phép nàng xuất hiện nửa bước!"
Thôi Thanh Vân cũng là thế nào trở về nhà, nàng chỉ cảm thấy hôm nay mất hết mặt mũi , Tô Di khỏi cũng quá bá đạo , nàng ngược xem nàng thể kiêu ngạo đến khi nào!
Nếu chỗ nàng thông, thì đừng trách nàng khách khí!
Cùng lúc đó, Ám Nhất cũng đem chuyện xảy ở Tô phủ lúc báo cáo cho Yến Vương.
"Bẩm Vương gia, nữ nhân Tô tiểu thư đuổi , là mang theo con vẹt ngài tặng cho Tô tiểu thư cùng ."
Mục Thiệu Linh đầu cũng ngẩng lên, "Ồ? Nàng thích như ?"
Ám Nhất cũng hiểu lắm cái thích mà là thích con vẹt, là thích nữ nhân , cũng dám tiếp lời.
Liền Vương gia tiếp tục hỏi: "Nữ nhân gì? Lại chọc nàng tức giận như ?"
"Nói... là cùng Tô tiểu thư chung chồng..." Ám Nhất cân nhắc .
Mục Thiệu Linh nhịn tiếng, "Là một nhân vật giống như thiên tiên ?"
"Cũng , dung mạo bình thường, thuộc hạ cảm thấy lọt pháp nhãn của Vương gia." Ám Nhất thành thật .
"Vậy thật sự là một dũng khí, bất quá tiểu Vương phi của bản vương xem hẳn là một kẻ ghen tị." Giọng điệu Mục Thiệu Linh bình bình, Ám Nhất cũng rốt cuộc tức giận với Vương phi tương lai .
ngay đó, liền Vương gia nhà : "Vậy thì đem nữ nhân ở hậu viện giải tán hết ."
--
Tác giả lời :
【Kể cho một câu chuyện kinh dị, điểm đ.á.n.h giá của rớt ! Điểm điểm điểm, mạng sống của đứa trẻ, cảm giác ai hiểu ? Ô ô ô—— xin cho phép nhỏ giọng một lát~~】