"Hỉ phục?!" Tô Cửu Nguyệt kinh hô thành tiếng, "Ngươi sắp gả cho ? Ngươi mới bao lớn chứ?"
Tô Di chống cằm thở dài, "Ta cũng gả cho , ở nhà bao! Muội còn , cũng gả cho từ sớm ? Hai chúng bằng tuổi đấy!"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, nàng qua năm nay cũng mười bốn , mười bốn tuổi bàn chuyện cưới hỏi cũng , là nàng ngạc nhiên quá mức .
Liền : "Ta từng may hỉ phục, y phục trong thôn chúng may so với các ngươi cũng giống lắm, nếu ngươi mặc xuất giá, e là sẽ chê ."
Tô Di : "Ta xem ai dám ?! Muội cứ may của , may kiểu gì sẽ mặc kiểu đó."
Tô Cửu Nguyệt còn từ chối, Tô Di kéo tay nàng lắc lắc, cầu xin: "Hảo , cứu , hỉ phục của tân nương t.ử đều tự may. đến cái khăn tay cũng thêu, bảo cái cũng quá khó ."
Tô Cửu Nguyệt rốt cuộc vẫn đồng ý, "Vậy , nhé, cũng là đầu may hỉ phục, đến lúc đó may ngươi cũng đừng chê ."
Tô Di thể chê nàng, nàng là thật tâm thật ý tìm Cửu Nguyệt hỗ trợ, tuy cha nàng chắc chắn cũng sẽ tìm tú nương giỏi nhất may hỉ phục cho nàng, nhưng cái đó thể giống với tỷ may cho ?
Cửu Nguyệt là phúc tinh của nàng, nàng hy vọng nửa đời của cũng thể mang theo lời chúc phúc của Cửu Nguyệt mà bước tiếp.
"Sao thể! Yên tâm, với chút tay nghề của , dám chê bai khác, thể giúp may, vui ."
Tô Cửu Nguyệt chút tò mò hỏi nàng, "Ngươi định với nhà nào ?"
Hỏi xong đột nhiên cảm thấy hỏi chút dư thừa, theo phận của Di tỷ nhi, nhà mà phụ nàng tìm cho nàng chắc chắn là cực , chừng dù cho nàng , nàng cũng từng qua.
Ngô Tích Nguyên một bên hai nữ nhân bỏ qua cũng vểnh tai lên, kiếp lúc Tô Di căn bản định , nếu cũng đến lượt nàng hòa với Hồ.
Tô Di bĩu môi, "Nói thì đó cũng từng gặp."
Tô Cửu Nguyệt liền tò mò, cũng từng gặp? Sẽ là ai nhỉ? Nàng căn bản từng gặp mấy , lẽ nào Tô tướng quân gả nữ nhi cho thuộc hạ của ? Lẽ nào là A Đại? Nàng bây giờ chỉ nhớ mỗi A Đại.
Vừa nghĩ đến A Đại, chân mày nàng liền nhíu , A Đại tuy là , nhưng xứng với Di tỷ nhi... thật sự chút xứng đôi cho lắm.
"Là ai?"
Ngô Tích Nguyên xong cũng sửng sốt, thể là ?
Yến Vương là tam t.ử của Cảnh Hiếu Đế, hai vị trưởng phía của gia thế , ở trong cung lặng lẽ vô danh. Chỉ gia thế hiển hách, cũng thông tuệ, hơn nữa so với Mục Vương Mục Tông Nguyên còn lớn hơn nhiều tuổi, ủng hộ kế vị cũng ít.
những việc , thật sự khiến chút xem hiểu.
Yến Vương ủng hộ Mục Tông Nguyên kế vị, hơn nữa đích dẫn quân thảo phạt Hồ, cho đến năm c.h.ế.t, vẫn thường xuyên tin tức Yến Vương đ.á.n.h thắng trận truyền về.
Tô Cửu Nguyệt cũng sửng sốt, đó liền che miệng trừng lớn mắt, "Vậy ngươi!! Chẳng sẽ là Vương phi ?!"
Tô Di gật đầu, "Coi như là ."
Biểu cảm mặt Tô Cửu Nguyệt vô cùng đặc sắc, ngay cả chiếc ghế đang cũng vài phần cảm giác như đống lửa, "Trời ạ! Vương phi tương lai bảo thêu hỉ phục cho nàng? Di tỷ nhi, ngươi đang đùa ? Theo lý mà , cát phục của các ngươi đều chuyên môn may chứ?"
"Không , thể cùng ngươi, là để , như trong lòng yên tâm hơn một chút."
Tô Cửu Nguyệt bộ lên, Tô Di một phát kéo nàng , "Được , giữa chúng cần để ý nhiều lễ tiết như , tóm cứ , hỉ phục của giao cho may."
"Nhất định may thật cẩn thận tỉ mỉ! Làm lỡ việc gả cho , sẽ hỏi tội !" Nàng hất cằm, một bộ dạng bộ tịch, khiến Tô Cửu Nguyệt mà vui vẻ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-158-sao-co-the-la-han.html.]
"Được , nhất định sẽ may thật cho ngươi, tuyệt đối lỡ việc ngươi tân nương t.ử."
Hai ở trong phòng chuyện một lát, Lưu Thúy Hoa giữ nàng ăn cơm, Tô Di dậy hành lễ vãn bối từ chối.
"Ta vốn cũng ở dùng bữa, chỉ là lúc cửa chào hỏi phụ , nếu lâu về, e là phụ sẽ lo lắng, nên ở nữa."
Lưu Thúy Hoa đầu, về phía Tô Cửu Nguyệt, "Chuyện ..."
Tô Cửu Nguyệt cũng nhà cơm rau dưa đạm bạc, e là vị đại tiểu thư cũng ăn quen, nên miễn cưỡng.
Chỉ lấy chút khoai lang khô nhà phơi gói cho nàng, "Cũng đồ gì cho ngươi, đây là nhà tự , ngày thường đồ ăn vặt cũng tồi, ngươi cứ nhận lấy coi như là một chút tâm ý của ."
Tô Di cũng khách sáo với nàng nữa, Tô Cửu Nguyệt gói một ít cho Thôi Thanh Vân.
Tuy đầu óc Tích Nguyên xảy vấn đề thể còn liên quan đến nàng , nhưng dù cũng là nàng dẫn Tô Di tìm đến, đưa tay đ.á.n.h mặt , bây giờ vẫn lúc trở mặt.
Thôi Thanh Vân tiếng cảm tạ với nàng, tay liền đưa khoai lang khô cho Bảo Châu, giống như Tô Di, tự vui vẻ cầm lấy, cứ như Tô Cửu Nguyệt cho nàng thứ bảo bối gì .
Hai vợ chồng Tô Cửu Nguyệt tiễn các nàng đến đầu thôn, cũng thấy thị vệ và xe ngựa đang đợi ở đầu thôn.
"Được , các ngươi mau về ăn cơm , chúng cũng nên ."
Tô Di , vẫy vẫy tay với bọn họ, còn quên dặn dò Ngô Tích Nguyên: "Chăm sóc cho Cửu Nguyệt, nếu chịu ủy khuất gì, nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ!"
Ngô Tích Nguyên chắp tay, nhận lời.
Nhìn xe ngựa của các nàng , Ngô Tích Nguyên mới nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt, "Nương t.ử, nàng hung dữ quá."
Tô Cửu Nguyệt lờ mờ cảm nhận mấy ngày nay dường như còn ấu trĩ như nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ nũng với .
Nàng đầu , mặt vẫn mang theo nụ , "Chàng bắt nạt , nàng sẽ hung dữ với ."
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, nắm tay Tô Cửu Nguyệt gì cũng chịu , "Ta bắt nạt nàng ? Ta luôn lời nàng mà."
Tô Cửu Nguyệt mới một bước, kéo dừng , nàng bất đắc dĩ đầu, đứa trẻ ăn vạ , "Thật sự lời?"
Ngô Tích Nguyên trịnh trọng gật đầu, "Nghe lời!"
Tô Cửu Nguyệt nở một nụ rạng rỡ với , ánh nắng rải nàng, tôn lên cả nàng rực rỡ lấp lánh, "Nếu lời, ... chúng về nhà!"
Ngô Tích Nguyên: "..."
Tô Cửu Nguyệt vui vẻ hai bước, đầu nữa, liền thấy bĩu môi, một bộ dạng buồn bực vui.
Nàng dừng bước, xoay ngẩng đầu , "Sao ? Không vui ?"
Ngô Tích Nguyên gật đầu, "Không vui! Nàng thương nữa."
Ngô Tích Nguyên nghiện nũng chút gánh nặng tâm lý nào, đứa trẻ kẹo ăn, nam nhân nũng nương t.ử thương.
【Chú thích: Phượng quan hà bí hỉ phục, phượng quan là mũ đội đầu, hà bí là khoác vai, ảnh hưởng đến việc mặc hỉ phục.】