A Khuê lập tức về phía đứa trẻ cây, phát hiện đang cưỡi ngọn cây t.ử tế, nửa điểm nguy hiểm cũng nha.
Hắn đang định hỏi Châu Châu nhi, ngay đó liền bọn trẻ bên cạnh hét lên: "Đại ca cẩn thận!"
"Cha con chim về !"
...
A Khuê tận mắt thấy con chim lớn trực tiếp mổ mặt Đại Vĩ, Đại Vĩ giật nảy , bản năng né tránh sang bên cạnh, ngờ tới mà mất trọng tâm.
Ngay đó cả liền từ ngọn cây rơi xuống, cái cây chọc trời ít nhất cũng cao hai trượng, đứa trẻ ngã xuống còn thể ?
A Khuê vội vàng phi tiến lên, điểm một cái mặt đất, mượn lực bay lên trung, ôm Đại Vĩ trong lòng mới vững vàng rơi xuống đất.
Mấy đứa trẻ nhà Đại Tiến vốn dĩ sắp , chiêu của A Khuê cho khiếp sợ nửa ngày khép miệng.
A Khuê cũng mượn cơ hội mấy đứa trẻ một trận, "Hôm nay là đúng lúc ở đây, mới thể đỡ nó, nếu ở đây thì ?"
Mấy đứa trẻ đều cúi đầu, Châu Châu nhi cũng nhăn mũi, thấp giọng : "Là Châu Châu nhi , Châu Châu nhi móc trứng chim nữa, đều đừng móc trứng chim nữa."
Châu Châu nhi lời , mấy đứa trẻ khác cũng đều nhao nhao gật đầu hùa theo, "! Chúng đều móc trứng chim nữa!"
A Khuê thấy bọn chúng tỏ thái độ, ngược cũng thêm gì nhiều, dù cũng trưởng bối của mấy đứa trẻ , quá nhiều cũng .
Đợi về đến nhà, mấy đứa trẻ đều lặng lẽ dám lên tiếng, nếu chuyện đại ca từ cây rơi xuống cha , bọn chúng chẳng sẽ đ.á.n.h gãy chân ?
Tô Cửu Nguyệt thấy bọn trẻ về , liền dẫn Châu Châu nhi về trấn.
Còn về chuyện trạch viện, nàng còn thông báo với cha một tiếng mới .
lúc mấy ngày nay Lục Nguyệt sắp xuất giá , Lục Nguyệt từ lúc sinh gần như đều là Tô Cửu Nguyệt chăm bẵm, thấy Lục Nguyệt sắp xuất các, mũi Tô Cửu Nguyệt cũng chút cay cay.
Phu tế mà cha nàng tuyển chọn cho Lục Nguyệt là một tú tài, trung hậu, đối xử với cha , nay cũng mới tròn hai mươi tuổi, ngày chừng cũng thể thi đỗ một cử nhân, đến lúc đó Lục Nguyệt liền cũng thể theo đó mà hưởng phúc .
Tô Cửu Nguyệt lúc cũng phái điều tra vị tế , quả thật gì để bắt bẻ, lúc mới yên tâm.
Ngày đại hỷ nhanh đến, nhi lang nhà họ Điền cưỡi ngựa cao to một vòng phố mới đến cửa nhà họ Tô.
Tô Cửu Nguyệt đích đội khăn voan cho Lục Nguyệt, mới : "Sau gả qua đó hảo hảo sống qua ngày, kẻ nào nếu dám ức h.i.ế.p , liền cho trưởng tỷ, trưởng tỷ trút giận ."
Khuôn mặt tươi của Lục Nguyệt che khăn voan, liền nàng : "Trưởng tỷ, nào còn ai ức h.i.ế.p nữa nha? Không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, bọn họ đều đối xử với !"
Nàng thơm lây từ trưởng tỷ , nếu gia cảnh nhà họ Điền tồi, đương nhiên cũng sẽ trúng .
Phu tế của cũng tồi, những ngày tháng hảo hảo sống, nhất định cũng sẽ càng ngày càng hồng hỏa.
Đang chuyện, bên ngoài liền vang lên một trận tiếng pháo nổ, đón , "Tân lang quan đến ! Tân nương t.ử nên xuất các !"
Mao Mao từ ngoài cửa , đây cũng là đầu tiên Cửu Nguyệt thấy trong mấy năm nay.
Hắn hẳn là vội vã chạy về, liếc Cửu Nguyệt một cái, vui vẻ gọi một tiếng trưởng tỷ.
Tô Cửu Nguyệt vội vàng chào hỏi: "Mau lên, chỉ đợi thôi đấy!"
Mao Mao , xổm xuống cõng Lục Nguyệt lên.
Tô Cửu Nguyệt tỷ hai vây quanh khỏi cửa, trong lúc nhất thời chút hoảng hốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1529-tien-muoi-muoi-xuat-cac.html.]
Lúc khi Lục Nguyệt kéo Mao Mao chơi mới lớn chừng nào nha, chớp mắt một cái, một đứa thành tiểu hỏa t.ử nửa lớn, một đứa mà sắp gả chồng .
Châu Châu nhi Lan Thảo dẫn ngoài xem náo nhiệt, di phu còn nhét cho nàng một cái bao lì xì đỏ ch.ót, nàng vui vẻ hớn hở.
Tô Cửu Nguyệt ngoài, liền thấy và tế đang ở phía bái biệt cha , cha một tràng dài, tiễn bọn họ hết , mới chút ảm đạm thất sắc.
Tô Cửu Nguyệt thấy thế liền tới, gọi một tiếng, "Cha."
Tô Đại Ngưu đầu nàng một cái, mới thở dài một tiếng, "Lúc nhỏ luôn cảm thấy con cái nhiều, nay từng đứa từng đứa gả chồng, đến cuối cùng chỉ còn Mao Mao và Liên Sinh."
Tô Cửu Nguyệt bật , "Không còn Mao Mao và Liên Sinh ! Lại hai gả cũng xa, lúc nào cũng thể đến cửa mà."
Tô Đại Ngưu cũng chỉ là đột nhiên chút thương cảm, nàng như , cũng một nữa xốc tinh thần, "Được , con cũng qua đó xem thử , tân phòng của bọn họ con hẳn là vẫn từng thấy !"
...
Ăn xong rượu mừng trở về, là ban đêm .
Tô Cửu Nguyệt trong sân, Châu Châu nhi sớm Lan Thảo dẫn về ngủ .
Đợi thấy Mao Mao từ bên ngoài lảo đảo về, nàng ngửi thấy một mùi rượu , liền gọi một tiếng, "Mao Mao!"
Mao Mao ngẩng đầu về phía nàng, mỉm với nàng, ngược vẫn thiết giống như lúc nhỏ, "Trưởng tỷ!"
Tô Cửu Nguyệt chỉ chỉ chiếc ghế đẩu bên cạnh, : "Đã lâu gặp , mau xuống, tỷ chúng chuyện."
Mao Mao xuống bên cạnh nàng, mới hỏi: "Trưởng tỷ, dạo vẫn chứ?"
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, "Ừm, thì ?"
Mao Mao cũng gật đầu, tỷ vốn dĩ thiết kẽ hở, đột nhiên chút nên lời.
Tô Cửu Nguyệt cũng ý thức điểm , nàng suy nghĩ một chút, dứt khoát thẳng vấn đề, "Mao Mao, dạo sai gửi một bức thư về?"
Mao Mao ừ một tiếng, " , thư cha đốt ."
Giọng điệu chuyện nhàn nhạt, nhưng Cửu Nguyệt thể sự bất mãn trong lời của .
"Trên thư đều gì?" Tô Cửu Nguyệt , hỏi.
"Mẹ bà sống khổ, sinh dưỡng chúng một hồi, một một chịu khổ bên ngoài, bà nhớ chúng ..."
Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Bà bà đều chịu khổ gì ?"
"Bà bà ăn no, mặc ấm..."
Mao Mao sửng sốt, ngay khoảnh khắc tiếp theo hai mắt liền sáng lên, "Thật ?!"
Tô Cửu Nguyệt đáp một tiếng, "Trưởng tỷ khi nào lừa chứ?"
"Chúng thể đón về ?" Mao Mao hỏi.
Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, cảm thấy cần thiết hảo hảo với Mao Mao chuyện lúc nhỏ .
"Mao Mao, nay lớn , tỷ tỷ hy vọng thể hiểu rõ một điểm. Mẹ bà đày đến Tây Yên, ai trong chúng đưa bà , mà là bà phạm tội."
Trên mặt Mao Mao vẫn còn chút bướng bỉnh, Tô Cửu Nguyệt tiếp tục : "Lúc bà tin lời cữu cữu, hạ độc Yến Vương và Mục Vương gia, bắt tại trận. Hai vị đều là long t.ử, theo lý mà , hẳn là tội danh liên lụy cửu tộc! May mà năm xưa Mục Vương gia và Yến Vương đều giao tình với nhà chúng , Yến Vương mới giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho một mạng, chỉ là đày bà Tây Yên."