Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1520: Có qua có lại
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:52:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Mẫn tướng quân từ sớm nhận bái bọn họ đưa tới, sớm chuẩn xong thịnh yến cung hầu phu thê hai bọn họ đến.
Trước tiên gác phận Thủ phụ của Ngô Tích Nguyên bàn, chỉ riêng ân cứu mạng của phu thê hai bọn họ đối với cả nhà Mẫn tướng quân, xứng đáng chiêu đãi như .
Xe ngựa nhà họ Ngô mới đến cửa nhà Mẫn tướng quân, Mẫn tướng quân liền sai mở cửa chính, đích ngoài nghênh đón.
Cùng ngoài, còn lão phụ của .
Cho dù là qua nhiều năm như , Tô Cửu Nguyệt xuống xe ngựa, Mẫn lão hán vẫn liếc mắt một cái nhận Tô Cửu Nguyệt.
Ông vui mừng đến mức trong mắt đều rưng rưng lệ quang, tiến lên một bước liền thế hành lễ với Ngô Tích Nguyên, Ngô Tích Nguyên vội vàng tiến lên một bước đỡ lấy.
"Lão trượng, ngài mau lên, hai chúng thật sự nhận nổi đại lễ của ngài !"
Phụ của Mẫn tướng quân đối với bọn họ mà cũng là trưởng bối, thể nhận đại lễ của ông chứ?
Ông về phía Tô Cửu Nguyệt, "Còn Ngô phu nhân, là Thái y , năm xưa thật sự may mắn gặp ngài nha!"
Ông còn nữa, Mẫn tướng quân gọi .
"Cha, nào ai chặn ở cửa chuyện chứ? Người đều đến cửa , mời Ngô đại nhân bọn họ nhà pha , chúng uống ."
Mẫn lão hán lúc mới nhiệt tình nhường đường, : " đúng đúng, là cái lý , lão đầu t.ử chính là thấy các ngài nên quá kích động."
Mẫn tướng quân phụ t.ử hai đón Ngô Tích Nguyên phu thê cửa, mới đến cửa chính viện, liền thấy Mẫn lão thái chống gậy đợi cửa.
Lão thái thái thấy dáng vẻ của Tô Cửu Nguyệt cũng càng thêm kích động, bà nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt nghẹn ngào nên lời.
Tô Cửu Nguyệt đ.á.n.h giá bà từ xuống một phen, mới hỏi: "A bà, thấy khí sắc hiện nay của ngài dường như còn đấy!"
Lão thái thái nay một bộ y phục lụa là, tóc chải chuốt gọn gàng tỉ mỉ, trán còn đeo một chiếc mạt ngạch, chính giữa mạt ngạch đính một viên bích ngọc to bằng quả trứng bồ câu.
Chỉ dáng vẻ hiện nay của bà, ai thể ngờ nhiều năm bà suýt chút nữa vì tiền chữa bệnh mà c.h.ế.t chứ?
Bà lời Tô Cửu Nguyệt, dùng khăn tay ấn ấn khóe mắt, mới : " , năm xưa Hoàng đại nhân cứu tính mạng , về tĩnh dưỡng t.ử tế mấy năm. Sau cũng tung tích của con trai, thể và tinh thần đều thoải mái hơn nhiều, tinh thần tự nhiên cũng theo đó mà lên."
Mấy chuyện, nhà chính.
Hạ nhân trong phủ Mẫn tướng quân dâng nóng lên cho bọn họ, Ngô Tích Nguyên lúc mới mở miệng : "Lão trượng, a bà, Mẫn tướng quân, phu thê chúng hôm nay đến cửa bái phỏng, thực cũng là đem bức tranh lúc mua từ trong tay các ngài trả . Bức tranh hẳn là gia truyền bảo vật của các ngài, đối với nhà các ngài cũng là ý nghĩa phi phàm. Bức tranh ở trong tay cầm lâu, cũng thưởng thức lâu, cũng coi như là ghiền . Hôm nay chúng cũng mang bức tranh đến đây, đúng lúc vật quy nguyên chủ."
Hắn chuyện, liếc A Hưng bên cạnh, A Hưng ôm một cái hộp gỗ dài tới, đặt lên bàn.
Mẫn lão hán thấy thế, lập tức sốt ruột, ông cùng lão thái bà nhà liếc một cái, vội vàng dậy : "Ngô đại nhân, ngài đây là gì? Bức tranh các ngài mua về , nào đạo lý trả chứ? Không , chúng thể nhận."
Ngô Tích Nguyên lắc đầu, "Không , lão trượng, chuyện năm xưa chỉ là một sự hiểu lầm, bức tranh của ngài là chân tích nha!"
Mẫn lão hán : "Chân tích hàng nhái thì ? Còn thể so với tính mạng của lão thái bà nhà ? Lại , lúc các ngài cũng là dùng bạc mua, tiền trao cháo múc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1520-co-qua-co-lai.html.]
Mẫn tướng quân cũng ở bên cạnh : " , Ngô phu nhân tâm địa , lúc tiên là cứu mẫu , cứu hai . Hai đó nếu Ngô phu nhân sớm phát giác manh mối, sai đưa thư cho , e rằng cỏ phần mộ của hiện nay cao nửa ."
Mẫn lão hán lời , bức tranh càng là thể nhận.
"Con , tính mạng của lão thái bà nhà đều là do các ngài cứu, bức tranh cho dù là tặng cho các ngài cũng đáng giá."
Tô Cửu Nguyệt xong cũng chút bất đắc dĩ, nàng lúc đó nghĩ nhiều như , chỉ là nghĩ thể thấy c.h.ế.t cứu, như lương tâm nàng thật sự qua khỏi.
"Lão trượng, a bà, bức tranh vốn dĩ là của nhà ngài. Chúng và Mẫn tướng quân là đồng liêu, Ung Châu chúng thậm chí là Đại Hạ triều thể an nhiều năm như , Mẫn tướng quân công lao thể xóa nhòa. Chúng thể ngài chăm sóc đến ngài, quả thật cũng là một loại duyên phận. Ngài đừng khách sáo với chúng nữa, bức tranh ngài vẫn là nhận , nếu chúng còn chiêm ngưỡng, cũng thể chút vướng mắc đến tìm ngài mượn mà."
Hai bên bọn họ hiện nay rơi thế bế tắc, một bên khăng khăng nhận, một bên nhất định đưa.
Sau đó vẫn là Mẫn tướng quân thở dài một tiếng, : "Nếu Ngô đại nhân và Tô đại nhân nhất quyết đưa về, chúng liền nhận lấy , đại ân đại đức của Ngô đại nhân và Tô đại nhân, cả nhà chúng nhất định suốt đời khó quên."
Cuối cùng cũng đem bức tranh trả về , trong lòng Tô Cửu Nguyệt đều an tâm hơn nhiều.
Hai phu thê ở nhà họ Mẫn ăn cơm xong, cũng thấy sắc trời tối dần, mới dậy về nhà.
Chớp mắt qua nửa năm, đến sinh thần hai tuổi của Châu Châu nhi.
Vốn dĩ sinh thần của trẻ con cần lớn, nhưng vì phận của Châu Châu nhi vốn tầm thường, văn võ bá quan trong triều nhớ thương tổ chức sinh nhật cho nàng cũng nhiều vô kể.
Cho dù là mở tiệc chiêu đãi tân khách, nhưng tươi đến cửa chúc mừng tặng hạ lễ, bọn họ cũng thể đuổi hết về .
Chỉ đành bảo gã sai vặt giữ cửa ghi chép hết hạ lễ, đợi nhà khác việc trả lễ .
Tuy nhiên đợi đến lúc thấy hạ lễ nhà Mẫn tướng quân đưa tới, Tô Cửu Nguyệt bất đắc dĩ đỡ trán.
Ngô Tích Nguyên vốn đang sách phát giác động tĩnh của nàng, liền hỏi một câu, "Sao ?"
Tô Cửu Nguyệt bất đắc dĩ đưa danh sách hạ lễ cho Ngô Tích Nguyên xem, Ngô Tích Nguyên liếc mắt một cái thấy một dòng chữ bên , 《Hàn Hi Tái Dạ Yến Đồ》, tên tặng lễ, rõ ràng chính là Mẫn tướng quân.
Hắn cũng chút bất đắc dĩ, "Bức tranh một vòng, cuối cùng vẫn trở về trong tay chúng ."
Tô Cửu Nguyệt suy nghĩ một chút, "Một thời gian nữa là đại thọ bảy mươi của Mẫn lão phu nhân, chúng cũng tìm một món hạ lễ một chút, cũng coi như là qua ."
Ngô Tích Nguyên gật đầu nhận lời, "Nàng yên tâm , sai nghĩ cách."
Tô Cửu Nguyệt đang chuyện với Ngô Tích Nguyên, Châu Châu nhi liền từ ngoài sân chạy , "Nương!"
Phía nàng còn Lan Thảo theo, Lan Thảo nơm nớp lo sợ nàng bước qua ngưỡng cửa mới vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
"Quận chúa tự , nô tỳ..."
Tô Cửu Nguyệt mỉm , "Không , con bé nay đường vững vàng hơn nhiều ."
Đang chuyện, Châu Châu nhi chạy đến mặt Tô Cửu Nguyệt, hưng phấn ôm lấy đùi nàng, ngẩng đầu về phía nàng, : "Nương! Đại long! Có!"