Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1502: Tượng Gỗ Điêu Khắc

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:51:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Ngô Tích Nguyên gõ cửa nhà hàng xóm, Vương Đại Xuân sắp sợ c.h.ế.t khiếp .

 

Hắn trốn trong phòng, ôm đầu xổm mặt đất: "Chuyện đây! Ta đừng trêu chọc nhà bọn họ, đừng trêu chọc nhà bọn họ, bà chính là . Bất quá một trăm lạng vàng, cũng xem xem phúc khí đó ..."

 

Vợ cũng tức giận thôi, trực tiếp một cước liền đạp lên lưng .

 

Vương Đại Xuân lảo đảo một cái, trực tiếp ngã nhào về phía , hai tay chống mặt đất đầu liền nhíu mày mắng: "Mụ đàn bà , lẽ bệnh điên gì !"

 

Vương Đại Xuân lời , càng tức giận đến chịu , nhưng cũng hết cách với bà .

 

Cuối cùng chỉ đành tức giận giậm chân một cái, xoay hỏi bà : "Vậy chúng bây giờ đây? Người đều tìm tới cửa , bây giờ trốn tránh, lẽ nào thể trốn cả đời ?!"

 

Vợ trừng mắt một cái, nhấc chân vòng qua : "Ta mở cửa! Ta cũng tin, còn thể ăn thịt ! Chúng là sự thật, cũng bịa đặt, cùng lắm chính là trong chum nước nhà ngâm thứ gì mà thôi."

 

Vương Đại Xuân thấy bà mở cửa, vội vàng cản bà , vẻ mặt thể tin nổi: "Bà điên ?!"

 

Vợ trừng mắt , : "Ông thật sự tưởng rằng bọn họ ông cản ? Người đàng hoàng gõ cửa ông mở, đợi lát nữa đập cửa , xem ông chạy !"

 

Vương Đại Xuân lúc mới thu tay về, mặt ủ rũ sầu não, nặng nề thở dài một tiếng.

 

Vợ Vương Tả thị kéo cửa , thấy ngoài cửa chỉ một Ngô Tích Nguyên, bà còn kinh ngạc.

 

"Vị đại nhân , ngài quang lâm hàn xá, là ý gì?" Vương Tả thị mặt mang nụ hỏi.

 

Ngô Tích Nguyên , hỏi: "Vương Đại Xuân sống ở đây ?"

 

Vương Tả thị gật gật đầu: "Ông là nam nhân của , ngài tìm ông gì? Có ông phạm chuyện gì ?"

 

Không thể , hai chiêu của Vương Tả thị diễn cũng tồi, ngược giống như thật sự tình hình .

 

Ngô Tích Nguyên vẫn giữ sắc mặt ôn hòa: "Không chuyện gì lớn, chẳng qua là tìm ông hỏi hai câu mà thôi."

 

Vương Tả thị lúc mới nhường cửa: "Ông ở ngay trong phòng, ngài mời trong."

 

Ngô Tích Nguyên nhấc chân bước cửa, Vương Đại Xuân thấy Ngô Tích Nguyên một đến, sự sợ hãi trong lòng cũng tản chút ít.

 

Hắn sấn đến bên cạnh Ngô Tích Nguyên, hành lễ với : "Thảo dân Vương Đại Xuân bái kiến đại nhân."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, vén vạt áo xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, mới nâng mắt về phía Vương Đại Xuân, hỏi: "Ngươi là tố giác nhà họ Ngô cách vách với ai?"

 

Âm lượng của cao, nhưng khiến xong vô cớ căng thẳng trong lòng.

 

"Đại nhân, thảo dân tố giác, là mấy ngày đến tìm thảo dân ngóng nhà cách vách, bọn họ , nếu thảo dân thể cho bọn họ chút gì đó khác biệt, bọn họ liền sẽ cho thảo dân... một trăm lạng vàng..."

 

Hắn đến cuối cùng, giọng đều nhỏ nhiều, trong lòng Ngô Tích Nguyên sớm đoán sai sử.

 

Bởi lời của cũng cảm thấy bất ngờ chút nào, liền tiếp tục hỏi: "Người đến tìm ngươi là ai, ngươi ?"

 

Vương Đại Xuân lắc đầu, lông mày Ngô Tích Nguyên mới nhíu , liền Vương Tả thị bên cạnh tiến lên một bước, : "Đại nhân, dân phụ ngược chút ít đồ vật, bọn họ là Trần đại nhân gì đó. Còn về vị Trần đại nhân nào, thì dân phụ thật sự ."

 

Xem tên Vương Đại Xuân còn bằng vợ gánh vác việc, khẽ gật đầu: "Ngoài , các ngươi còn gì nữa?"

 

Vẫn là Vương Tả thị: "Đại nhân, dân phụ còn bọn họ , tháng vị đại nhân tổ chức thọ yến, tranh thủ lúc đó đem chuyện gõ định, ngớ đừng để vị đại nhân vì chuyện mà phiền lòng."

 

Ngô Tích Nguyên hiểu : "Thôi , một trăm lạng vàng bọn họ cho ?"

 

Vương Tả thị khổ một tiếng: "Đại nhân, vàng đó còn lấy tay, ngài đây đến ? Hai vợ chồng chúng thật sự chuyện gì, cũng dối..."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Là dối, nhưng các ngươi tùy tiện một câu , suýt chút nữa khiến hàng xóm chịu tai bay vạ gió, bổn quan thể tính toán với các ngươi, nhưng cũng tuyệt đối thể giữ các ngươi nữa. Hôm nay các ngươi liền thu dọn đồ đạc, từ đến thì về đó !"

 

Chàng thể nào giữ bên cạnh cha và đại ca một hàng xóm lúc nào cũng thể cáo giác khác như , một ngày bất trung, cả đời dùng.

 

Vương Tả thị "bịch" một tiếng quỳ xuống, Vương Đại Xuân bên cạnh bà cũng bò rạp mặt đất theo.

 

Ngô Tích Nguyên thậm chí thể rõ ràng dấu chân lưng .

 

Liền Vương Tả thị khổ sở cầu xin: "Đại nhân, thảo dân đều là tiền tài vàng bạc che mờ hai mắt, tuyệt đối sẽ tái phạm nữa, còn xin ngài tha cho chúng một !"

 

Bọn họ đều là từ nơi nhỏ bé đến, trang t.ử mỗi ngày việc cũng nhẹ nhàng, bạc công gia cấp cũng đủ.

 

Lúc khi , cả thôn đều bọn họ chỗ để , hẳn là sẽ trở về nữa.

 

Bọn họ nay xám xịt trở về, nào còn mặt mũi đó nữa?

 

Ngô Tích Nguyên chễm chệ ghế đẩu, từ cao xuống hai đang lóc sướt mướt mặt, nhưng một chút mềm lòng nào.

 

"Bổn quan như , coi như tha cho các ngươi !"

 

Thấy Vương Tả thị còn cầu xin nữa, Ngô Tích Nguyên trực tiếp vung tay áo lên, với hai vợ chồng bọn họ: "Các ngươi tự giải quyết cho ! Nếu còn rộn nữa, liền đều tù cho bổn quan!"

 

Chàng chân khỏi cửa, chân tiếng xé ruột xé gan liền từ phía truyền .

 

Ngô Tích Nguyên căn bản hề lay động, trầm khuôn mặt nhấc chân rời .

 

Đợi trở về trong nhà, cha và đại ca đều vây quanh tới.

 

"Tích Nguyên, con chứ! Bọn họ khó con ?" Ngô Truyền lo lắng hỏi.

 

Con trai tuổi tác lớn đến , quan to đến , cũng đều là đứa trẻ trong mắt cha .

 

Đại Thành vội vàng : "Cha! Xem ngài kìa, Tích Nguyên nay là quan lớn , chỉ cần mặc bộ y phục , bọn họ nào dám khó?"

 

Ngô Truyền thở dài một tiếng: "Trong lòng là một chuyện, nhưng trong lòng khó tránh khỏi vẫn sẽ lo lắng."

 

Đại Thành cũng chuyển hướng về phía Ngô Tích Nguyên, hỏi: "Tích Nguyên, con hỏi ?"

 

Ngô Tích Nguyên cũng để bọn họ lo lắng quá nhiều, liền : "Hỏi , hai cần lo lắng, tiếp theo sẽ ai đến phá rối nữa ."

 

Hai cha con Đại Thành và Ngô Truyền hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm: "Như , chúng liền yên tâm ."

 

Ngô Tích Nguyên ở trang t.ử ăn một bữa cơm trưa, mới lên xe ngựa về nhà.

 

Họ Trần, tháng qua thọ thần, ngoài vị Thủ phụ đại nhân , còn thể là ai?

 

điểm đ.â.m lén lưng , chính là điều thể dung nhẫn.

 

Chàng trở về nhà, dặn dò Hạng Lập Tân chuẩn cho một món quà thể lấy , đích đến cửa chúc thọ Trần đại nhân.

 

Tô Cửu Nguyệt thấy trở về, vội vàng tiến lên hỏi: "Cha và đại ca thả ?"

 

Ngô Tích Nguyên gật gật đầu: "Ừm, , nàng đừng lo lắng."

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Như liền , hôm nay tình hình của Châu Châu nhi cũng lên , phát sốt nữa, thấy con bé đều sức bò ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1502-tuong-go-dieu-khac.html.]

 

Ngô Tích Nguyên nhận lấy Châu Châu tay nàng, trêu đùa một lúc, mới : "Trong phủ chúng nhận mời phủ Trần đại nhân gửi tới ?"

 

"Trần đại nhân?" Tô Cửu Nguyệt suy nghĩ, mới hỏi: "Có là Trần Thủ phụ ?"

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Ừm, là ông ."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu : "Là nhận , nhưng hai ngày nay Châu Châu nhi thể thoải mái , liền nghĩ nữa."

 

Ngô Tích Nguyên : "Nàng đừng , đưa mời cho ."

 

Tô Cửu Nguyệt hiểu , nhưng vẫn sai lấy mời đưa cho .

 

"Chàng và Trần Thủ phụ cùng ở Nội các, nếu phủ chúng cũng thích hợp lắm, ngày đó nếu rảnh rỗi thì một lát ."

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Ta ."

 

Chàng với Tô Cửu Nguyệt chuyện mấy ngày nay lưng đều là do của Trần Thủ phụ gây , cho dù cũng chỉ chuốc thêm lo lắng cho nàng mà thôi.

 

Hạng Lập Tân ngay từ đầu chuẩn cho Ngô Tích Nguyên một chậu cây san hô đỏ, Ngô Tích Nguyên phủ quyết.

 

"Có chút quá mức quý trọng ."

 

Hạng Lập Tân nhíu mày : "Đại nhân, gần , vị chính là Thủ phụ đại nhân. Nếu tặng quá mức bần hàn, nô tài lo lắng ông sẽ khó ngài."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng: "Không , ngươi tìm một món rẻ hơn chút nữa."

 

giày nhỏ cũng xỏ chân , còn sợ nữa?

 

Hạng Lập Tân suy nghĩ thấu nghĩ thế nào, cuối cùng tìm mấy món quà đến, cũng vẫn phủ quyết.

 

Sau hết cách, chỉ đành sai mua một bức tượng gỗ điêu khắc từ rễ cây qua đây.

 

Thứ đồ chơi đáng tiền cũng đáng tiền, đáng tiền cũng đáng tiền, dựa tay nghề của điêu khắc.

 

Mà Ngô Tích Nguyên thấy bức tượng gỗ điêu khắc là một con rùa đang sấp bên ao, liền bật : "Cái thích hợp!"

 

Một tháng , ngày đại hỉ của Trần Thủ phụ, Ngô Tích Nguyên quả nhiên liền cầm một bức tượng gỗ điêu khắc như chúc thọ .

 

Quản sự ở cửa lượt xướng hạ lễ, đợi đến lượt Ngô Tích Nguyên, xướng âm thanh đặc biệt lớn.

 

Dường như là cố ý khoe khoang , hồng nhân mặt Hoàng thượng đều đích đến chúc thọ Trần đại nhân!

 

Vương Khải Anh đến Ngô Tích Nguyên một bước, Ngô Tích Nguyên tặng một bức tượng gỗ Huyền quy, trực tiếp phun ngay tại chỗ.

 

Huyền quy tuy ngụ ý trường thọ, nhưng nó cho cùng, vẫn một biệt danh gọi là - vương bát !

 

Hắn sấn đến bên cạnh Ngô Tích Nguyên, nhỏ giọng lầm bầm với : "Tích Nguyên, cũng thật đủ tổn hại."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng, tất cả đều cần cũng hiểu.

 

"Hôm nay rảnh rỗi đến đây? Thông Chính Ty của mấy ngày nay bận ?"

 

Ngô Tích Nguyên nay từ chức chức vụ Thông Chính Sứ, Thông Chính Sứ hiện tại chính là Vương Khải Anh, cũng theo đó thăng quan Chính tam phẩm.

 

Vương Khải Anh sấn đến bên tai , lặng lẽ một câu: "Ta đây đang bận ?"

 

Lời ậm ờ, nhưng Ngô Tích Nguyên hiểu .

 

Thông Chính Ty vốn dĩ là Hoàng thượng thể sát dân tình, Vương Khải Anh xuất hiện ở đây, nhất định là nơi xuất hiện vấn đề gì .

 

Hai tùy tiện hai câu, cũng nán lâu ở cửa, liền nhấc chân bước trong.

 

Suy cho cùng là đại thọ của Trần Thủ phụ, gần như văn võ bá quan trong triều đến quá nửa.

 

Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh là hồng nhân mặt Hoàng thượng, lúc hiếm khi gặp , đều tranh tiên khủng hậu vây quanh tới bắt chuyện với bọn họ.

 

Ngay cả Trần Thủ phụ Ngô Tích Nguyên đến, cũng từ trong phòng bước , đích nghênh đón.

 

"Không Ngô đại nhân đến, thất lễ nghênh đón từ xa, còn mong Ngô đại nhân hải hàm." Trần Thủ phụ ôm quyền .

 

Ngô Tích Nguyên cũng dậy đáp lễ, mới : "Trần đại nhân khách sáo , hôm nay là thọ thần của Trần đại nhân, chúc Trần đại nhân phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."

 

Hai mới chào hỏi xong, liền hạ nhân của Trần phủ qua đây, là Định Vương Thế t.ử đến .

 

Trần Thủ phụ với Ngô Tích Nguyên một tiếng xin , liền vội vã nghênh đón.

 

Vương Khải Anh ở một bên nhịn chậc chậc hai tiếng: "Thật sự là bận rộn , cũng đợi đến khi sáu mươi tuổi, nhiều đến chúc mừng như ."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng: "Đợi đến khi sáu mươi tuổi, ước chừng thêm hai đều chê phiền."

 

Vương Khải Anh bật , học theo bộ dạng của thư sinh, lắc lư cái đầu : "Người hiểu , Tích Nguyên ."

 

Ngô Tích Nguyên cũng theo, Vương Khải Anh tuy thoạt là một tính tình vô tư lự, nhưng thực tế kỳ thực thích ứng thù, những mấy quen thuộc với , càng là ngay cả để ý cũng để ý.

 

Từ khi lúc Hoàng thượng liên tiếp tước phiên đó, hoàng thất liền đặc biệt tị hiềm, chỉ sợ Hoàng thượng một cơn tức giận liền trực tiếp thu thập bọn họ.

 

Những trọng thần nắm giữ thực quyền bọn họ căn bản dám giao thiệp, Trần Thủ phụ qua thọ, Định Vương thể để Thế t.ử qua đây, thật sự coi như nể mặt ông .

 

Những Vương gia công chúa khác, căn bản một cũng ló mặt.

 

Những trong Kinh thành qua thọ, đại khái cũng chính là những trò đó, đài con hát ê a hát, đài chén chú chén .

 

Trần Thủ phụ đích đến kính rượu Ngô Tích Nguyên, bưng chén rượu lên hai câu chúc phúc, Trần Thủ phụ cảm khái : "Ngô đại nhân quả nhiên là tuổi trẻ tài cao , năm nay mới bất quá tuổi nhược quán, là trọng thần triều đình. Tuổi tác tha , lão phu nay tuổi tác lớn, cũng còn thể dốc sức vì triều đình mấy năm nữa."

 

Người khác còn tưởng Trần Thủ phụ là trúng Ngô Tích Nguyên kế vị của , ngờ Trần Thủ phụ căn bản phục già.

 

"Là bảo trọng thể, bên đều còn trẻ, cái già của còn thể chống đỡ thêm mấy năm."

 

Vương Khải Anh lời , khinh thường bĩu môi.

 

Có một thật đúng là thích dát vàng lên mặt , tuy ở Nội các, nhưng cũng , Nội các nay thể giúp đỡ căn bản mấy , vị Trần Thủ phụ cũng gần như là một vật trang trí. Đợi Hoàng thượng từng bước bồi dưỡng của lên, ông cũng mấy năm thể giãy giụa nữa.

 

Một đám bên đang a dua nịnh hót: "Trần đại nhân ngài thể tráng kiện, Đại Hạ triều thể rời xa ngài !"

 

" ! Triều thể thịnh thế như , đại nhân ngài công thể một!"

 

"Triều thể Trần đại nhân ngài, thật sự là may mắn của bách tính!"

 

...

 

Nói ngược giống như ông thật sự công lao lớn bao nhiêu , cố tình bản ông còn vui vẻ hớn hở nhận lời.

 

 

Loading...