Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1497: Nàng Bằng Lòng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:50:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc Mạnh lão thái thái đ.á.n.h giá Mai Tử, Mai T.ử và cha nàng cũng đang đ.á.n.h giá Mạnh lão thái thái.
Mai T.ử lúc chút hoang mang lo sợ, cũng những gì, ngược là cha nàng đang nghiêm túc đ.á.n.h giá Mạnh lão thái thái.
Tô Cửu Nguyệt đích dậy, mời hai cha con bọn họ an tọa.
Mạnh lão thái thái cũng vội vàng : "Cô nương lớn lên thật khiến thương xót."
Mai T.ử bất giác đỏ mặt, Mạnh lão thái thái thấy thế tươi hớn hở : "Cô nương, thấy cháu liền thích, cháu bằng lòng con dâu ? Con trai tuổi tác tuy lớn hơn một chút, nhưng cũng coi như thương ..."
Mai T.ử cha nàng, cha nàng cũng là một cái hồ lô cưa miệng, giỏi ăn .
chuyện rốt cuộc cũng liên quan đến hạnh phúc nửa đời của con gái, ông vẫn rõ ràng, liền ông : "Vị lão tẩu t.ử , chỉ một đứa con gái , tổ tiên nhà chúng đếm ngược tám đời đều một sách nào. Nói thật lòng, quả thực chút môn đăng, hộ đối."
Cũng cha Mai T.ử tự ti, thật sự là ông sợ con gái chịu chút ủy khuất gì, ông cũng hết cách với đối phương.
Mạnh lão thái thái : "Môn đăng, hộ đối cái gì chứ, theo thấy chúng vặn thích hợp đấy! Nhà ông đời đời tập võ, con trai là sách, sinh một đứa cháu nội ngoan, văn thao võ lược chẳng đều hết ?"
Bà lời , mặt Mai T.ử lập tức đỏ bừng.
Mạnh lão thái thái thấy, thiết kéo tay Mai Tử, với nàng: "Cô nương, cháu đừng lo lắng những thứ , con trai nếu chuyện gì khiến cháu vui, cháu cứ đ.á.n.h nó, tuyệt đối cản! Nha đầu cháu, càng càng thấy hoan hỉ thế ? Ta và con trai hổ là con, ngay cả ánh mắt cũng khác là mấy."
Ngay cả lúc bà , đều kéo Mai T.ử lưu luyến rời.
cha Mai T.ử vẫn suy nghĩ thêm, Mạnh lão thái thái cũng cảm thấy trách móc, liền : "Nên như , hôm nay đến đường đột, hôm khác sẽ chọn ngày lành tháng bảo bà mối đến cửa một chuyến."
Bọn Tô Cửu Nguyệt mãi cho đến khi tiễn Mạnh lão thái thái , Tô Cửu Nguyệt mới hỏi suy nghĩ của Mai Tử.
Mai T.ử cúi đầu, mím môi, khóe miệng ngậm ý , quả thực khác một trời một vực với vẻ vô tư lự bình thường của nàng.
Tô Cửu Nguyệt thấy nàng lời nào, chỉ đành về phía cha Mai Tử: "Tiêu thúc, ngài thấy ?"
Cha Mai T.ử nghĩ nghĩ, mới : "Quả thực là một mối hôn sự , chỉ là Mạnh đại nhân nay đều lên đến Chính ngũ phẩm , Mai T.ử nhà chúng ... thể xứng đôi ?"
Tô Cửu Nguyệt : "Tiêu thúc, từ xưa đến nay đều là ngẩng đầu gả con gái, cúi đầu cưới con dâu, gia thế gì đó cũng quan trọng đến thế. Hơn nữa, Mai T.ử nhà chúng chẳng vẫn là chưởng môn ? Ngài cũng đừng sợ Mai T.ử sẽ ức h.i.ế.p, đến lúc đó xuất giá từ Ngô phủ chúng , nơi chính là nhà đẻ của Mai Tử, nhà họ Mạnh nếu dám đối xử với Mai T.ử dù chỉ một chút, chúng liền cùng mặt cho nàng."
Có lời của Tô Cửu Nguyệt, cha Mai T.ử mới coi như yên tâm.
Ông dậy định dập đầu với Tô Cửu Nguyệt, Tô Cửu Nguyệt cản : "Tiêu thúc, Mai T.ử những năm nay sớm tối chung đụng với chúng , cũng giúp nhiều , trong lòng sớm coi nàng như của . Ta và Tích Nguyên cũng luôn coi ngài như trưởng bối, ngài như chẳng đang tổn thọ chúng ?"
Cha Mai T.ử mấy năm mang theo con gái bán nghệ phố, cũng ngờ tới tạo hóa như .
Con gái cùng ông đập đá n.g.ự.c, một ngày thể quan phu nhân ?
Lại về phía cô nương chỉ ngây ngô ở một bên, ông cũng chỉ đành thở dài một , trong lòng âm thầm cảm khái: "Quả nhiên là nữ lớn thể giữ, giữ tới giữ lui giữ thành thù mà!"
Mạnh lão thái thái trở về nhà, trong lòng một bầu hưng phấn cũng với ai.
Thật vất vả mới nấu xong cơm, đợi đến khi Mạnh Ngọc Xuân trở về, bà vội vàng sấn tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1497-nang-bang-long.html.]
"Con trai ! Hôm nay Ngô phủ ! Gặp vị Mai T.ử cô nương !"
Lúc bà lời , hai mắt đều đang phát sáng.
Mạnh Ngọc Xuân trực tiếp ngây ngốc: "Mẹ một tiếng ? Người chẳng sẽ tức giận ?!"
Mạnh lão thái thái lườm một cái, : "Ta đều hỏi qua nhà bọn họ ."
Mạnh Ngọc Xuân vội vàng gặng hỏi: "Nhà bọn họ thế nào?"
"Vẫn đồng ý, bất quá thấy cô nương nhà bọn họ hẳn là bằng lòng, đợi ngày mai tìm hai bà mối đích đến cửa hỏi thử xem."
"Mẹ thế ... thể như ?!" Mạnh Ngọc Xuân gãi gãi tóc gáy, xoay hai vòng tại chỗ.
Mạnh lão thái thái trực tiếp hỏi: "Ngọc Xuân, chỉ hỏi con một câu, con bằng lòng ? Cưới cô nương , con bằng lòng ? Nếu con bằng lòng, ngày mai bà mối cũng cần mời nữa."
"Chuyện ..." Mạnh Ngọc Xuân thế nào.
Mạnh lão thái thái cũng ép , chỉ cũng lời nào.
Mạnh lão thái thái khẽ hừ một tiếng, liếc xéo một cái: "Con cần suy xét những thứ , dù hôm nay cũng mấy chuyện . nếu cưới cửa , con hối hận, đó mới là thật sự hủy hoại cả đời cô nương nhà . Mạnh Ngọc Xuân, con suy nghĩ cho kỹ! Chuyện đại sự hôn nhân trò đùa !"
Mạnh Ngọc Xuân: "..."
Bị cho á khẩu trả lời , đời thiếu gì những cuộc hôn nhân nhắm mắt đưa chân, cũng thấy ai hối hận.
Nha đầu Mai T.ử quả thực cũng tồi, đối với việc cưới nàng bài xích đến thế.
Hắn gật gật đầu, đắn : "Mẹ, ngày mai mời bà mối đến cửa cầu ."
Mạnh lão thái thái lúc mới nở nụ , bà lên hỉ khánh, xung quanh đôi mắt to tràn đầy nếp nhăn: "Ta mà! Cô nương như con thể từ chối? Nàng võ nghệ đấy! Biết phi mái nhà! Lợi hại lắm! Đợi đến lúc đó đưa nàng về Ung Châu chúng , cây óc ch.ó cao cao trong sân nhà chúng , nàng nhảy một cái là thể bay lên ngọn cây!"
Mạnh Ngọc Xuân: "..."
Hắn còn tưởng là thấy thể cưới vợ mới hưng phấn, ngờ điểm vui mừng của bà lão thật sự chút giống với thường.
"Được , đợi môn sự thành , để nàng mang theo cùng nhảy lên ngọn cây ."
Mạnh lão thái thái lập tức càng hưng phấn hơn: "Như mới ! Con là sách, Mai T.ử là tập võ, nếu cháu ngoan thì tự nhiên văn thao võ lược thành vấn đề."
Mạnh Ngọc Xuân sắc mặt hồng hào mơ mộng tương lai, vội vàng ngắt lời bà, : "Mẹ, canh giờ còn sớm nữa, ăn cơm ."
" đúng đúng, ăn cơm , ăn cơm xong liền tìm bà mối! Sáng sớm ngày mai liền bảo bà mối mai!"
Nhìn bộ dạng kịp chờ đợi của bà lão, Mạnh Ngọc Xuân cũng chỉ , phản đối nữa.
Hắn đột nhiên cảm thấy thành cũng thú vị, đợi thật sự một tiểu t.ử thối, đ.á.n.h nó, liền để nó thu thập nó.