Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1456: Không đáng lo ngại
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Hiếu Đế hán t.ử mặt đen tươi rạng rỡ mặt, nhíu mày hỏi: "Sao ngươi ở đây?"
Ngô Tích Nguyên lúc bước lên một bước, chắp tay ôm quyền với Cảnh Hiếu Đế, giải thích: "Hồi bẩm Hoàng thượng, là thần mời Tô Đại tướng quân hộ tống ngài một đoạn đường."
Hắn nghĩ đơn giản, tuy chủ ý là do chính Hoàng thượng đưa , nhưng dẫu chuyện đều do một tay sắp xếp.
Nếu Hoàng thượng vì chuyện mà xảy rắc rối gì, nhất định khó chối từ tội .
Hắn nhất định bảo vệ sự an của Hoàng thượng, mà trong bộ triều đình, tin tưởng nhất và thực lực , ai khác ngoài Tô Đại tướng quân.
Hắn liền cầu xin đến phủ Tô Đại tướng quân, đem chuyện Hoàng thượng Kinh Châu vi hành báo cho Tô Đại tướng quân, đồng thời cầu xin ông phái bảo vệ.
Hắn cũng ngờ Tô Đại tướng quân đích qua đây, hôm nay lúc thấy Tô Đại tướng quân cũng giật kinh ngạc.
Cảnh Hiếu Đế nhíu mày, trực tiếp phất tay áo : "Làm càn! Tô Trang, ngươi về !"
Tô Trang : "Sao thế? Hoàng thượng tự ngoài chơi đùa, mang theo thần?"
Cảnh Hiếu Đế thở dài một tiếng, : "Lần , vô cùng nguy hiểm, nếu ngươi cùng , lẽ sẽ một trở !"
Lúc Ngô Tích Nguyên tìm đến, Tô Trang hiểu rõ vi hành của Hoàng thượng là vi hành bình thường.
Lúc Hoàng thượng nhắc tới, ông liền trực tiếp : "Hoàng thượng, thần t.ử, gì ai sợ c.h.ế.t? Nếu thực sự gặp nguy hiểm gì, bọn chúng tổn thương một sợi tóc của ngài, cũng nhất định bước qua xác của thần!"
Cảnh Hiếu Đế xong trong lòng ngũ vị tạp trần, dựa theo sự hiểu của ông đối với Tô Trang, cho dù Tô Trang lời , ông cũng nhất định sẽ như .
Ông cũng chính vì sự trung thành của Tô Trang, mới để ông cùng. Kẻ địch xung quanh Đại Hạ triều vẫn còn đang chằm chằm như hổ rình mồi, Tô Trang còn giữ để răn đe , ông càng thể xảy chuyện hơn cả .
Tuy nhiên, trong lòng hai đều suy tính riêng của .
Tô Trang càng : "Hoàng thượng, ngài yên tâm, thần bố trí thỏa . Có thần ở đây, ngài và đều sẽ chuyện gì."
Cảnh Hiếu Đế thở dài một tiếng, cuối cùng cũng chỉ đành xoay lên xe ngựa, để một câu: "Đổi khác đ.á.n.h xe, ngươi lên xe chuyện với Trẫm."
Tô Trang lời của Hoàng thượng, liền ông đồng ý cho cùng ông, liền bật .
"Hoàng thượng, ngài còn tin tưởng bản lĩnh đ.á.n.h xe của thần ? Thôi , Phương Uy, ngươi tới đ.á.n.h xe ." Ông gọi một qua đây, tự cũng từ phía xe ngựa nhảy xuống, đội nón lá lên đầu Phương Uy, còn tự thì chui trong xe ngựa của Hoàng thượng.
Tô Trang lúc mới hỏi Hoàng thượng ngọn nguồn sự việc: "Hoàng thượng, ngài Kinh Châu rốt cuộc là vì chuyện gì? Hai tiểu t.ử lúc đến tìm cũng dám nhiều, chỉ phái bảo vệ ngài, thần dám chậm trễ, liền theo tới đây. Ngài cũng đừng vì chuyện mà trách tội bọn họ."
Cảnh Hiếu Đế hừ lạnh một tiếng: "Vậy cũng sợ Trẫm trách tội ngươi?"
Tô Trang : "Tự nhiên là sợ , thần là sủng thần của Hoàng thượng, Hoàng thượng thể trách tội?"
Cảnh Hiếu Đế lời , trong mắt cũng mang theo chút ý , liền ông nhạo một tiếng, : "Phi t.ử trong cung đều mặt dày bằng ngươi."
Tô Trang tiếp tục thuận nước đẩy thuyền : "Vậy thể giống ? Da mặt của thần suốt ngày dãi nắng dầm mưa, thô ráp lắm!"
Hai trêu đùa hai câu, Cảnh Hiếu Đế thấy ván đóng thuyền, lên thuyền giặc của ông , cũng đuổi xuống , cũng chỉ đành đem chuyện báo cho ông .
Tô Trang nhíu mày, sắc mặt lập tức đen : "Ngài đây là lấy mồi nhử?!"
Cảnh Hiếu Đế khẽ vuốt cằm: "Không sai, chỉ như mới thể dụ quá nửa những con giòi bọ ẩn nấp trong bóng tối ngoài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1456-khong-dang-lo-ngai.html.]
Tô Trang cũng khuyên nhiều, e rằng đời còn ai hiểu rõ Hoàng thượng hơn ông.
Hoàng thượng tính tình bướng bỉnh, hơn nữa ông việc nay đều mục đích rõ ràng, bất luận quá trình nguy hiểm đến mức nào.
Năm xưa cũng chính vì ông phách lực như , mới thể từ trong hai mươi ba con trai của Tiên đế g.i.ế.c ngoài, cuối cùng lên ngai vàng.
"Ngài lý, nhưng vì sự an của ngài, chúng vẫn cẩn thận bàn bạc thêm." Tô Trang .
Cảnh Hiếu Đế dám với ông , chính là ông sẽ khuyên can .
Lúc ông đề xuất bàn bạc thêm, liền hỏi: "Vậy theo ngươi thấy, còn sắp xếp những gì?"
Tô Trang suy nghĩ một chút: "Những cái khác thần rõ lắm, nhưng nhớ trong 《 Tam Thập Lục Kế 》 một kế Lý Đại Đào Cương, chúng phái thêm nhiều giả ngài, như thể đ.á.n.h lạc hướng, chúng cũng an hơn ít."
Cảnh Hiếu Đế lời , mỉm : "Ngô Tích Nguyên bọn họ sắp xếp thỏa ."
Tô Trang chậc chậc hai tiếng, cảm thán: "Đầu óc của trẻ tuổi chính là dễ dùng."
"Ngươi cũng tồi."
...
Nay mới qua năm mới, bãi cỏ xung quanh Kinh thành liền hiện lên một tầng màu cỏ.
Bọn họ càng về phía nam, bãi cỏ cũng càng ngày càng xanh, đợi đến khi tới Kinh Châu, đường thể tùy ý thấy chút ít hoa nhỏ.
Cảnh Hiếu Đế bãi cỏ, dùng xong bữa trưa, phơi nắng ấm áp.
"Ngày Lưu Bị mượn Kinh Châu trả, nơi như túi thể lấy nữa."
Tô Trang cũng tiếp lời: "Không chỉ Kinh Châu, mỗi một tấc đất của Đại Hạ triều chúng bọn chúng đều đừng hòng cướp !"
Ông là một võ tướng, hơn nữa còn trấn thủ biên quan mấy chục năm, Hoàng thượng thể vững ngai vàng cũng thể tách rời sự ủng hộ của ông.
Loại lời bá khí từ miệng ông , một chút cũng vẻ là khẩu khí lớn.
Ngô Tích Nguyên lúc nhận một bức thư bồ câu truyền đến, đó đối phương hành động , bảo bọn họ ngoài chú ý an .
Hắn đưa tờ giấy cho Cảnh Hiếu Đế xem, Cảnh Hiếu Đế xem xong cũng thở dài một tiếng, đột nhiên nghĩ tới điều gì, mím môi chút hối hận : "Sớm khi rời Kinh thành, Trẫm nên tìm Quách Nhược Vô bảo xem hung cát của chuyến ."
Tô Trang lời bật : "Hoàng thượng, ngài cho dù tìm cũng chẳng tác dụng gì, Quách Nhược Vô thể so với vị đó còn giảo hoạt hơn. Hắn cùng lắm chỉ với ngài một câu, thiên cơ bất khả lộ. Ha ha..."
Lời còn xong, chính ông dừng .
Cảnh Hiếu Đế thấy cũng hùa theo rộ lên: "Nói cũng , thôi bỏ , mạng về thì về, mạng về thì thôi."
Vương Khải Anh thấy : "Hoàng thượng! Ngài nhất định sẽ bình an trở về!"
Cảnh Hiếu Đế về phía Tô Trang và Ngô Tích Nguyên, thấy hai bọn họ đều gật đầu.
Cảnh Hiếu Đế liền rộ lên: "Không sai, quân thần chúng đồng lòng, tát cạn biển Đông. Đám đó chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, đáng lo ngại!"
Tô Trang cũng nghĩ như , dựa theo cách của Hoàng thượng, con cừu đầu đàn của bọn chúng đều bắt , những còn rắn mất đầu, đó chính là một mớ cát lỏng lẻo, còn gì kiêng dè chứ?