Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1449: Có qua có lại

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Thúy Hoa thấy liền : "Tình cảm , nhà lão nhị bây giờ thật sự là hào phóng a!"

 

Điền Tú Nương cũng cảm thấy lạ, liền trực tiếp tiếp lời : "Còn quá nghèo ? Bây giờ ngày tháng dễ chịu hơn ít, quanh năm suốt tháng cũng chỉ một ngày ba mươi Tết, vui vẻ một chút thôi."

 

Nàng xong, liền chọc Nhị Thành một cái, : "Chàng mau lấy tiền mừng tuổi chuẩn xong đây."

 

Tiền mừng tuổi của nàng đều là cho bọn trẻ, tiểu Châu Châu nhi tuổi còn nhỏ, cho nên do Tô Cửu Nguyệt .

 

Tô Cửu Nguyệt mới cầm tay, lông mày liền nhíu .

 

Trong bao lì xì cha cho bọc bạc, cho bọn trẻ thì bọc tiền đồng lớn, chạm tay ngay.

 

cái của nhị tẩu...

 

Nàng còn mở miệng, Trần Chiêu Đệ : "Nhị , cái của ... cho nhiều thế a?"

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới hùa theo một câu: " , nhị tẩu, cái cũng quá nhiều ."

 

Điền Tú Nương từ ngày đầu tiên mở tiệm, nghĩ đến cảnh tượng .

 

Lúc trong lòng nàng đừng nhắc tới bao nhiêu vui vẻ, một loại cảm giác hãnh diện.

 

Nàng : "Không nhiều nhiều, chúng đều là một nhà, cho thì tương đương với từ túi trái chuyển sang túi ."

 

Nhị Thành thấy nàng như , trong lòng thầm.

 

Đêm qua lúc gói bao lì xì, nàng xót xa rối rắm, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng nhét cho mỗi nhà một tờ ngân phiếu hai mươi lượng.

 

Hai mươi lượng đủ để bọn họ bận rộn một trận đấy! Nàng xót xa cũng là chuyện bình thường.

 

Tô Cửu Nguyệt , Điền Tú Nương liền mở miệng : "Cửu Nha, nhị ca hai tuy quan trong triều đình, ngày tháng thoạt trôi qua rực rỡ, nhưng đều là nha môn thanh thủy. Dựa theo cách của hai cũng tuyệt đối loại chuyện thỏa đáng đó, chỉ dựa bổng lộc triều đình phát, còn nuôi hạ nhân cả một phủ, ngày tháng quả thực tính là nhẹ nhõm. quán mì của nhị tẩu bây giờ khác, tấm biển Hoàng thượng ban cho, việc buôn bán trong tiệm ngày càng ... Số bạc cho , cứ nhận lấy."

 

Nàng xong lời , đầu Trần Chiêu Đệ một cái: "Đại tẩu, lúc mới gả tới đây, tẩu giúp nhiều, bây giờ chúng ở bên cạnh cha , việc trong nhà đều nhờ tẩu và đại ca chiếu cố..."

 

Những lời , ngay cả Ngô Truyền và Lưu Thúy Hoa cũng khỏi ghé mắt.

 

"Vợ lão nhị bây giờ trưởng thành a!" Lưu Thúy Hoa cảm thán.

 

Chỉ thần sắc của Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên hai là vô cùng kỳ lạ, hai vợ chồng liếc , trong lòng đều hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.

 

Nhị tẩu nhà nàng dường như hiểu lầm gì đó với bọn họ? Hai vợ chồng bọn họ thoạt giống như túng quẫn ?

 

Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến nhiều nàng đến tiệm của nhị tẩu, đều là từ Thái Y Thự trực ban về, mặc quan phục, lẽ nhị tẩu tưởng nàng ngay cả thường phục cũng may nổi?

 

Nghĩ đến đây, Tô Cửu Nguyệt liền chút buồn , nhị tẩu nhà nàng chỉ là quá đáng yêu thôi.

 

Trần Chiêu Đệ cầm hai cái bao lì xì trong tay, trong lúc nhất thời cũng nên nhận .

 

Nàng như , Tô Cửu Nguyệt liền theo nhận lấy.

 

Cùng lắm thì, từ phương diện khác bù đắp cho nhị ca bọn họ là .

 

Lúc Tô Cửu Nguyệt còn , nhị tẩu nhà nàng còn đang nghĩ đến việc tậu cửa tiệm và trạch viện ở Kinh thành để của hồi môn cho Châu Châu nhi nhà nàng đấy!

 

Đương nhiên, đây đều là chuyện ...

 

.

 

Diêu Xuân Hoa lúc đầu Đào Nhiên như , trong lòng tự nhiên cũng tức giận, nhưng nhanh nghĩ thông suốt.

 

Nàng, khẩu thị tâm phi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1449-co-qua-co-lai.html.]

 

Hắn đều theo nàng hơn nửa năm , phiền sớm phiền .

 

Hắn nhất định rõ khúc mắc của nữ nhân rốt cuộc là gì!

 

Hắn về phần chuyện rõ thế nào, cũng tìm một cách trực tiếp dứt khoát nhất.

 

Hắn đêm ba mươi Tết tiến cung...

 

Hắn là tìm Mục Thiệu Linh, chỉ tiếc Mục Thiệu Linh ngày đang ở trong cung cùng phụ hoàng mẫu hậu dùng bữa cơm tất niên nhạt nhẽo vô vị.

 

Bầu khí quỷ dị , gió lạnh lùa qua sảnh, ăn một miếng thức ăn nửa nguội nửa nóng, chỉ cảm thấy về nhà đều khó chịu nửa đêm.

 

Hoàng hậu nương nương vô cùng hào phóng mở tư khố của lấy từ trong của hồi môn nhiều đồ ban thưởng cho những vãn bối tiền mừng tuổi.

 

Hoàng thượng thấy , cũng cam lòng tụt hậu, cũng là một phen ban thưởng.

 

Trong lòng Mục Thiệu Linh lúc mới thoải mái hơn nhiều.

 

Cuối cùng... Hoàng hậu nương nương lấy cớ buồn ngủ rời tiệc, Hoàng thượng cũng cảm thấy vô vị, dậy rời .

 

Mục Thiệu Linh lúc mới ngáp một cái, với các chị em còn một tiếng cứ tự nhiên đó, liền cũng rút lui.

 

Ai ngờ mới khỏi cổng lớn Thái Hòa Điện, liền một Thanh Long vệ sáp tới, với : "Thái t.ử điện hạ, Đông Cung chúng một đến. Võ nghệ vô cùng cao cường, thuộc hạ phái ba tay, đều từng bắt ."

 

Thần sắc Mục Thiệu Linh biến đổi, của Thanh Long vệ cũng là loại thùng rỗng kêu to, ngay cả ba bọn họ cũng bắt ? Người cho dù đến bóng hình ở Đông Cung cũng khả năng.

 

Hắn sẽ bọn họ phát hiện, lẽ cũng là cố ý để lộ tung tích.

 

Nghĩ thông suốt điểm mấu chốt , liền trực tiếp mở miệng hỏi: "Hắn ?"

 

"Hắn gặp ngài một chút, việc thỉnh giáo."

 

Mục Thiệu Linh suy nghĩ một chút, liền với Tô Di bên cạnh: "Di nhi, nàng đến cung của mẫu hậu một lát ."

 

Tô Di nhíu mày, nàng là lo lắng gặp nguy hiểm, nhưng...

 

Mục Thiệu Linh thần sắc của nàng, liền trong lòng nàng đang nghĩ gì, trực tiếp giành : "Nghe lời! Nàng ở đây, nếu mệnh hệ gì, còn gọi viện binh."

 

Tô Di lý trí phân tích một phen, nàng cho dù theo, gặp cao thủ, nếu đối phương ác ý, hai bọn họ đều rơi tay đối phương, tình thế sẽ động .

 

"Cũng , nữa. Chàng , sẽ ở chỗ đợi ." Tô Di .

 

Mục Thiệu Linh thấy ánh mắt nàng kiên định, liền nhiều vô ích, liền nhận lời.

 

"Ta đây, nếu việc gì, sẽ sai đưa tin cho nàng."

 

Tô Di Mục Thiệu Linh dẫn Quan Hoài Viễn đám bước cánh cửa cung màu đỏ thẫm, lúc mới thu hồi tầm mắt.

 

Mục Thiệu Linh từ cửa chính Đông Cung, sự dẫn đường của Thanh Long vệ rẽ vài bước đến nơi.

 

Hắn thấy nóc nhà cách đó xa một đang , Thanh Long vệ chỉ đó : "Điện hạ, chính là đó."

 

Mục Thiệu Linh khẽ vuốt cằm, chắp hai tay lưng, về phía vài bước, lúc mới rõ dung mạo của nọ.

 

Luôn cảm thấy quen mắt, nhưng nhớ từng gặp ở .

 

Hắn tiến gần một chút, hướng về phía nóc nhà : "Các hạ, thể xuống đây chuyện ?"

 

Diêu Xuân Hoa : "Ngài lên đây."

 

Quan Hoài Viễn lập tức quát lớn: "To gan! Điện hạ kim tôn ngọc quý, thể cùng ngươi càn!"

Loading...