Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1446: Rơi vào mắt tiền rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt , cả đều ngẩn .

 

Trong lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, Ngô Tích Nguyên cởi áo khoác ngoài xuống.

 

Hắn thần sắc của Tô Cửu Nguyệt, bật .

 

Tô Cửu Nguyệt thấy tiếng của mới hồn, đưa y phục cho , còn lườm một cái, : "Đều là cha , mà vẫn chẳng chút đắn nào."

 

Ngô Tích Nguyên mặc bộ y phục mới Tô Cửu Nguyệt đưa cho, cúi đầu đ.á.n.h giá một phen, khen ngợi: "Rất vặn."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng gật đầu: "Quả thực tệ, vốn thấy hai ngày nay dường như chút gầy , còn lo bộ y phục mặc lên sẽ rộng, ngờ khá vặn."

 

Nói xong, nàng dặn dò thêm hai câu: "Mấy ngày nay dù cũng nghỉ phép ở nhà, cũng đừng suốt ngày nghĩ đến mấy công sự đó nữa, hảo hảo bồi dưỡng thể . Án t.ử của triều đình nhiều như , đến khi nào mới lo liệu cho xong? Ngược , tự hỏng thể, đầu và Châu Châu nhi cũng chẳng ai thèm quản ."

 

Ngô Tích Nguyên những lời của Tô Cửu Nguyệt thực chất chỉ là đang dọa dẫm , dựa theo tính tình của nàng, thể thực sự thèm quản chứ?

 

những lời của Tô Cửu Nguyệt cũng thực sự nhắc nhở , những ngày tháng an nhàn của kiếp trôi qua quá lâu, suýt chút nữa quên mất kiếp vì quốc sự mà lao tâm khổ tứ ngày đêm, cuối cùng đột t.ử mà c.h.ế.t.

 

Kiếp vợ con già trẻ, tuyệt đối thể vết xe đổ của kiếp .

 

Nghĩ như , xem Ngũ Cầm Hí bỏ bê từ lâu, cũng nhặt để luyện tập thôi.

 

Ngày hôm , chính là ngày hai mươi chín Tết.

 

Theo lý mà , hai ngày chính là lúc các nhà các hộ bận rộn nhất, chẳng ai sang nhà khác chơi lúc .

 

Thế nhưng đến Ngô gia thực sự ít, đa phần đều là đồng liêu của Ngô Tích Nguyên.

 

Bọn họ đến cửa bái phỏng chẳng vì lý do gì khác, chẳng qua chỉ là xin một bức câu đối mà thôi.

 

Ngô Tích Nguyên nhẩm tính lượng khách đến cửa, hai lời liền bảo A Hưng mài mực, sáu bức câu đối tặng cho đồng liêu.

 

khi tiễn , suy nghĩ một chút dứt khoát thêm vài bức, sai đưa đến nhà mấy bằng hảo hữu giao hảo với nhà mỗi nhà hai bức.

 

Lúc Lưu Thúy Hoa từ trong phòng bước , hỏi Ngô Tích Nguyên: "Mặt trời lên cao ba sào , cha con bọn họ vẫn tới ?"

 

Vốn dĩ lúc ăn Tết đều rảnh rỗi, Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên đám lẽ đến trang t.ử đón Tết cùng cha .

 

Tô Cửu Nguyệt mới cữ bao lâu, Châu Châu nhi còn nhỏ, trang t.ử cũng nhiều như .

 

Lưu Thúy Hoa dứt khoát bảo sai gọi cha và Đại Thành bọn họ qua đây, dù cái viện cũng rộng, đừng là ở chừng , cho dù thêm cả trăm nữa thì vẫn ở .

 

Tô Cửu Nguyệt cúi đầu chồng đang nhíu mày ngóng trông, mỉm : "Mẹ, xem, sốt ruột ? Trang t.ử cách chỗ chúng gần , cha và đại ca bọn họ cho dù từ lúc trời sáng, thì giờ cũng tới ."

 

Lưu Thúy Hoa là cái lý , nhưng mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt, lão đại sắp đến , bà thể sốt ruột cho ?

 

Ngô Tích Nguyên thấy , liền : "Mẹ, nếu thực sự sốt ruột, con sẽ sai cổng thành đón cha và đại ca bọn họ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1446-roi-vao-mat-tien-roi.html.]

Lưu Thúy Hoa gật đầu, : "Như cũng ."

 

Đến cuối giờ Thìn, A Lực mới từ ngoài cửa chạy báo tin: "Đại nhân! Lão phu nhân! Lão gia t.ử bọn họ về !"

 

Ngô Tích Nguyên và Lưu Thúy Hoa lập tức yên nữa, vội vàng dậy đón.

 

Tô Cửu Nguyệt thấy cũng cửa nghênh đón, Lưu Thúy Hoa cản , với nàng: "Con đừng góp vui nữa, bên ngoài trời giá rét, con cẩn thận kẻo nhiễm lạnh. Đều là một nhà, cần khách sáo, và Tích Nguyên ngoài xem là ."

 

Ngô Tích Nguyên cũng gật đầu hùa theo: "Mẹ đúng đấy."

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới thôi, hai con bọn họ bước ngoài, bao lâu , theo là vợ chồng Ngô Truyền và Đại Thành, cùng với mấy đứa nhỏ của bọn họ.

 

Tô Cửu Nguyệt vội vàng tiến lên hành lễ, còn gọi dâng cho bọn họ.

 

Vợ chồng Ngô Truyền và Đại Thành lúc đầu còn chút câu nệ, nhưng rốt cuộc cũng là một nhà, nhanh thả lỏng .

 

Trong lòng Ngô Truyền vẫn còn nhớ thương cô cháu gái nhỏ nhà , liền hỏi một câu: "Tiểu Châu Châu nhi ? Giờ đang thức ?"

 

Tô Cửu Nguyệt vội vàng sai phòng trong bế cô nhóc . Cô nhóc đang ngủ say sưa, cho dù mấy tranh bế một vòng, con bé cũng hề tỉnh giấc.

 

Ngô Truyền mà trong lòng vui vẻ, ngoài miệng cũng nhịn cảm thán một câu: "Năm xưa lúc con thành , nghèo rớt mồng tơi, chỉ hai chúng . Nhoáng một cái, nửa đời trôi qua, ngay cả cháu nội cũng nhiều thế ."

 

Lưu Thúy Hoa xong khó tránh khỏi chút đồng cảm, liền cũng hùa theo : " , thời gian trôi qua thật nhanh, vẫn còn nhớ lúc Cửu Nha mới bước cửa nhà chúng , vẫn còn là một nha đầu nhỏ, chuyện đều cúi gằm mặt, nay ngay cả con cũng ."

 

Hai Đại Thành và Trần Chiêu Đệ ăn vụng về hơn một chút, cũng gì, chỉ một bên bọn họ chuyện, mặt cũng tràn ngập ý rạng rỡ.

 

Đợi bọn họ chuyện hòm hòm , Đại Thành mới đột nhiên hỏi một câu: "Cha, , lão nhị khi nào thì qua đây? Ba em chúng lâu lắm tụ tập cùng ."

 

Lưu Thúy Hoa liền : "Đã sớm sai qua báo cho vợ chồng lão nhị , giờ vẫn tới ? Theo thấy a, với cái tính của Tú Nương, đảm bảo kiếm xong tiền hôm nay mới chịu về."

 

Ngô Truyền cũng hỏi thăm một chút về chuyện ăn trong tiệm của lão nhị, bọn họ buôn bán tệ, chỉ là quá bận rộn, cũng gật đầu: "Bận rộn chút cũng , bận rộn chút cũng , bận rộn chút mới sống những ngày tháng nghèo khổ."

 

Lưu Thúy Hoa đoán quả nhiên sai, mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn, vợ chồng lão nhị mới dẫn theo mấy đứa nhỏ chậm chạp tới.

 

Điền Tú Nương lên xin tha: "Cha , chúng con về muộn . Chúng con mang cho nhà hai vò rượu, hai ngày chúng hảo hảo đón Tết."

 

Điền Tú Nương vui vẻ : "Đó là đương nhiên , hôm nay phố các cửa tiệm mở cửa đều ít , nhiều chỗ ăn cơm, việc buôn bán trong tiệm chúng con lắm. Nếu mở cửa ít một ngày là kiếm ít ít tiền !"

 

Lưu Thúy Hoa hừ một tiếng: "Ta thấy con a, bây giờ là rơi mắt tiền !"

 

Điền Tú Nương khép miệng: "Đó là đương nhiên, con nay luôn chui lỗ tiền mà."

 

Lưu Thúy Hoa nàng , cũng chút nhịn nữa, liền với đám Triệu Truyền: "Mọi xem cái đồ vô kìa, nó béo nó còn thở dốc lên ."

 

Trên mặt Điền Tú Nương vẫn treo nụ , nàng cũng đây là đang đùa với , nếu coi nàng vô cùng cận, thì tuyệt đối sẽ những lời như .

 

Mấy khác Lưu Thúy Hoa , cũng bật , bao gồm cả mấy đứa nhỏ , cũng che miệng "khúc khích" ngừng.

 

 

Loading...